Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 8: Khẩu xuất cuồng ngôn, chọc giận vô số người

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:06:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi thị cũng thể ngờ tới việc Lãng Cửu Xuyên dám mở miệng chất vấn ngược . Bà nhất thời sững sờ chôn chân tại chỗ, mặt tràn đầy vẻ thể tin nổi.

Thử hỏi ở đây đứa tiểu bối nào to gan lớn mật đến nhường , dám ngang nhiên chất vấn trưởng bối ngay mặt ngoài cơ chứ.

Thư Sách

Sắc mặt Lãng Chính Bình lúc càng đen xì hệt như nhọ nồi. Ông một mặt sang thúc giục nhi t.ử và con dâu: "Còn mau nhanh ch.óng đưa nàng lui xuống ." Mặt khác bước nhanh tới mặt Triệu lão, vội vã bồi thêm một nụ tươi rói để tạ : "Đã để cho ngài chê . Đứa nhỏ từ nhỏ thể ốm yếu nhiều bệnh, một mực đưa dưỡng bệnh ở thôn trang, hiện giờ mới đón trở về nên vẫn còn hiểu hết quy củ trong nhà."

Triệu lão tiếng nào, nhưng vị tôn t.ử cùng ông là Triệu Nguyên Thừa thì lạnh lùng trầm mặc hẳn một khuôn mặt. Hắn liếc xéo Lãng Cửu Xuyên một cái, cất giọng khó chịu: "Lãng thế bá, chuyện e rằng là do nàng hiểu quy củ , mà là do nàng ăn lỗ mãng, dám to gan buông lời nguyền rủa tổ phụ của ."

"Triệu xin hãy bớt giận, chuyện quả thực là do Lãng gia chúng . Đợi đến khi tang sự của gia tổ phụ lo liệu chu xong xuôi, chúng nhất định sẽ đích áp giải nha đầu đến tận cửa nhà họ Triệu để cúi đầu tạ tội." Đám con cháu Lãng gia xung quanh thấy cũng sôi nổi tiến lên, thi ôm quyền vòng tay tạ .

Lãng Thải Linh càng thể, mang theo đám tỷ nhao nhao lên tiếng quát lớn hùa mắng mỏ Lãng Cửu Xuyên: "Ngươi dẫu là kẻ hiểu quy củ đến chăng nữa, thì ít nhất cũng hiểu rõ cái đạo lý lời gì nên , lời gì tuyệt đối nên chứ! Còn mau mau quỳ gối xuống thỉnh tội ?"

" đó, quả thực là hươu vượn mà."

"Cái nơi cũng là chốn nông thôn hoang dã, thể giống như đám phụ nhân vô tri phàm tục , hai bờ môi cứ khép mở va chạm phun cái gì thì phun cơ chứ."

"Thật đúng là một cái giảo gia tinh ( chổi khắc tinh của gia đình), mới vác mặt trở về quậy cho cái nhà một phút sống yên ."

Những lời chỉ trích, mắng c.h.ử.i thậm tệ cứ thế bay tới tấp, hệt như từng tấm lụa tẩm đẫm nước lạnh băng bủa vây, chụp ụp xuống đầu Lãng Cửu Xuyên.

Đôi đồng t.ử của Lãng Cửu Xuyên dần dần đỏ ngầu lên. Nàng định mở miệng bật , thì Triệu lão giơ tay lên, nặng nề ho khan một tiếng cắt ngang: "Được , đều là do đám tiểu hài t.ử hiểu chuyện mà thôi, cần so đo chấp nhặt gay gắt như thế."

Cả gian linh đường bỗng chốc chìm một mảnh tĩnh lặng.

Triệu lão đưa mắt về phía Lãng Cửu Xuyên, ôn tồn : " như lời của ngươi đó, tính còn lớn hơn tổ phụ của ngươi hai tuổi. Nếu hiện tại bước nửa cái chân trong quan tài , thì e là cũng hề quá đáng chút nào..."

"Tổ phụ!" Triệu Nguyên Thừa nhíu c.h.ặ.t hàng lông mày , trong lòng thầm oán trách tổ phụ nhà cũng quá mức hiền lành, dễ chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-8-khau-xuat-cuong-ngon-choc-gian-vo-so-nguoi.html.]

Triệu lão chỉ khẽ vỗ vỗ lên mu bàn tay của để trấn an, tiếp: "Dẫu cũng chỉ là một tiểu cô nương thôi mà, cớ tội gì chúng đối xử với nàng hà khắc như ?"

Triệu Nguyên Thừa há miệng thở dốc nên lời. Hắn uất ức thầm nghĩ, cái miệng của nàng tiện như thế , độc địa đến , hà khắc với nàng quả thực là một chuyện vô cùng khó khăn. Thử mà xem, chỉ với cái mỏ hỗn hào của nàng thôi, đắc tội chọc giận bao nhiêu mặt ở đây .

Lãng Cửu Xuyên thì bật thành tiếng, mỉa mai : "Ngài thật sự đang lòng mở miệng giải vây cho ? Trên thực tế, trong lòng ngài rõ ràng cũng đang tức giận điên lên chứ, rốt cuộc thì cái miệng của cũng thực sự quá độc địa mà. Ngài cố tình cái vẻ rộng lượng, khoan dung , chẳng qua cũng chỉ là đang âm thầm cho rằng: Ta tuổi tác tuy còn nhỏ mà miệng mồm giữ cửa giữ nẻo, thì chung quy sẽ một ngày gánh chịu cái vạ 'họa từ miệng mà ', đến lúc đó ắt sẽ tự nuốt lấy hậu quả đắng ngắt. Chính vì thế, nên ngài cho rằng cần để cho khác mặt răn dạy gì, cứ thong thả mà chống mắt lên chờ xem ngày tàn của tới mà thôi."

Triệu lão thế thì lộ rõ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Quả thực, trong thâm tâm của ông đúng là suy tính y hệt như . Một tiểu cô nương mà dám ăn lỗ mãng, ngông cuồng vô độ thế , nếu như cứ tiếp tục giữ cái thói mà sống, thì chung cuộc ắt hẳn sẽ trả một cái giá cực kỳ thê t.h.ả.m cho những lời lẽ 'khẩu xuất cuồng ngôn' của bản .

Mắt thấy Lãng Cửu Xuyên càng lúc càng đà lấn tới, lộng hành càn, Thôi thị một nữa trầm giọng quát lớn gằn từng chữ: "Chớ càn nữa!"

Lãng Cửu Xuyên ngó lơ, xem bà như khí. Nàng chỉ thong thả sải bước tiến lên phía , yên ngay sát mặt Triệu lão, rành rọt : "Cái đạo lý kính lão đắc thọ, yêu thương trẻ nhỏ đương nhiên là hiểu rõ. một khi dám thốt những lời như thế, tự nhiên là loại b.ắ.n tên mà ngắm đích. Đời thường con ai sinh cũng ba ngọn lửa hộ . Ngài thì , hai ngọn lửa ở hai vai tắt ngấm tắt lịm. Ngọn lửa còn đang nhen nhóm đỉnh đầu , lèo tèo qua nổi ba ngày nữa thì cũng sẽ lụi tàn tắt sạch. Lão gia t.ử a, ngọn lửa cháy đỉnh đầu vốn là ngọn lửa quan trọng nhất, chính là ngọn lửa của tinh thần và sinh khí. Người xưa câu 'quân t.ử bình thản', chỉ luôn bảo trì phẩm chất đạo đức cao thượng cùng với một tinh thần tích cực, sáng láng thì mới thể khiến cho ngọn lửa luôn bùng cháy tràn đầy sinh lực. hiện tại thì thực rõ ràng , ngày gần đây ngài sai mất một bước. Bản ngài ắt hẳn cũng tự nhận thức sai, bằng thì ngài vì chuyện đó mà ăn ngủ yên, nôn nóng bất an đến tiều tụy thế ."

Cái lão nhân , ba ngọn lửa hộ đều sắp sửa tắt cạn ngỏm tới nơi , như chẳng cách tới cánh cửa của cái c.h.ế.t còn xa nữa ?

Sắc mặt Triệu lão tức thì biến đổi. Khi ông sâu đôi mắt của nàng, chỉ cảm thấy ở sâu thẳm bên trong đó dường như đang ẩn chứa một cái vòng xoáy nước khổng lồ đen ngòm, chực chờ hung hăng cuốn bạo ông trong đó nghiền nát bấy .

"Ngươi..."

"Lỡ nhúng tay cứu một kẻ vốn nên cứu, ngài nếu còn cố tình ăn vạ chịu xuống suối vàng, thì chỉ đành để cho con cháu đời đời nhà ngài chịu ngài cái quả báo c.h.ế.t bồi tội thôi." Lãng Cửu Xuyên khẽ liếc mắt sang một bên, khóe môi từ từ kéo lên một nụ cực kỳ tàn nhẫn và m.á.u lạnh: "Cái ở trong đạo lý thế gian gọi là... một mạng đổi lấy một mạng."

Triệu lão nương theo ánh mắt của nàng mà đảo mắt sang. Tầm mắt của ông vặn dừng ngay đứa tôn t.ử Triệu Nguyên Thừa yêu quý của , đồng t.ử lập tức co rụt . Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy cây quải trượng của ông càng siết c.h.ặ.t hơn nữa, nổi lên từng đường gân xanh ngoằn ngoèo.

Chát!

Một tiếng tát tay giòn giã, vang dội như x.é to.ạc cả gian tức thì bừng tỉnh bộ đám đang ngẩn ngơ trong linh đường.

"Đồ hỗn trướng!!"

Loading...