Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 34: Dùng sức quá mạnh, thi thể tan rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:25:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạch tượng của Thôi thị vốn hề khỏe mạnh cường tráng, nhịp đập nhỏ bé, yếu ớt, vô lực. Tâm khí và huyết khí đều hư hao, triệu chứng sợ lạnh. Căn bệnh tim nếu mắc từ trong bụng , thì chính là do hậu thiên sinh .

Kiến Lan im lặng một lát, do dự nên . Mãi cho đến khi Lãng Cửu Xuyên nhíu mày, nàng mới lên tiếng: "Nghe tỷ tỷ từng hầu hạ kể , năm đó phu nhân sinh khó, sinh huyết hư. Hơn nữa do tâm tư uất kết, tích tụ trong lòng, nên cơ thể điều dưỡng , về liền mắc bệnh tim. Bất quá Trình ma ma , mẫu của phu nhân, cũng chính là ngoại tổ mẫu của ngài, cũng vì mắc bệnh tim từ nhỏ nên qua đời khi phu nhân mới mười ba tuổi."

Vậy là cũng chút yếu tố di truyền.

Kiến Lan sợ Lãng Cửu Xuyên sẽ càng thêm oán hận Thôi thị, liền thêm: "Kỳ thực mấy năm nay phu nhân sống cũng chẳng gì. Ngài ở góa, cũng qua nhiều với các vị chủ t.ử của đại phòng và tam phòng. Chỉ những dịp lễ tết mới chung một chỗ dùng bữa, còn ngày thường thì chỉ luẩn quẩn trong viện của , vô cùng cô quạnh. Hiện giờ ngài trở về, nhị phòng chúng cũng sẽ náo nhiệt lên thôi."

Lãng Cửu Xuyên : "Ngươi chắc chắn sự náo nhiệt là do gây chuyện thị phi mà ầm ĩ lên chứ?"

Cái ...

Kiến Lan nhớ những động tĩnh mà vị gây kể từ khi hồi phủ, nhất thời dám thêm lời nào. Cẩn thận ngẫm nghĩ , náo nhiệt thì đúng là náo nhiệt thật, nhưng cũng là ầm ĩ đến mức điểm dừng.

Thấy Kiến Lan chút lúng túng, Lãng Cửu Xuyên cũng trêu đùa nàng nữa, : "Không nhắc đến chuyện nữa, ngươi lo liệu mấy vị d.ư.ợ.c liệu mà yêu cầu ."

"Dạ, nô tỳ hiểu ."

lúc đó, Đại Mãn bưng một cái khay bước . Trên khay là bát t.h.u.ố.c mà phủ y kê cho Lãng Cửu Xuyên.

"Cô nương, đến giờ uống t.h.u.ố.c ạ."

Lãng Cửu Xuyên định bảo bưng xuống đổ , thứ t.h.u.ố.c vô dụng với nàng. nhớ đây là t.h.u.ố.c do Đại Mãn và Tiểu Mãn tự tay sắc, nàng liền cầm lấy, uống cạn sạch trong một ngụm, đặt bát trở khay, : "Chỗ t.h.u.ố.c còn cần sắc nữa, sẽ đổi phương t.h.u.ố.c khác."

Đại Mãn sửng sốt, theo bản năng về phía Kiến Lan. Kiến Lan suy nghĩ một chút gật đầu: "Cứ theo lời cô nương phân phó . Đại Mãn, hiện tại ngươi là nha của cô nương ."

Thư Sách

Đây là một lời cảnh cáo.

của ai, thì lời đó.

Đại Mãn lập tức .

Nghe , Lãng Cửu Xuyên liếc Kiến Lan một cái. Nha đầu cũng khá thú vị đấy.

Kiến Lan cầm tờ phương t.h.u.ố.c rời khỏi viện, liền gặp Hàn Lan. Nghe Hàn Lan Trình ma ma đang tìm , nàng liền thẳng đến viện của Thôi thị. Vừa bước phòng ngủ của Thôi thị, hành lễ xong, chợt thấy lời phân phó của Trình ma ma, nàng liền sững sờ.

Trình ma ma quan sát sắc mặt của nàng , cố ý dùng giọng điệu mang chút hờn dỗi : "Sao thế, cái nha đầu nhà ngươi, mới hầu hạ cô nương hai ngày mà tâm can hướng về phía cô nương ?"

Sắc mặt Kiến Lan trắng bệch, vội vàng quỳ sấp xuống: "Nô tỳ dám."

"Cái tiểu đề t.ử nhà ngươi, ngoài miệng thì dám, nhưng trong lòng ngập tràn khó chịu..."

"Trình ma ma, bỏ ." Thôi thị ngắt lời bà , Kiến Lan, hỏi: "Trong tay ngươi đang cầm thứ gì ?"

Kiến Lan do dự một chút, hai tay dâng tờ phương t.h.u.ố.c lên, thưa: "Cô nương mấy vị d.ư.ợ.c liệu ạ."

Trình ma ma nhận lấy, mở xem. Nét chữ thanh thoát, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa đập ngay mắt, khiến bà kinh ngạc tột độ. Chữ của cô nương đến mức ?

Thôi thị thấy bà ngẩn , liền lấy tờ giấy qua xem thử. Bà cũng chút ngạc nhiên, : "Ta nhớ lầm thì hồi nhỏ lão phu nhân mời Tây tịch (thầy dạy học) cho con bé, con bé một tay chữ Khải mà?"

Nét chữ mắt là chữ Khải, mà mang nét cuồng ngạo, phóng khoáng giống hệt như nọ.

Trình ma ma : " ạ, lẽ là cô nương học cả hai loại kiểu chữ."

Thôi thị lướt qua tên của những vị d.ư.ợ.c liệu đó, nhớ đến cái cơ thể ốm yếu mỏng manh của Lãng Cửu Xuyên, môi khẽ mím . Đây là bệnh lâu ngày thành y ?

"Ngươi mang cái giao cho đại thiếu nãi nãi sắp xếp . Nếu trong công khố , thì về mở tư khố của tìm xem. Nếu cả hai nơi đều , thì sai Lương Y Phường mua về."

Thôi thị đưa tờ phương t.h.u.ố.c cho Kiến Lan, tiếp: "Ngươi một lòng hướng về con bé, thì cứ qua bên đó hầu hạ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-34-dung-suc-qua-manh-thi-the-tan-roi.html.]

Kiến Lan "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống: "Phu nhân, nô tỳ..."

"Đứng lên , ngươi phản chủ." Thôi thị nhạt giọng đáp: "Bên cạnh nó chung quy cũng chọn qua hầu hạ. Nếu ngươi và nó hợp ý , thì chọn ngươi. Nhớ kỹ, chủ t.ử của ngươi, là Cửu cô nương."

Kiến Lan chút lúng túng, bất an về phía Trình ma ma. Trình ma ma : "Còn mau tạ ơn, lui xuống thu dọn hành lý chuyển qua viện của cô nương . Về tận tâm hầu hạ cô nương cho , bằng thì liệu chừng cái lớp da của ngươi đấy."

Kiến Lan chỉ đành quỳ dập đầu tạ ơn ba cái, tỏ bày một phen lòng trung thành mới lui ngoài. Nàng thẫn thờ ngoài hành lang một lúc, đó liền thu dọn đồ đạc cá nhân, chuyển thẳng sang nhĩ phòng trong sân viện của Lãng Cửu Xuyên.

Lãng Cửu Xuyên xuyên qua cửa sổ thấy nàng tay xách nách mang hành lý chuyển đến, khẽ nhướng mày. Không bao lâu , Kiến Lan đến bẩm báo, rằng từ nay về nàng sẽ là nha kề cận hầu hạ Lãng Cửu Xuyên, xin nàng ban cho một cái tên mới.

"Bọn họ gọi ngươi qua đó là hỏi chuyện gì?" Lãng Cửu Xuyên đột nhiên vặn hỏi.

Kiến Lan kinh hãi, ngẩng phắt đầu lên. Bốn mắt chạm , một lát , nàng liền quỳ rạp xuống đất, đáp: "Phu nhân gáy của cô nương vết bớt hình trăng non ."

Lãng Cửu Xuyên chút bất ngờ, theo bản năng đưa tay sờ gáy, dáng vẻ như đang đăm chiêu suy nghĩ điều gì.

Kiến Lan vô cùng bất an, ngay cả ngẩng đầu lên cũng dám, trong lòng dâng lên một cảm giác lo âu, mờ mịt về .

"Ngươi lên giúp xem thử xem."

Kiến Lan "a" lên một tiếng. Thấy Lãng Cửu Xuyên xoay , kéo trễ cổ áo xuống, gạt gọn mái tóc sang một bên, nàng liền dậy xem.

Làn da trắng ngần, mịn màng, hề lấy một chút tì vết sẹo mờ nào, càng đừng đến cái vết bớt hình trăng non .

Sắc mặt Kiến Lan lập tức trắng bệch, hai bàn tay vặn xoắn đầy bất an. Nàng lờ mờ đoán một khả năng. Phu nhân sai nàng tìm cơ hội kiểm tra xem gáy Lãng Cửu Xuyên vết bớt , e là phu nhân cho rằng chỉ khi nào vết bớt đó thì mới chính là con gái ruột của bà?

cô nương , ...

Nàng thật sự là một kẻ giả mạo ?

Lãng Cửu Xuyên thấy phía mãi động tĩnh, liền xoay . Nhìn khuôn mặt cắt còn một giọt m.á.u của Kiến Lan, trong lòng nàng tự hiểu: "Không ?"

Môi Kiến Lan mấp máy liên hồi, nhưng một chữ cũng thể thốt .

Lãng Cửu Xuyên hiểu rõ, : "Đi hồi báo ."

Thân Kiến Lan cứng đờ, lắp bắp mở miệng: "Cô... cô nương..."

"Cứ thành thật bẩm báo ."

Khuôn mặt Kiến Lan lộ rõ vẻ kh·iếp sợ. Nhìn Lãng Cửu Xuyên để lộ nửa điểm bận tâm đau buồn nào mặt, trong lòng Kiến Lan mạc danh cảm thấy chút xót xa. Sao cơ chứ?

, thể như thế ?

Lãng Cửu Xuyên mải miết xoay xoay cây phù b.út. Nàng hiểu rõ, sự ràng buộc về mặt huyết thống tuyệt đối là giả. Vậy cái vết bớt mà Thôi thị thấy, rốt cuộc là do sự suy đoán chủ quan của bà , là thực sự uẩn khúc gì ẩn giấu phía ?

Chuyện chút thú vị đây.

Nàng ngẫm nghĩ một hồi, ý niệm động, liền thôi động cây phù b.út trong tay tên giữa trung. Chữ "Lãng" (朗) xong, nàng liền cảm giác niệm lực trở nên đình trệ. Lại tiếp tục chữ "Cửu" (九), mới chỉ hai nét b.út, mà lực b.út nặng tựa ngàn cân, thần hồn đau đớn dữ dội.

Chữ "Xuyên" (川) mới hạ xuống nét đầu tiên, thần hồn của nàng giống như một bàn tay vô hình dùng sức xé rách, niệm lực tắc nghẽn, căng cứng.

Phụt.

Lãng Cửu Xuyên hộc một b.úng m.á.u tươi từ tận tâm can, ngã gục xuống. Cây phù b.út rơi khỏi tay, thần hồn trực tiếp văng ngoài.

mặt đất, cỗ t.h.i t.h.ể thuộc về nàng , vì dùng sức quá mức nên tan tành .

Tương Xế đang mải miết trộm tro hương trong chùa miếu bỗng cảm thấy linh thức đau đớn dữ dội. Một tiếng "xoảng" vang lên, lư hương nó đ.á.n.h rơi xuống đất, tro hương vung vãi khắp nơi.

Tương Xế kinh hãi linh thức của đang dấu hiệu tiêu tán, vội vàng thôi động nguyện lực để gom tụ . Đồng thời, nó tức điên lên, gầm rú điên cuồng trong linh đài với tên khốn Lãng Cửu Xuyên: "Cái con mụ hổ cái nhà ngươi, ngươi đang tự sát cái quái gì hả? Còn mau mau dậy cho ?"

Loading...