Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 12: Lãng Cửu có chút điên
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:38:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường tới Khang Thọ viện, qua những lời kể lể dông dài lải nhải của Vương ma ma, Lãng Cửu Xuyên ngược cũng ngóng dò la ít thông tin hữu ích về xuất của cỗ thể .
Tỷ như việc nàng rõ ràng là giọt m.á.u của Nhị phòng, thế nhưng dựa theo thứ tự vai vế sắp xếp trong dàn tiểu bối cùng thế hệ, nàng chỉ bét bảng ở vị trí thứ chín. Nguyên nhân bộ đều là do các vị thúc bá thuộc Đại phòng và Tam phòng sớm yên bề gia thất từ thuở nảo thuở nào. Còn phụ nàng là Lãng Chính Phiếm thì khác, chẳng những kết hôn vô cùng muộn màng mà còn con trễ. Thành thử , cái lúc mà nàng mới cất tiếng chào đời, thì đám oa nhi con cháu của Đại phòng và Tam phòng sớm sinh sòn sòn, nối đuôi mọc lên như nấm mọc mưa. Đợi đến lượt nàng rơi rụng xuống đất, thì thứ tự cũng đẩy tít xuống tận hàng thứ chín mất .
"Người cùng thế hệ với trong phủ, tất cả đều đặt tên đệm là chữ 'Thải' đúng ? Vậy tại đại danh của phá lệ gọi là Cửu Xuyên?" Lãng Cửu Xuyên vài phần tò mò, mở miệng hỏi.
Vương ma ma hỏi thì mặt lộ vài phần thương cảm, bà thở dài một sầu não: "Cái tên của Cửu cô nương, là do chính tay Nhị gia đích đặt cho ngài đó. Khi ngài vẫn còn đang trong bụng , lúc xuất chinh trận, ngài sớm lựa chọn cái tên cho ngài . Lão nô là nó trích xuất từ một câu thơ từ sâu xa nào đó. Lão nô phận thấp hèn chẳng qua mấy quyển sách thánh hiền, nên thực tình cũng nhớ rõ ràng lắm, chuyện ngài cứ hỏi Nhị phu nhân thì ắt sẽ rõ nhất. lão nô cũng từng loáng thoáng lọt lỗ tai một vài câu, đại ý là Nhị gia mong mỏi ngài lớn lên sẽ mang trong cái tấm lòng bao dung rộng lớn, độ lượng như kiểu 'hải nạp bách xuyên' (biển lớn dung nạp trăm sông) đó ạ."
Lãng Cửu Xuyên nhếch mép, lạnh nhạt đáp: "Vậy thì e là ông thất vọng . Lãng Cửu Xuyên đây nổi tiếng là kẻ mang thù vặt vãnh, keo kiệt bủn xỉn, còn mọc đầy một phản cốt. Có thù oán gì là nhất quyết báo ứng ngay tại trận, cái gọi là 'hải nạp bách xuyên' gì gì đó... tuyệt đối là chuyện khả năng xảy ."
Cái chuyện biển rộng dung nạp bá tánh thì cái rắm gì cơ chứ? Chuyện gì cũng ôm đồm quản lý thu vén, chẳng là ôm việc tự chuốc lấy mệt mỏi cho đến c.h.ế.t ?
Vương ma ma rụt rè hỏi: "Ngài... là đang oán hận Nhị phu nhân ?"
"Duyên phận giữa cha và con cái vốn dĩ mỏng manh nhạt nhòa, ở đời những cảnh tượng như chỉ mỗi một cặp con . Ta thiết nghĩ, bản cũng chẳng bao nhiêu tư cách để mà oán hận." Suy cho cùng, nàng vốn dĩ là nguyên chủ hàng thật giá thật, thể nào cái việc đồng cảm như bản đang đích nếm trải những nỗi đau đó. Nàng chỉ rằng, chuyện xảy đời đều cái gọi là luật nhân quả tuần mà thôi.
Vương ma ma nặng nề thở dài một tiếng rầu rĩ, bênh vực : "Nhị phu nhân... bà sống cũng chẳng dễ dàng gì . Lúc mới gả phủ, vốn dĩ giữa phu nhân và Nhị gia rơi cái cảnh chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Cưới ròng rã mấy năm trời phu nhân mới vất vả m.a.n.g t.h.a.i ngài, nhưng đến lúc sinh sản bất hạnh gặp cảnh khó sinh thập t.ử nhất sinh. lúc đó thì Nhị gia bỏ mạng nơi chiến trường. Hàng loạt đả kích ập đến cùng một lúc, nhất thời khiến phu nhân mới rơi vòng ma chướng điên loạn. Cái con một khi tâm trí sinh lệch lạc, thì dễ dàng trượt dài những suy nghĩ cực đoan sai trái. Nhị phu nhân, suy cho cùng cũng là một đàn bà đáng thương."
Lãng Cửu Xuyên hờ hững buông một câu lạnh tanh: "Kẻ đáng thương nhất ở đây, chẳng là đứa nhỏ Cửu Xuyên mới lọt lòng nhẫn tâm đưa biệt xứ ? Nó thì sai chuyện gì cơ chứ?"
Trong lúc hai mải mê trò chuyện, bước chân tiến đến An Thọ viện lúc nào chẳng .
Có mấy nha canh cửa vội vàng tiến lên vén bức mành lụa, cao giọng truyền lời bên trong. Ánh mắt của đám nha cũng nhân tiện lơ đãng phóng tới, mang theo đầy vẻ tò mò đ.á.n.h giá quét một vòng Lãng Cửu Xuyên.
Lãng Cửu Xuyên thong thả cất bước trong gian chính sảnh đang sưởi ấm bằng mấy chậu than cháy hừng hực. Vừa đưa mắt , nàng lập tức trông thấy một vị Lão phu nhân đang nghiêng tựa chiếc gối tựa màu xanh thẫm thêu họa tiết ngũ phúc dâng thọ đặt chiếc trường kỷ đặt sát khung cửa sổ phía nam, ngủ gà ngủ gật.
Ở bên cạnh bà, còn một vị thiếu phụ trẻ tuổi dáng dấp đẫy đà, khuôn mặt tròn trịa phúc hậu hệt như khay bạc. Bụng của nàng nhô cao lên, mái tóc b.úi gọn gàng kiểu phụ nữ chồng. Dựa theo trí nhớ thì đó chính là Phan thị - thê t.ử của Lãng Thải Thành, một vị công t.ử thứ xuất thuộc Đại phòng. Nghe phong phanh thì hai bọn họ mới thành dịp mùa xuân năm nay, tính nàng chính là Tứ thiếu nãi nãi của Hầu phủ.
Phan thị đang ghé sát tai, nhẹ nhàng cất giọng đ.á.n.h thức Lão phu nhân: "Tổ mẫu, Cửu đến thăm đây."
Mí mắt của Lãng Lão phu nhân khẽ động đậy rung rung, bà chậm rãi mở bừng hai mắt . Tầm mắt đục ngầu của bà lờ đờ chầm chậm lấy tiêu cự, mãi cho đến khi rõ mồn một hình bóng của vị tiểu cô nương sát sạt ngay bên cạnh , bà mới mượn nhờ sức lực từ sự dìu đỡ của Vương ma ma để khó nhọc thẳng dậy. Khuôn mặt già nua nở một nụ tủm tỉm rạng rỡ, bà vội vã vươn đôi bàn tay gầy guộc run rẩy về phía Lãng Cửu Xuyên: "Ngoan ngoãn, là ngoan ngoãn của Tổ mẫu về đấy ."
Cả Lãng Cửu Xuyên bỗng chốc giật thót lên một cái.
Ngoan ngoãn, mau đây chui cùng một ổ chăn với Tổ mẫu nào, ấm áp dễ chịu lắm đó.
Ngoan ngoãn của , kẹo hồ lô ngọt thì ngọt thật nhưng cũng ăn nhiều quá nhé. Đường dính răng sẽ sâu răng đấy... Thôi , chiều ý con, chỉ cho phép ăn thêm một viên cuối cùng nữa thôi đấy nhé.
Ngoan ngoãn a, Tổ mẫu thực sự nhớ phụ của con...
Hàng loạt bức tranh ký ức vụn vặt bất chợt ùn ùn kéo tới, chớp nhoáng xẹt qua trong đầu Lãng Cửu Xuyên. Nàng tựa hồ như thấy văng vẳng bên tai tiếng đùa khanh khách sung sướng vô tư lự của một đứa trẻ. Nàng thấy hình bóng của vị Lão phu nhân khi vẫn còn trẻ trung khỏe mạnh, và cũng thấy cái dáng vẻ già nua tiều tụy, chìm đắm trong nỗi bi thương vô tận của bà khi liệt giường bệnh.
Thì ... đứa trẻ nguyên chủ cũng từng những tháng ngày ấm áp, hạnh phúc tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng quý giá như .
Lãng Cửu Xuyên thuận thế chậm rãi xuống bên mép giường. Nàng ngước mắt cẩn thận quan sát Lão phu nhân. Đột nhiên, nơi đáy mắt nàng xẹt qua một tia sáng nhạt màu vàng kim mờ ảo, nàng âm thầm mở một cái chú thuật nhỏ để thấu tận gốc rễ vận khí vận của đối phương.
cái thấu thị lướt qua, sắc mặt nàng càng trở nên trắng bệch thêm vài phần.
Cỗ thể rách nát mà nàng đang tá túc , nếu như dốc sức tĩnh dưỡng để nhanh ch.óng khôi phục trạng thái ban đầu, thì thật sự nên tùy tiện lạm dụng thuật để quan sát khí vọng vận mệnh của khác. Đặc biệt là đối với những thiết mối quan hệ m.á.u mủ ruột rà, như chỉ đem tổn hại phản phệ chứ ích lợi gì.
"Ai da, ngoan ngoãn của Tổ mẫu, đôi bàn tay của con lạnh lẽo buốt giá như băng thế . Mau mau lên, các ngươi mau đốt thêm hai chậu than mang đây, tiện thể lấy luôn cái bình nước nóng tới ủ ấm tay cho Cửu cô nương." Lãng Lão phu nhân nắm c.h.ặ.t lấy đôi bàn tay của Lãng Cửu Xuyên, mặt tràn đầy vẻ xót xa đau lòng khôn xiết. Bà lật đật sang hối thúc Vương ma ma: "Quế Chi, ngươi mau lôi cái tráp gỗ của đây."
Lãng Cửu Xuyên lẳng lặng rũ mắt chằm chằm bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay . Bàn tay của một già cả, da dẻ nhăn nheo dúm dó như vỏ cây khô, gân cốt mu bàn tay nổi cộm lên ngoằn ngoèo vô cùng rõ ràng.
Vương ma ma lật đật mang tới một cái tráp gỗ nhỏ tinh xảo. Lãng Lão phu nhân vội vàng đưa tay đón lấy, cẩn thận mở chiếc nắp hộp . Với một dáng vẻ nâng niu hệt như đang hiến dâng bảo vật quý giá nhất, bà trịnh trọng nhét cái tráp gỗ tận tay nàng: "Tất cả đều cho con , Tổ mẫu vẫn luôn cất kỹ giữ gìn bộ để dành riêng cho ngoan ngoãn đấy."
Lãng Cửu Xuyên khẽ khàng mở chiếc tráp bên trong. Trong tráp gỗ chứa đựng lác đác vài món trang sức như châu hoa tinh xảo lấp lánh và mấy cái vòng tay be bé. Nhìn qua là bộ đều là những món đồ trang sức thuộc về những đứa trẻ con vắt mũi sạch mới dùng tới.
Thế nhưng, hiện tại nàng trưởng thành lớn khôn cơ mà.
Ngay đó, đáy tráp lộ thêm một nắm kẹo đường gói ghém cẩn thận trong lớp giấy màu tím sặc sỡ.
Lãng Cửu Xuyên từ từ ngẩng đầu lên. Lãng Lão phu nhân liền đắc ý khoe khoang: "Cái nhất quyết chia cho bất cứ kẻ nào khác , chỉ thiên vị giữ dành riêng cho một ngoan ngoãn của thôi đấy."
Bà run run vươn bàn tay gầy guộc , trìu mến vuốt ve gò má của Lãng Cửu Xuyên, miệng ngừng lầm bầm lẩm nhẩm: "Con bình an trở về là ... trở về là ."
Đôi mắt của bà sớm những nếp nhăn của thời gian hằn sâu bủa vây xung quanh. Nó cũng còn giữ vẻ tinh sáng láng như những năm tháng xưa cũ nữa, mà đó là sự đục ngầu, mờ mịt. Thế nhưng, ẩn sâu bên trong đôi mắt đục ngầu chan chứa ngập tràn sự từ ái, yêu thương vô bờ bến, hề pha lẫn dù chỉ là một chút xíu dối trá giả tạo.
Lãng Cửu Xuyên khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt, nhẹ nhàng cất tiếng gọi: "Tổ mẫu."
Chỉ một tiếng gọi "Tổ mẫu" ngắn ngủi thôi, khiến cho Lãng Lão phu nhân vui mừng đến mức nở nụ mà nước mắt lưng tròng. Bà lật đật với tay lấy một miếng bánh phù dung chiếc bàn nhỏ đặt cạnh giường, tự tay đút đến tận miệng nàng: "Con mau ăn , bánh ngọt miệng lắm đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-12-lang-cuu-co-chut-dien.html.]
Lãng Cửu Xuyên ngoan ngoãn há miệng ngậm lấy miếng bánh phù dung .
Lãng Lão phu nhân cứ thế tự biên tự diễn, tự vui vẻ một lúc, thì cơn buồn ngủ ập tới. Bà mơ màng híp hai mắt , bắt đầu gà gật chìm giấc ngủ. Ấy mà chỉ mới qua vài nhịp hít thở, bà đột nhiên mở bừng mắt , chằm chằm Lãng Cửu Xuyên, trong mắt lóe lên vài điểm nghi hoặc khả nghi: "Ngươi là Phiếm Nhi của nhà ? Đôi mắt trông giống hệt như đúc."
Lãng Cửu Xuyên: "..."
Nàng cứ thế lẳng lặng Lãng Lão phu nhân bỗng dưng trở tính trở nết ầm ĩ nũng hệt như một đứa trẻ con. Dưới sự dỗ dành an ủi tận tình của đám nha và Vương ma ma, bà cụ dần dần chìm sâu giấc ngủ tĩnh lặng.
Ngồi tĩnh lặng bên mép giường, Lãng Cửu Xuyên cẩn thận nắm lấy bàn tay gầy guộc của Lão phu nhân, nhẹ nhàng nhét bên trong chăn cho ấm. Nàng đăm đăm khuôn mặt già nua chìm sâu giấc ngủ của đối phương, khẽ rũ mi mắt xuống.
Lãng Lão phu nhân quả thực già yếu lắm , hơn nữa... thọ nguyên của bà e rằng cũng chẳng còn kéo dài bao lâu nữa.
"Bắt đầu từ cái năm ngài tròn sáu tuổi, Lão phu nhân chẳng may đổ một trận ốm nặng. Kể từ dạo đó, đầu óc bắt đầu trở nên lú lẫn hồ đồ, luôn trong trạng thái nhớ nhớ quên quên, chẳng còn nhận diện rõ ràng quen sự việc gì nữa. Mấy vị thái y mời đến từ Thái Y viện đều đồng loạt kết luận rằng, nguyên nhân là do trong lòng tích tụ quá nhiều ẩn ức, cộng thêm việc ưu tư sầu lo phiền muộn quá độ mà thành. Người luôn đau đáu nhớ thương Nhị gia, cứ tự dằn vặt suy nghĩ cho đến mức sinh tâm bệnh. Kỳ thực, chân chính rơi vòng ma chướng ám ảnh, chính là ngài đó." Vương ma ma túc trực ở một bên, khẽ cất giọng bùi ngùi kể lể: "Lão phu nhân kỳ thực từng ý định sẽ để mặc ngài sống bơ vơ ở cái thôn trang hẻo lánh mãi . Chẳng qua là lo sợ cái cảnh ngài và Nhị phu nhân sống chung sẽ xảy cớ sự đối chọi gay gắt, mà bản già sức yếu đủ sức để bao bọc, che chở cho ngài vẹn ..."
Lãng Cửu Xuyên vẫn yên lặng, lẳng lặng lắng sót một chữ nào.
...
Bên phía linh đường.
Sắc trời càng lúc càng ngả dần về chiều hoàng hôn, lượng khách khứa lui tới phúng viếng cũng theo đó mà vắng vẻ thưa thớt dần. Có thể là cơ hồ chẳng còn mống nào nữa. Ở bên trong linh đường lúc , ngoại trừ một ít m.a.n.g t.h.a.i thể nặng nề như Phan thị hoặc những kẻ thể thực sự ốm đau bệnh tật tiện, thì bộ đám còn đều tề tựu đông đủ để túc trực canh giữ bên linh cữu.
Đám nhà Lãng gia, lớn nhỏ , tất cả đều tụ tập quỳ rạp thành từng đám. Bọn tiểu bối rảnh rỗi bắt đầu rầm rì to nhỏ nghị luận, bàn tán xôn xao về Lãng Cửu Xuyên.
Tính thì đây mới chỉ là đầu tiên bọn họ chạm mặt vị đường tỷ . Thế nhưng, con thật của nàng khác xa một trời một vực so với những gì mà bọn họ từng huyễn hoặc tưởng tượng . Quê mùa thì quả thực là quê mùa thật, thô lỗ thì cũng thô lỗ thật, thế nhưng cái tính tình cứng đầu cứng cổ bướng bỉnh , là cái loại mềm yếu nhút nhát, hèn nhát rụt rè như bọn họ vẫn thường đinh ninh. Trái , nàng còn điên rồ vô cùng.
Lãng Cửu quả thực bệnh điên, đó chính là cái ấn tượng đầu tiên khắc sâu trong tâm trí của bọn họ về nàng.
Nếu như nàng điên, thì cái gan tày trời, dám thẳng giữa chốn linh đường trang nghiêm mà buông những lời lẽ mạo phạm vô lễ đến nhường với một vị trưởng bối lão nhân gia cơ chứ? Không đúng, sự việc đó vượt xa khỏi cái giới hạn của sự mạo phạm , mà gọi là đắc tội, đắc tội tày đình mới đúng.
Đừng chi là một vị lão nhân gia tuổi cao sức yếu, dẫu cho là những tầm tuổi như bọn họ chăng nữa, nếu như tự dưng kẻ nào đó dám mở mồm trù ẻo nguyền rủa bọn họ sắp sửa chầu diêm vương, thì thử hỏi bọn họ thể nhẫn nhịn mà lao khô m.á.u đ.á.n.h một trận sống mái với kẻ đó ?
Thế nhưng, Lãng Cửu Xuyên cứ thế ngang nhiên đem một m.á.u mặt đắc tội đắc tội đến mức triệt để, mà gia chủ như Lãng Chính Bình hề giáng bất cứ một hình phạt nào xuống đầu nàng .
"Cái đó chẳng qua cũng chỉ là do hiện tại trong phủ đang bận rộn tổ chức tang sự nên Đại bá mới tạm thời nhẫn nhịn thèm so đo thôi. Đợi đến khi tang lễ lo liệu xong xuôi êm thấm, cha nhất định sẽ lôi nàng xử lý, cho nàng nếm mùi lợi hại." Lãng Thải Linh hậm hực khẩy một tiếng.
Lãng Thải Dao của Tam phòng bên cạnh chỉ vẻ tỏ rõ thái độ đồng tình phản đối, cũng chẳng buồn hó hé nửa lời.
"Ta thấy cái chuyện trừng phạt đó còn chắc xảy . Dẫu nàng cũng là mầm mống độc đinh duy nhất còn sót của Nhị bá cơ mà." Lãng Thải Quang khẽ hừ lạnh một tiếng: "Đại bá tuyệt đối sẽ dễ dàng giáng phạt nàng ."
Trong mắt Lãng Thải Linh tức thì xẹt qua một tia ghen ghét đố kỵ, nàng buông lời mỉa mai chua chát: "Thì cơ chứ, suy cho cùng cũng chỉ là một thứ xui xẻo ruột sủng ái yêu thương..."
Nàng kịp dứt câu, Lãng Thải Dao cạnh mạnh bạo giật giật gấu tay áo, đồng thời liên tục chu môi hất cằm hiệu về phía ngoài cửa.
Lãng Thải Linh khó hiểu theo hướng chỉ, sắc mặt tức thì biến đổi cái rụp. Chẳng từ lúc nào, Thôi thị lẳng lặng trở . Đứng sát ngay bên cạnh bà , còn cả cả - Phạm thị đang khẽ khàng thì thầm to nhỏ điều gì đó.
Phạm thị phóng một ánh mắt lạnh nhạt như băng lướt qua, bên trong ánh hàm chứa sự uy nghiêm và răn đe cảnh cáo rõ rệt.
Ngay cả Thôi thị cũng lạnh lùng liếc nàng một cái. Dẫu cho bà chẳng mở miệng nửa lời, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt toát sự ghét bỏ lạnh lẽo hề chút độ ấm nào.
ha, vị Nhị thẩm Thôi thị vốn dĩ xuất từ gia tộc danh môn thế gia Thanh Hà Thôi Thị danh giá. Gia giáo từ xưa đến nay cực kỳ xem trọng việc rèn giũa phẩm hạnh, đức hạnh của con gái. Bà xưa nay vốn vô cùng khinh thường, coi rẻ cái hạng chuyên chọc ngoáy, bàn tán xì xào khác lưng. Tình cảnh hiện tại bắt quả tang ngay tại trận nàng đang buông lời dèm pha Lãng Cửu Xuyên, chừng bà đang đinh ninh rằng nàng đang cố tình chỉ tang mắng hòe, tát thẳng mặt bà cùng với cái Nhị phòng cũng nên.
Lãng Thải Linh chợt nhớ những lời đẻ của từng rỉ tai to nhỏ. Rằng bà đang tính toán mưu đồ đem đứa đồng bào ruột thịt của nàng quá kế sang con nuôi cho Nhị phòng để tiện bề thừa tự. Nghĩ tới đây, cả nàng bỗng chốc toát mồ hôi lạnh đầm đìa, sợ hãi đến mức chỉ đành miễn cưỡng rặn một nụ méo mó, lật đật quỳ thẳng cho ngay ngắn.
Thôi thị chậm rãi bước tới, dừng nghiêm chỉnh ngay mặt nàng , trầm giọng : "Giáo lý của Đạo gia luôn răn dạy nhấn mạnh rằng: Bậc quân t.ử sống ở đời luôn giữ cho bảy chữ 'thận' (cẩn thận). Bất kể là việc gì, cũng khởi đầu thận trọng và kết thúc cũng vẹn chu đáo như lúc ban đầu (thận chung như thủy), như thì mới bao giờ chuốc lấy thất bại (tắc vô bại sự). Lời suy nghĩ cẩn trọng (thận ngôn), để nuôi dưỡng cái đức hạnh của bản . Hành sự luôn suy tính (thận hành), để rèn giũa ý chí thêm kiên cường. Ta thiết tha hy vọng rằng, ngươi và sẽ cùng lấy đó gương mà nỗ lực phấn đấu tu dưỡng tính."
Cả Lãng Thải Linh như điểm huyệt cứng đờ như đá. Nàng chỉ cúi gầm mặt xuống đất, run rẩy đáp lời: "Chất nữ xin cẩn tuân ghi nhớ những lời giáo huấn răn dạy của Nhị thẩm."
Thư Sách