Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 2: Thân thế kỳ lạ
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:12:47
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi là con gái của !"
Giọng lạnh lẽo vang lên hòa cùng màn tuyết đầu mùa buốt giá càng khiến cho bầu khí thêm phần tàn khốc, nghẹt thở.
Lãng Cửu Xuyên thầm căng thẳng trong lòng, theo bản năng sâu đôi mắt của Thôi thị. Chẳng lẽ cái gọi là " con liền tâm" lợi hại đến mức độ , chỉ liếc mắt một cái thấu nàng là kẻ mượn xác hồn?
Không, đúng.
Trong mắt Thôi thị sự sợ hãi nghi ngờ, mà chỉ hiện hữu một sự kiên quyết cùng chấp niệm sâu sắc, thậm chí còn ẩn chứa vài phần chán ghét, bực bội và cả... tủi ? Đối với một , ánh mắt e rằng quá mức phức tạp .
Lãng Cửu Xuyên cảm thấy chút khó hiểu, nhưng nếu đối phương bảo thì , dẫu bản nàng vốn dĩ cũng chẳng là con gái ruột của bà . Nghĩ , nàng chỉ nhàn nhạt thốt lên một tiếng: "Ồ."
Thôi thị tiếng đáp trả thì giật sững sờ.
Vị ma ma bên cạnh cảm thấy đau đầu thôi, đành sang phân phó một tỳ nữ: "Kiến Lan, tiên ngươi hãy đưa Cửu cô nương đến linh đường ."
Thư Sách
Kiến Lan lập tức bước lên phía , khẽ khuỵu gối hành lễ với Lãng Cửu Xuyên: "Cô nương, xin mời theo nô tỳ."
Lãng Cửu Xuyên hề nảy sinh một chút lưu luyến nào, dứt khoát xoay cất bước, theo tỳ nữ xuyên qua cánh cửa hình mặt trăng của tiểu viện để ngoài. Nương theo cơn gió, thanh âm của vị ma ma vẫn văng vẳng truyền đến: "Phu nhân, chớp mắt mười mấy năm trôi qua , cô nương cũng sắp đến tuổi cập kê, ngài như thì ích lợi gì cơ chứ?"
Thôi thị lời nào. Bà cứ trân trân chằm chằm hướng mà Lãng Cửu Xuyên biến mất, giữa hàng lông mày khẽ nhíu c.h.ặ.t , bàn tay đưa lên ôm lấy n.g.ự.c, cố gắng đè nén thứ cảm giác quái dị, khó chịu đang cuộn trào trong lòng.
Cảm giác trống rỗng ... giống hệt như bà đ.á.n.h mất một thứ gì đó.
Bước chân con đường nhỏ dẫn tới linh đường, trong lòng Lãng Cửu Xuyên vẫn khỏi ôm vài phần kỳ quái. Nhìn cái dáng vẻ chán ghét lộ liễu của Thôi thị lúc nãy, rốt cuộc là bà thực sự thích đứa con gái , là thực sự thấu điều gì, cảm nhận mặt là con gái ruột của ?
rõ ràng, nàng thể cảm nhận một tia ràng buộc m.á.u mủ mỏng manh giữa hai .
Thật đáng tiếc, lúc nàng nhập cỗ thể , nguyên chủ những c.h.ế.t một cách cực kỳ thê t.h.ả.m, mà ngay cả một chút tàn hồn cũng chẳng còn sót mảy may. Chính vì thế, nàng cách nào dung hợp hấp thu bất kỳ mảng ký ức cũ nào của thể .
Dù , cỗ thể xác thực chính là Cửu cô nương của Lãng gia đưa nuôi dưỡng ở thôn trang, điều đích tên Phán quan cẩn thận xác nhận cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-2-than-the-ky-la.html.]
"Cô nương, ngài xin đừng để trong lòng, phu nhân bà mấy năm nay... quả thực cũng sống chẳng dễ dàng gì." Kiến Lan thấy nét mặt Lãng Cửu Xuyên đầy vẻ ủ dột, cả tỏa luồng khí lạnh lẽo thấu xương, vài len lén liếc vị chủ t.ử mới , rốt cuộc nha cũng nhịn mà khô khan cất lời an ủi: "Ngài cũng chỉ mới trở về nhà, đợi ngày tháng qua lâu dần, chuyện sẽ lên thôi."
Lãng Cửu Xuyên đầu về phía nha . Dáng vẻ trạc độ mười tám, mười chín tuổi, khí độ toát lên sự trầm tĩnh và vững vàng. Nghĩ đến đây ắt hẳn là một vị đại nha đắc lực, trọng dụng bên Thôi thị.
Trong lòng nàng khẽ động, cất tiếng hỏi thẳng: "Vì nàng như ?"
Kiến Lan thì chút bối rối hổ. Nàng hầu hạ ở Tịch Chiếu viện cũng ngót nghét mười năm , từ một tiểu nha thấp kém lăn lộn bò dần lên vị trí đại nha nhất đẳng, chuyên bề quản lý việc quần áo, trang sức cho Thôi thị. Bắt đầu từ ngày đầu tiên bước chân cái viện việc, lúc mới học quy củ, nàng các vị ma ma cùng các tỷ tỷ ân cần căn dặn căn dặn bao nhiêu : Tuyệt đối phép nhắc đến con mang tên "Cửu cô nương", đặc biệt là cấm kỵ nhắc tới mặt phu nhân.
Khi đó nàng còn cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Cửu cô nương chẳng là vị tiểu thư duy nhất của Nhị phòng ? Lại càng là giọt m.á.u cốt nhục duy nhất mà Nhị lão gia để . Đừng đến việc phép nhắc tên, thậm chí đến mặt mũi của vị tiểu chủ t.ử nàng còn từng một diện kiến.
Mãi cho đến , khi việc lâu năm, nàng mới dần dần lờ mờ hiểu . Phu nhân sinh lòng chán ghét cay nghiệt với đứa con gái , là bởi vì ngay thời điểm Cửu cô nương mới cất tiếng chào đời, Nhị lão gia liền t.ử trận nơi sa trường. Từ đó, cô nương gán cho cái mác là "kẻ mang điềm ".
Thế nhưng, Kiến Lan từng một vị biểu tỷ - cũng từng đại nha hầu hạ phu nhân - tiết lộ rằng, sự tình như thế. Sự thật là do cái c.h.ế.t của Nhị lão gia đả kích khiến phu nhân sinh tâm bệnh, hóa thành si ngốc điên loạn, một mực khăng khăng cho rằng Cửu cô nương là do chính dứt ruột sinh .
Thậm chí mấy , phu nhân suýt chút nữa là nhẫn tâm tự tay che miệng đến c.h.ế.t vị cô nương còn đỏ hỏn . Cũng chính bởi vì sự chán ghét đến tột độ đó, Lão phu nhân mới đích chủ, hạ lệnh đưa Cửu cô nương đến vùng thôn trang hẻo lánh để nuôi dưỡng. Mục đích là để tránh cảnh con ruột thịt ngày ngày tương tàn, càng là để ngăn chặn cái t.h.ả.m kịch vô luân " tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con ruột".
Chẳng ai ngờ , chớp mắt mười mấy năm đằng đẵng trôi qua, phu nhân vẫn cứ bảo thủ giữ nguyên cái suy nghĩ cố chấp . Rõ ràng là đường nét mặt mày của Cửu cô nương đến vài phần giống bà như đúc, thể là con ruột cho ? Có lẽ là do phu nhân ở góa quá lâu, ôm ấp nỗi đau đến mức tự bước khỏi cơn si ngốc mà thôi.
Kiến Lan vội vã thu những suy nghĩ miên man, gượng hai tiếng khô khan trả lời cho qua chuyện: "Chỉ là do ngài rời khỏi Hầu phủ nhiều năm về, nên giữa phu nhân và ngài vẫn còn chút mới mẻ, xa lạ mà thôi. Thêm nữa, mấy ngày nay phu nhân luôn khó thể yên giấc, liên tục túc trực bên linh đường, thực sự mệt mỏi ."
Câu trả lời kiểu ba , nước đôi thể qua mắt Lãng Cửu Xuyên, nàng cho là đúng. Bất quá, nếu nha tên Kiến Lan chịu thật, nàng cũng chẳng bận tâm gì nhiều.
Chân tướng thực sự , đến cuối cùng sớm muộn gì nàng cũng sẽ tự tra , hiện tại nàng chỉ mang trong lòng một chút tò mò mà thôi. Trên đời thực sự một , chỉ vì sinh lòng chán ghét đứa con gái do chính đẻ , mà thể tàn nhẫn đến mức đang tâm tống khứ nó biệt xứ từ khi còn nhỏ xíu như ?