Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 161: Ganh đua vụn vặt chỉ làm ảnh hưởng đến việc nàng trọng sinh
Cập nhật lúc: 2026-03-26 10:49:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cung Thất nảy sinh ý định kiểm tra danh sách dân cư mất tích vốn dĩ chỉ là một phút nổi hứng khi quẻ tượng của Lãng Cửu Xuyên. Thế nhưng điều ngờ tới là, dịp cuối năm ngoái, thực sự vài vụ mất tích trình báo lên Kinh Triệu Tư.
Tám nữ t.ử, bất kể lớn bé già trẻ, sinh thần bát tự đều thuộc mạng thuần âm, mà mệnh của họ...
Những ngón tay của thoăn thoắt bấm đốt tính toán. Tất cả... thảy đều tận ! Mà đây mới chỉ tính riêng ở trong phạm vi kinh thành Ô Kinh. Vậy nếu mở rộng các huyện phủ lân cận, con sẽ còn lên tới bao nhiêu nữa?
Sắc mặt Cung Thất trầm như nước. Yêu tà còn kịp xuất thế mà ngần nữ t.ử vong mạng, còn trùng hợp đều mang bát tự thuần âm. Lẽ nào đây chỉ là sự ngẫu nhiên?
cho dù là ngẫu nhiên chăng nữa, quẻ tượng rành rành đó, nhắm những bát tự thuần âm, đời gì chuyện trùng hợp đến thế.
Vậy vấn đề đặt là: Nếu yêu tà vẫn xuất thế, thì những nữ t.ử ... là do ai đó cố tình đem dâng lên để nuôi dưỡng nó? Kẻ giật dây rốt cuộc là là yêu quỷ?
bất luận là thứ gì chăng nữa, thì mục đích cuối cùng cũng chỉ là để tẩm bổ cho yêu tà mà thôi.
Để đề phòng sai sót, Cung Thất dứt khoát bày luôn một trận pháp chiêu hồn. Hắn sử dụng sinh thần bát tự của mấy vị nữ t.ử , bao gồm cả cái tên Đinh Tố Thu mà Lãng Cửu Xuyên nhắc đến, tiến hành một nghi thức gọi hồn. Thế nhưng kết quả đều như : Không gọi lấy một mống nào.
Toàn Cung Thất lạnh toát.
Không gọi một ai, điều đó đồng nghĩa với việc bọn họ chẳng những vong mạng, mà ngay cả hồn phách cũng tan biến còn một mảnh?
Cung Thất chần chừ thêm nữa, lập tức rút một đạo Thiên Lý Truyền Âm Phù trân quý. Hắn bắt quyết, niệm chú châm lửa đốt bùa để truyền tin. Chuyện tuyệt đối là chuyện đùa. Nếu chỉ dựa sức của và Cung Tứ, e rằng khó mà đối phó nổi.
Sau khi kết thúc cuộc truyền âm với Thiếu chủ, Cung Thất ngẩng đầu lên bầu trời đêm đen kịt. Những bông tuyết lớn như lông ngỗng lả tả rơi xuống, mang theo thở buốt giá cắt da cắt thịt.
Thẩm Thanh Hà sắc mặt của liền nhận điểm chẳng lành, cất tiếng hỏi: "Thế nào ?"
"Tất cả đều c.h.ế.t."
Sắc mặt Thẩm Thanh Hà thoắt cái trầm xuống.
Cái Tết năm nay, e là suôn sẻ !
Cung Thất đầu : "Chuyện là thứ mà các ngài khả năng đối phó . Tuy nhiên một việc, nếu Thẩm đại nhân dám can đảm , thì ngại giúp điều tra thử xem, tìm manh mối hữu ích."
Thẩm Thanh Hà lạnh lùng đáp: "Nếu là do tà ma dị ám giở trò, chúng quả thực đành bó tay vô sách. nếu là do bàn tay con nhúng , thì là quan phụ mẫu vi dân thỉnh mệnh, chúng tự khắc trách nhiệm xông pha. Bọn cũng cần cho nhà nạn nhân một lời giải thích thỏa đáng."
"Ừm. Những kẻ khác thì dám chắc, nhưng về sự mất tích của Đinh Tố Thu - nữ nhi của Đinh Mãn Cốc, chắc chắn thể thoát ly quan hệ với gã hôn phu của nàng . Tên đó gọi là Trác Du. Nếu thể theo manh mối mà tra xét, ắt hẳn sẽ tra kẻ liên hệ mật thiết với . Mà kẻ đó, khả năng chính là kẻ hàng loạt vụ mất tích ." Dựa theo lời kể của Lãng Cửu Xuyên, kẻ lén lút chắp nối với Trác Du chắc chắn là một con . Còn thế lực ẩn nấp lưng kẻ đó rốt cuộc là thứ gì, thì cần điều tra cho tường tận.
Thẩm Thanh Hà gật đầu: "Cho dù đạo trưởng , bản quan cũng nhất định sẽ điều tra. Thê t.ử mất tích, phu quân lập tức thông báo cho nhà vợ, mà cứ cố tình giấu nhẹm . Mãi cho đến khi nhà vợ dẫn xông thẳng phủ, giấu nữa, mới bịa cái cớ là nàng tư bôn. Chỉ nội bấy nhiêu thôi là một lỗ hổng to đùng ."
Là một thằng đàn ông, nếu thực sự cắm sừng, một là sẽ ngậm đắng nuốt cay giấu nhẹm , một phong hưu thư (giấy ly hôn) gửi trả về nhà đẻ. kiểu gì thì cũng báo cho nhạc gia (nhà vợ) một tiếng, bằng tự dưng đuổi về sẽ mang tiếng vô cớ hắt hủi. Còn đối với hạng đàn bà lăng loàn xử lý vì tội thông dâm, thì mười phong hưu thư cũng là điều hiển nhiên. Nếu nhẫn tâm hơn mà ngầm xử lý cho nàng c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, e là nhà đẻ cũng chẳng dám ho he nửa lời.
Thế nhưng tên Trác Du chẳng những giấu giếm bưng bít, mà đợi đến khi nhà vợ xông thẳng cửa, hết đường chối cãi mới chịu khai là thê t.ử bỏ nhà theo trai. Lại còn biện bạch rằng vì nhạc gia đau lòng nên mới âm thầm tự tìm?
Cái lý do sứt sẹo , ai mà tin cho nổi?
Ngay đó, Đinh Mãn Cốc liền liên tiếp gặp chuyện. Chuỗi chứng cứ ngụy tạo bày rành rành, chỉnh đến mức hảo. Nhìn kiểu gì cũng thấy đây là một âm mưu giăng sẵn cạm bẫy từ lâu, cốt để đẩy ông chỗ c.h.ế.t, nhằm mục đích dìm sự thật chìm sâu xuống đáy bùn.
Cho dù chuỗi chứng cứ hảo đến , Thẩm Thanh Hà vẫn giữ thái độ hoài nghi. Bởi vì y bao giờ tin tưởng cái gọi là nhân tính.
"Ta thực ngờ tới, một nhân vật nhỏ bé tầm thường thế phúc phần đạo trưởng của Huyền tộc che chở đấy." Thẩm Thanh Hà đưa mắt Cung Thất, giọng điệu chút bất ngờ: "Lẽ nào là vì ông liên quan đến vụ án ?"
Tuy cái điệu bộ âm dương quái khí của Thẩm Thanh Hà cho sặc một cái, nhưng Cung Thất vẫn lắc đầu đáp: "Bất quá cũng chỉ là nhận lời gửi gắm của khác mà thôi."
"Ồ?" Thẩm Thanh Hà nheo mắt , : "Nếu Đinh Mãn Cốc thực sự đường dây quan hệ , thì đến nỗi chịu khổ sở đày đọa trong nhà giam của Kinh Triệu Tư chứ?"
"Chắc là do kiếp ông thắp nhang cúng Phật chăm chỉ, nên kiếp mới may mắn vớ một vị quý nhân giữa biển mênh m.ô.n.g bảo vệ." Cung Thất bĩu môi đáp .
"Là vị nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-161-ganh-dua-vun-vat-chi-lam-anh-huong-den-viec-nang-trong-sinh.html.]
Cung Thất như : "Có thì ngài cũng chẳng . Một vị tiểu nương t.ử xảo quyệt, giỏi cái trò giả heo ăn thịt hổ. Chính là vị Cửu cô nương của Khai Bình Hầu phủ đấy."
Hắn cũng chẳng gì giấu giếm. Thẩm Thanh Hà là một con cáo già lọc lõi, cho dù , kiểu gì y cũng sẽ chạy tra hỏi Đinh Mãn Cốc cho bằng . Dẫu thì cũng trong tay y .
Người vốn mang cốt cách chính trực cương nghị, nghĩ đến ắt hẳn sẽ đến mức khó dễ một tiểu cô nương.
Thẩm Thanh Hà: "!"
Trùng hợp ghê, y thế mà quen nàng thật.
Cung Thất thấy sắc mặt y chút cổ quái, trong lòng liền 'lộp bộp' một tiếng, nụ môi cũng tắt ngấm: "Thế nào, đại nhân quen nàng ?"
"Tiểu Cửu nương hiện giờ đang ở ?"
Thư Sách
Cung Thất: "..."
Câu hỏi chính là lời thừa nhận còn gì.
Thiên Tôn ơi, tự dưng thấy ngượng mặt là nhỉ?
Cung Thất trơ mắt Thẩm Thanh Hà trình diễn tuyệt kỹ biến đổi sắc mặt. Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày biến mất tăm, đó là vẻ ôn hòa hiền từ, lời cũng tự nhiên nhiều hẳn lên. Chỉ điều, tất thảy những lời y đều chỉ xoay quanh việc hỏi thăm tình hình của Lãng Cửu Xuyên.
Nào là cao lên chút nào , mập mạp chút nào , thể dạo thế nào, ai ức h.i.ế.p bắt nạt ... Vân vân và mây mây, cứ y như một ông bố già đang cằn nhằn lo lắng cho đứa con gái nhỏ .
Còn nữa, cái khóe mắt rơm rớm rưng rưng của y là cái quỷ gì thế? Tại đang chuyện bình thường mà mắt y ướt sũng nhòe nhoẹt, cái vẻ đau xót bi thương khốn khổ cho hình gầy gò ốm yếu của Lãng Cửu Xuyên như thế?
Cung Thất vội vàng chắp tay cáo từ.
Thẩm Thanh Hà khẽ hừ một tiếng. Dù thì mùng hai Tết thê t.ử của y cũng cần về nhà đẻ, nữ nhi mặt ở Ô Kinh. Xưa nay nhà y cũng chẳng thói quen mùng hai về nhà đẻ. Hay là ba bọn y cũng nhân dịp lên chùa Hộ Quốc tá túc một đêm, sẵn tiện để Thẩm Bằng tiếng cảm tạ với luôn?
Quyết định .
Lãng Cửu Xuyên vẫn sắp cố nhân ghé thăm. Sau khi dùng xong bữa cơm chay, nàng liền tự nhốt trong thiền phòng. Hơn nữa, nàng còn cẩn thận bày một Mê Tung Pháp Trận ngay trong phòng để ngăn kẻ khác đột nhập, đó thắp lên một nén hương và triệu hoán Phù Bút.
Ngọc Cốt Phù Bút, dùng ý niệm để thôi động, thể nghịch chuyển thiên mệnh, định đoạt càn khôn. Vừa thể vẽ nên linh phù màu nhiệm, thể hóa thành phù đao sắc bén, điêu khắc những hoa văn mới mẻ, tự mang theo Thần Ý uy nghiêm.
Vốn dĩ nàng cần nhọc công đến thế. chiếc Kim Cương Tháp thể kẻ nào đó trộm khỏi Phong gia, lưu lạc bên ngoài nhiều năm. Nếu nhờ rơi tay nàng, e rằng nó sẽ vĩnh viễn chìm nghỉm đáy thủy tạ của nhà họ Âu, biến chất thành một món tà khí ngập ngụa âm sát.
Bây giờ bảo vật thuộc về nàng. Để phòng ngừa Phong gia tìm đến cưỡng đoạt, nàng những thanh tẩy triệt để bộ huyết sát tà khí bám Kim Cương Tháp, mà còn đem nó nung luyện một phen. Về phương thức nung luyện, nàng sớm phác thảo xong xuôi trong đầu. mắt, việc cần là khắc họa thêm cho nó vài đạo văn cái .
Sửa đổi như thế nào, nàng cũng tính toán kỹ lưỡng. Đó chính là dùng nguyên thần nhập tháp, trừ sát sửa văn, dẫn dắt khí linh cộng hưởng và nhận chủ. Có như , bảo vật mới thực sự và thuộc về nàng.
"Trước giờ Tý, cho dù trời sập xuống, cũng tuyệt đối để bất cứ kẻ nào bước phiền ." Lãng Cửu Xuyên căn dặn Tương Xế bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Một khi kẻ khác quấy nhiễu, nguyên hồn của đang ở bên trong tháp khả năng sẽ hứng chịu phản phệ. E rằng sẽ mãi mãi kẹt trong đó, hóa thành một đạo khí hồn."
Nguyên hồn nhập tháp, lỡ như gặp sự cố phản phệ, nàng sẽ giam cầm vĩnh viễn, trở thành khí hồn cho chính món pháp khí . Khi đó, nàng chỉ thể mỏi mòn chờ đợi cho đến khi vị chủ nhân tiếp theo xuất hiện.
Tương Xế hoảng hốt: "Hồn phách của cô vốn dĩ sứt mẻ trọn vẹn, thế mà cô còn dám đem mạng sống đ.á.n.h cược lớn đến ? Cô đúng là điên đến một cảnh giới mới đấy. Nếu lỡ cô thực sự kẹt bên trong đó..."
Lãng Cửu Xuyên lẳng lặng nó, đáp gọn lỏn: "Nếu thực sự kẹt bên trong, thì phiền ngươi giúp tìm một hồn hai phách còn nhé."
Tương Xế ngẩn một thoáng, lập tức lượn lờ bay ngoài, bỏ một câu: "Bớt gở , tai họa thường sống dai ngàn năm, cái mạng cô dai lắm, c.h.ế.t ."
Đáng c.h.ế.t thật, cái đồ điên đúng là khiến nó sốt ruột lo lắng đến phát điên lên .