Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 5: Không được yêu thích

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:12:50
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám Lãng gia đều thầm nghĩ, cái kẻ "lưu đày" bên ngoài mười mấy năm trời nay mới bước chân về nhà, lẽ phận, cẩn thận kẹp c.h.ặ.t đuôi mà cho khiêm tốn chứ. Thế nhưng vị Cửu cô nương nhà bọn họ đây thì , cớ gì mọc đầy gai nhọn thế , xù lông lởm chởm chẳng khác nào một con nhím, mặc kệ ngươi là ai, cứ tóm kẻ nào là c.ắ.n xé kẻ đó.

Đầu tiên thì nổi cơn thịnh nộ tóm cổ trừng trị một mụ bà t.ử, dùng lời lẽ mỉa mai c.h.ử.i xéo mắng nhiếc cả nhà. Ngay đó tiếp tục chĩa mũi dùi, phát tác lên đầu vị đường tỷ . Nàng rốt cuộc lấy cái gan tày trời , ai cho nàng thứ dũng khí to lớn nhường ?

Chẳng lẽ nàng đang tự đắc ỷ việc bản chính là mầm mống độc đinh duy nhất còn sót của Nhị phòng ?

Mặc kệ là nàng đang ỷ cái gì, tóm , cái Lãng gia của bọn họ phen e là sắp đẻ một cây gậy thọc phân lộn xộn .

Lãng Cửu Xuyên thầm nghĩ: Ừ đúng , chính là cây gậy đó, còn các ngươi bộ đều là phân.

Nàng nhàn nhạt liếc mắt về phía Lãng Thải Linh - kẻ lúc đang sự áp chế phận của Lãng Thải Mãnh ép cho dám ho he nửa lời, nhưng vẫn cố dùng ánh mắt đem tất thảy sự tức giận hóa thành những lưỡi d.a.o sắc bén b.ắ.n xối xả về phía nàng. Lãng Cửu Xuyên khẽ mấp máy khóe miệng, khẩu hình dõng dạc: Giỏi thì tới c.ắ.n !

Lãng Thải Linh xui xẻo thấu tường tận cái khẩu hình miệng mang đầy tính khiêu khích trêu ngươi . Nàng tức điên lên đến mức hai bàn tay siết c.h.ặ.t thành quyền, hung hăng trừng mắt phóng d.a.o găm xẻo Lãng Cửu Xuyên một cái thật sắc.

Những kẻ nhỏ tuổi hơn còn trong linh đường dĩ nhiên cũng màn đấu đá mắt mày gắt gao . Bọn chúng lén lút khẽ liếc mắt đưa tình , đồng loạt dồn ánh mắt về phía Lãng Cửu Xuyên.

Cửu tỷ tỷ trông thật là ngông cuồng a, nhưng mà... cũng thật là quê mùa.

Nhìn mà xem, nàng khoác một bộ đồ đại tang, chân một đôi giày vải đen cũ kỹ thậm chí còn quá vặn với kích cỡ bàn chân. Trên nàng từ xuống trắng trơn, một chút đồ trang sức phối kèm cũng . Nếu là vì đang trong kỳ đại hiếu nên đeo? Thôi thì điều cũng đúng , nhưng hãy b.úi tóc của đám tiểu bối bọn họ mà xem, ít nhiều gì cũng cài trâm nạm bạc tinh xảo nọ, còn nàng thì ?

Nguyên một mái tóc đen nhánh buông xõa của nàng chỉ tết qua loa thành một cái b.í.m tóc đơn sơ rủ xuống n.g.ự.c trái. Đã thế, thứ dùng để buộc túm b.í.m tóc thế nhưng chỉ là một mảnh vải rách màu đen thui thùi lùi?

Đám tiểu bối Lãng gia hẹn mà cùng để lộ vài phần vẻ mặt khinh thường. Thật đúng là đồ nhà quê.

bọn họ thể sự thật thê t.h.ả.m đằng . Lúc Lãng Cửu Xuyên khó nhọc bò dậy từ bãi tha ma nọ, chân nguyên chủ sớm chẳng còn đôi giày nào. Đôi giày vải đen cũ kỹ , thực chất là do nàng tiện tay lột từ chân của một cỗ t.h.i t.h.ể c.h.ế.t khô nào đó bên cạnh xuống để xỏ tạm. Còn tóc tai ? Đương nhiên trong cảnh đó cũng chỉ thể tiện tay vớ bừa cái gì đó buộc cho gọn mà thôi.

Mà ngay khi nàng mới lê lết bước khỏi khu rừng rậm, còn kịp trở về Lãng gia thôn trang, thì đám thôn trang túa tìm thấy. Bọn họ thậm chí còn chẳng cho nàng cơ hội bước qua cổng thôn trang, chẳng thèm chẳng thèm rằng, cứ thế cưỡng ép nhét thẳng tắp nàng trong xe ngựa, bắt tức tốc hồi kinh sư để vội vã chịu tang.

Lãng Cửu Xuyên quỳ nghiêm chỉnh chiếc chiếu manh, nửa điểm ý tứ giao lưu chuyện với đám Lãng gia cũng . Thậm chí trong đầu nàng lúc còn kịp tiêu hóa hết những thông tin mới , mà tâm trí đang gồng dồn lực để chịu đựng từng trận đau đớn kịch liệt cùng cơn đói khát cồn cào truyền tới từ ngũ tạng lục phủ đang vỡ nát.

Cỗ thể nàng đang mượn rách nát t.h.ả.m hại đến mức cùng cực. Nàng những cần bỏ công tu bổ , mà còn tích cực tranh giành công đức thế gian về để nuôi dưỡng hình. Có như , nàng mới mong đạt đến cảnh giới mọc xác thịt từ đống xương trắng, định vững chắc thần hồn, và cũng nhờ thế mới đủ sức lực tìm nốt một hồn hai phách còn thất lạc của bản , tìm những ký ức quá vãng của chính .

Hiện tại, nàng chỉ thể dựa dẫm thuật tâm linh để gắng gượng duy trì một vỏ bọc Lãng Cửu Xuyên "bình thường" trong mắt . Kỳ thực, việc cực kỳ hao tổn tinh khí thần. Nếu lỡ chẳng may sơ suất để lộ kẽ hở dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, rớt cái lớp ngụy trang xuống, phỏng chừng bộ dạng m.á.u me bầy nhầy lúc đó dư sức hù c.h.ế.t tươi cả cái gia đình Lãng gia mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-5-khong-duoc-yeu-thich.html.]

Quả thực chính xác là kiếp dựa công đức để nối tiếp mạng sống.

Trong lòng nàng một nữa đem mười tám đời tổ tông của tên Phán quan mắng c.h.ử.i một trận xối xả. Nếu như cấp cho nàng một cỗ thể kiện , lành lặn thỏa đáng, thì đường đường là đại lão như nàng, cớ gì rơi cái tình cảnh thê t.h.ả.m đớn hèn đến mức cơ chứ?

Thư Sách

Bỗng chốc, Lãng Cửu Xuyên đột ngột ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng hướng thẳng về phía cỗ quan tài bằng gỗ nam tơ vàng , hai mắt khẽ phát sáng lóe lên.

Từng luồng, từng luồng khí vận công đức nhè nhẹ từ phía bên cỗ quan tài đang chậm rãi lượn lờ trôi dạt, tụ tập về phía chỗ nàng đang . Dù cho luồng khí vận vô cùng loãng và mỏng manh, nhưng dẫu chút đỉnh còn hơn là gì.

Đây chính là ân trạch phù hộ thuộc về tổ tông. Là nhờ Lão thái gia Lãng gia cùng với các vị tổ tiên thuở năm xưa từng xông pha phương Bắc đ.á.n.h đuổi giặc Hung Nô, bảo vệ bách tính bình an mà tích cóp gom góp muôn vàn công đức. Hiện giờ, khí vận quý báu , đương nhiên cũng một phần dành cho đứa con gái mang dòng m.á.u Lãng gia như nàng.

Lãng Cửu Xuyên tĩnh tâm cảm nhận luồng khí vận công đức đang ngừng tẩm bổ cho xác , nàng thỏa mãn khẽ thở dài một tiếng. Đáng tiếc là nó quá mức loãng, nếu chắc chắn nàng sẽ thể nhận sự tẩm bổ tuyệt vời hơn thế nhiều.

Tất cả đều là do đám cháu con của Lãng gia chẳng mấy kẻ nên tiền đồ, chẳng đứa nào kế thừa cái cốt cách dũng của tổ tiên, mới khiến cho cái gia tộc dần đến bước đường mặt trời sắp lặn, suy tàn đến mức ngay cả chút khí vận cũng sắp sửa tan biến hết. Lãng Cửu Xuyên dâng lên nỗi bất mãn, đảo mắt lướt một vòng những đang quỳ bên cạnh, thầm mắng: Toàn là lũ phế vật.

Hai kẻ tiểu bối nãy còn đang thì thầm to nhỏ với bất giác cảm thấy da đầu căng cứng cả : "?"

Cái ánh mắt của nàng ý gì ? Đang liếc xéo khinh thường bọn họ ?

Hắc, cái con thôn cô nhà quê , nếu như do đang ở một cảnh trang nghiêm thích hợp thế , cộng thêm việc Đại ca đang ngay đây trấn áp, bằng hai bọn họ kiểu gì cũng xông lên bẻ gãy cổ nàng xuống mà dạy dỗ cho một trận. Hai lén lút liếc bằng ánh mắt đầy thâm ý. Không tiện bẻ đầu nàng ngay lúc , thì dở chút trò tính chơi xỏ lưng thì nhỉ?

Vừa mới nảy sinh xong cái tâm tư đen tối , ngước lên thấy bóng che tối sầm cả cửa linh đường, bọn họ liền hoảng hồn lập tức đem cái ý niệm chơi nuốt ngược trở trong bụng.

Nhị bá nương đến . Mặc kệ việc bà chán ghét vị đường tỷ đến mức nào chăng nữa, thì dẫu đây cũng là đứa con gái ruột thịt duy nhất của bà . Ai mà nhỡ nổi m.á.u gà lên bao che bênh vực con thì ?

Thôi thị chậm rãi bước , bước chân qua cửa liền khựng một chút. Tầm mắt bà quét qua Lãng Cửu Xuyên một vòng, bộ như chuyện gì mà hờ hững lướt qua nàng. Bà thẳng đến quỳ tại một vị trí khuất ở một phía khác, cách Lãng Cửu Xuyên một cách xa.

Tất cả mặt đều thu trọn hành động trong mắt, đuôi lông mày khẽ nhướn lên tỏ vẻ nhiều chuyện. Chớp mắt mười mấy năm trôi qua , nương như Thôi thị thế nhưng vẫn cứ cố chấp giữ khư khư cái ý nghĩ chán ghét . Xem những tháng ngày về trong phủ , ắt hẳn sẽ kịch vui để xem đây.

Lãng Thải Linh - mới xảy xích mích mấy vui vẻ với Lãng Cửu Xuyên lúc nãy - cong môi khinh miệt. Là giọt m.á.u cốt nhục duy nhất của Nhị phòng thì cơ chứ, đến ruột còn chán ghét hắt hủi như thế cơ mà?

Nàng hí hửng về phía Lãng Cửu Xuyên, thầm thưởng thức vẻ mặt thất vọng buồn bã của kẻ . Ấy thế nhưng, nàng chỉ thấy đối phương đột ngột phắt dậy, sải bước thẳng về phía cỗ quan tài bên . Lãng Thải Linh khỏi kinh ngạc trừng lớn hai mắt.

Cái đồ thôn cô nhà quê phát cái bệnh điên khùng gì nữa đây?

Loading...