Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 180: Cái c·hết của nàng chính là do Vinh gia làm
Cập nhật lúc: 2026-03-26 21:31:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin tức tứ tiểu thư của Trung Dũng hầu phủ Thích gia c·hết truyền ồn ào huyên náo, khiến lòng hoang mang. Khai Bình hầu phủ cũng , Lãng Chính Bình tin Trung Dũng hầu phủ giới nghiêm giải trừ, vội sai Lãng Thải Mãnh dẫn theo hộ vệ trong phủ đến đón Thôi thị và Lãng Cửu Xuyên về phủ, để tránh các nàng xảy chuyện.
Mùng ba Tết, đội ngũ Lãng gia theo sát đoàn xe của Bùi gia trở về thành. Lãng Cửu Xuyên nghĩ đến chuyện của Lục gia, liền chào hỏi Thôi thị bọn họ, định bụng đến Thông Thiên Các xem A Phiêu tin tức gì .
"Cái c·hết của Thích tiểu thư vẫn điều tra rõ ràng, để đại ca con cùng một chuyến ." Thôi thị chỉ trích gì hướng của nàng, thậm chí hỏi han, bảo Lãng Thải Mãnh theo nàng.
Lãng Cửu Xuyên cũng định xa, thấy Thôi thị vẻ như cho theo thì sẽ cho nàng , nàng liền gật đầu, cùng thì cùng.
Lãng Thải Mãnh sự tồn tại của Thông Thiên Các. Đó là nơi nếu trong túi bạc thì ngang qua cửa cũng dám . Ngươi mua chút tình báo gì, mang đủ bạc là . Nghe đồn ngoài tình báo, còn thể mua kỳ binh v.ũ k.h.í sắc bén cùng kỳ trân dị bảo.
Cửu đến cái chốn tiêu tiền như nước .
Lãng Thải Mãnh sờ sờ túi tiền bên hông, hôm nay mang theo nhiều bạc cho lắm. Thôi , thể ghi nợ, bảo tiểu nhị Thông Thiên Các đến Hầu phủ thanh toán là .
Lãng Cửu Xuyên bước Thông Thiên Các, A Phiêu mới từ hậu đường , thấy nàng liền trở , tránh mặt gặp.
"A Phiêu, năm mới đại cát, bộ da cũng thật hỉ khí." Lãng Cửu Xuyên chắp tay vái một cái: "Cung hỉ phát tài nha."
A Phiêu mặc bộ đồ đỏ rực hoảng sợ, né tránh cái vái chào của nàng: "Cửu cô nương, A Phiêu chịu nổi ."
Hắn về phía nam t.ử lưng Lãng Cửu Xuyên, là nhà họ Lãng, nhưng ánh mắt đối phương né tránh ?
Lại Lãng Thải Mãnh đang tặc lưỡi, mấy viên minh châu to bằng nắm tay đặt đế đèn giữa chính đường , chỉ để ngắm là chỉ để thắp sáng, cứ ch.ói lọi bày như thế.
Quả nhiên là Thông Thiên Các, thật hào phóng.
Lãng Cửu Xuyên với Lãng Thải Mãnh: "Đại ca cứ ở lầu đợi một lát, để mắt đến thứ gì thì cứ xem, một lát sẽ ngay."
Lãng Thải Mãnh tỏ vẻ bình tĩnh, khóe miệng giật giật: "..."
Cứ xem, Thông Thiên Các đắt cỡ nào ?
A Phiêu gọi một tiểu quỷ lên, tiếp đãi Lãng Thải Mãnh một bên uống , còn thì dẫn Lãng Cửu Xuyên lên lầu.
Lãng Cửu Xuyên phòng, liền lấy chiếc hộp đặt trong túi tay áo đưa cho : "Năm mới đại cát, cũng thứ gì , A Phiêu chưởng quỹ đừng chê."
A Phiêu nhất thời dám nhận. Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, nhận đồ của nàng, e rằng trả giá nhiều hơn.
Lãng Cửu Xuyên nhét tay , : "Cầm lấy , chỉ hỏi chút tin tức thôi."
A Phiêu cầm nặng trĩu tay, thầm nghĩ, tin tức ngươi hỏi, bỏ vạn kim mới mua đấy.
Tuy nhiên, thôi .
"Cô nương đúng là khó lão quỷ ." A Phiêu lẩm bẩm một câu, : "Lần ngươi , sai tra . Lời ngươi sai, hôm đó những đến chơi ở nông trang xác thực là mấy , nhưng bỏ sót một ."
"Ồ?"
A Phiêu lấy từ trong tay áo hai tờ giấy đưa tới, : "Cái tốn ít quỷ lực của chúng đấy, là một tân quỷ cung cấp tin tức, dễ..."
Lãng Cửu Xuyên giật lấy tờ giấy trong lúc đang lải nhải. Lý Nghi Phương, xuất danh môn Lũng Tây Lý thị, gả Lục gia của Công Bộ Lang trung, cũng chính là thê t.ử của Lục gia Tam gia, thường gọi là Lục Tam nãi nãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-180-cai-chet-cua-nang-chinh-la-do-vinh-gia-lam.html.]
"Vị Lục Tam nãi nãi là cùng để du ngoạn, mà là đường thăm họ hàng về thành đột nhiên cảm thấy khỏe, ngang qua nông trang liền xin quận chúa cho tá túc, đó mới mời đại phu đến nông trang chẩn trị. Vì vẫn luôn xuất hiện trong mắt . Không chỉ , nàng thậm chí từng khác nhớ tới, cứ như thể nàng từng xuất hiện. Ta nghĩ chỉ một khả năng, nàng dùng bí pháp hoặc là dùng t.h.u.ố.c, mê hoặc khác quên sự tồn tại của nàng . Cho nên danh sách hôm đó đưa cho ngươi, mới tên nàng ."
Lãng Cửu Xuyên cái tên đó, : "Vậy nhớ nàng ?"
Giọng A Phiêu lạnh nhạt, : "Tân quỷ nàng , chỉ vì vô tình chạm mặt nàng ở cửa nông trang, liền tùy tùng của nàng bẻ gãy cổ, ném xuống nước. Tân quỷ khi c·hết hồn xiêu phách lạc, cứ lảng vảng ở bờ nước, bọn mới tìm , tốn ít tâm sức mới khiến nàng nhớ , ngờ nàng c·hết như ."
"Vậy nàng còn gì nữa."
"Theo lời tiểu quỷ , lúc đó bên cạnh nàng ba theo, trong đó một đang bế một trong lòng, chỉ là dùng áo choàng bọc kín, rõ là ngươi ..." A Phiêu đang thì sắc mặt biến đổi, vèo một cái lùi về sát cửa, né tránh sát khí hung hãn đột ngột bộc phát từ Lãng Cửu Xuyên.
Đạo ý mang theo sự kinh sợ tràn ngập trong phòng.
A Phiêu che lấy cơ thể bằng giấy đang nóng bỏng, ánh mắt mang theo vài phần kiêng dè, : "Cửu cô nương, cái c·hết ở kiếp của ngươi do lão quỷ ."
Cho nên, đừng ngộ sát a!
Lãng Cửu Xuyên qua, một đôi mắt đen láy xen lẫn ánh vàng, khiến A Phiêu co rúm .
"Xin , là tàn niệm của cơ thể ." Lãng Cửu Xuyên ôm quyền, lấy một chiếc hộp từ trong tay áo , đốt một nén hương, quạt sang.
Hồn hương thể dưỡng hồn, là vật đại bổ no bụng quỷ.
A Phiêu xuống bên bàn, tham lam hít mấy ngơi, thơm quá.
Hắn liếc thấy sắc mặt Lãng Cửu Xuyên đen kịt, hậm hực : "Oan đầu nợ chủ, chắc chắn sẽ tìm thôi. Lục Tam nãi nãi thể dùng bí pháp khiến quên sự tồn tại của , e rằng cái danh xưng cũng là mạo danh khác."
"Nói thế nào?"
"Tuổi tác khớp." A Phiêu : "Tiểu quỷ thấy tên tùy tùng tôn kính gọi nàng là phu nhân, tuổi tác đại khái ngoài ba mươi. Còn Lục gia Tam nãi nãi hình như đến hai mươi."
Hắn liếc nén hồn hương , lấy một tờ giấy đưa sang. Trên đó rõ ràng là nửa bức chân dung hình , tại gọi là nửa bức.
Mắt phượng đơn, mày lá liễu, mũi dọc dừa, mắt trái một nốt ruồi lệ câu nhân, nhưng phần mũi .
Đôi mắt đen như hắc diện thạch của Lãng Cửu Xuyên liếc sang.
Cơ thể giấy của A Phiêu căng cứng, vội : "Đứa trẻ đó c·hết oan, hồn phách mơ màng, thể nhớ đến chừng , chúng cố ý thành cho quỷ. Hơn nữa, Lục gia Tam nãi nãi dung mạo như , cho nên chắc chắn là mạo danh."
"Người khác mạo danh, cố tình mạo danh nàng ? Lục gia một đứa con nhỏ đang học nghệ ở Vinh gia ?" Lãng Cửu Xuyên hỏi.
"Ngươi điều tra Lục gia?" A Phiêu kinh ngạc, : " , hình như đưa từ lúc sáu tuổi, năm nay chắc cũng mười sáu mười bảy , hẳn là cũng việc."
"Được việc?" Lãng Cửu Xuyên mỉa mai, : "Nếu thật sự việc, thì để Lục gia thương tẩu."
Thủ hạ dùng để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, thường là kẻ dễ vứt bỏ nhất.
A Phiêu dám phản bác, dẫu nàng cũng đúng, nhưng Lục gia cũng hết cách . Nếu trọng dụng, tiền đề tự nhiên là một cây thương tẩu . Đây cũng là sự lựa chọn của nhiều vật lộn ở tầng lớp đáy, thế đạo đều như .
Lãng Cửu Xuyên dùng móng tay gạch chéo lên hai chữ Lục gia. Bất kể ngày nàng c·hết ở kiếp bọn họ tham gia , Vinh gia chính là cây thương đó, sai !
Thư Sách
"Vinh gia, quả nhiên là ngươi nha."
Vậy .