Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng - Chương 10: Cửu cô nương mình liễu dáng hoa, lại mang số đoản mệnh

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:21:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong Hầu phủ.

Lãng Chính Bình tiện tay tóm lấy một tên hạ nhân để dò hỏi, đó liền sải bước nhanh tiến về phía gian sương phòng mà Lãng Cửu Xuyên dẫn nãy giờ. Vừa bước tới nơi, trông thấy Thôi thị đang mang khuôn mặt âm trầm u ám chôn chân ngay cửa phòng chứ hề bước trong, bước chân của ông bất giác khẽ khựng một nhịp.

Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến, Thôi thị chậm rãi đầu , khẽ khuỵu gối hành lễ với ông : "Đại ca."

Lãng Chính Bình thấy bà , trong đầu bỗng chốc ùa về những ký ức về đứa ruột thịt do cùng một sinh với . Giữa lúc thế lực của Lãng gia đang đà suy vi mờ nhạt, Nhị của ông kiêu hãnh vươn lên trở thành một vị An Bắc tướng quân dũng mưu song . Hắn vốn dĩ thể định quốc an bang, bảo vệ muôn dân, che chở gia tộc, là niềm kiêu hãnh to lớn nhất của bộ Lãng gia. Thế nhưng, trớ trêu , chính niềm kiêu hãnh rực rỡ đột ngột ngã xuống, t.ử trận quá đỗi sớm nơi sa trường khốc liệt.

Đêm cái ngày mà Nhị trút thở cuối cùng, Thôi thị bỗng dưng trở sinh non. Cái t.h.a.i nhi mới vỏn vẹn hơn bảy tháng tuổi khiến cho bà vật vã chịu đựng cơn đau đớn khó sinh dai dẳng suốt một ngày một đêm. Đợi đến lúc đứa trẻ mới cất tiếng chào đời rơi rụng xuống đất, thì tin dữ báo t.ử của Nhị cũng đồng thời truyền về đến tận nhà.

Nhị mới nhắm mắt xuôi tay, Thôi thị dường như cũng hóa điên hóa dại, cả rơi trạng thái si ngốc ngây dại. Bà một mực khăng khăng c.ắ.n răng rằng đứa bé tuyệt đối là con ruột của , mà là một ngôi chổi mang đến tai ương. Bà tự giày vò lăn lộn càn quấy đến mức tự đ.á.n.h mất nửa cái mạng của chính thì chớ, còn suýt chút nữa là nhẫn tâm dằn vặt luôn cả đứa trẻ còn đỏ hỏn đến c.h.ế.t.

Chính vì cớ sự đó, Lãng Cửu Xuyên ngay từ lúc mới lọt lòng đưa về viện của Lão phu nhân để dốc lòng nuôi dưỡng. Những tưởng rằng như thì chuyện sẽ êm ấm, tường an vô sự. Nào ngờ đến khi đứa bé chập chững lên ba tuổi, đúng dịp lễ tế ba năm ngày mất của Nhị , Thôi thị một nữa lên cơn điên loạn, suýt chút nữa nhẫn tâm dìm c.h.ế.t đứa trẻ sơ sinh ngạt thở hồ nước. Nghe những chứng kiến kể , ánh mắt của bà lúc bấy giờ chằm chằm đứa nhỏ giống hệt như đang một kẻ thù đội trời chung .

Ngay tại thời điểm đó, vị Huyền Tĩnh đại sư trụ trì chùa Hộ Quốc đích lên tiếng phê phán rằng, nếu nuôi giữ mạng sống cho đứa trẻ , thì hai con tuyệt đối thể sống chung một mái nhà. Bất đắc dĩ, Lão phu nhân đành chinh mang theo đứa trẻ dọn đến sống ở thôn trang ròng rã suốt hai năm trời, và từ đó về con bé cứ thế một mực gửi nuôi dưỡng ở nơi thôn trang xa xôi .

Về phần Thôi thị, bà cũng một mực thủ tiết ở góa, từng màng tới chuyện tái giá, cứ lặng lẽ giam trong một tiểu viện tĩnh mịch. Nào ai ngờ , dù mười mấy năm đằng đẵng trôi qua, nỗi hận thù chấp niệm trong lòng bà vẫn như cũ thể nào nguôi ngoai buông bỏ .

Mang phận là Đại bá của đứa trẻ, đối diện với một em dâu thủ tiết vì ruột của suốt ngần năm trời, Lãng Chính Bình quả thực tiện mở miệng chỉ trích trách móc đối phương điều gì. Ông ngẫm nghĩ một chốc ôn tồn : "Nhị , đứa trẻ dẫu cũng chỉ mới trở về nhà, chúng cứ từ từ uốn nắn dạy bảo ."

Người mẫu thẳng tay vung tát mặt con gái , hơn nữa còn trò ngay mặt khách khứa ngoài, hành động ít nhiều cũng tổn thương đến thể diện của đứa nhỏ. Huống hồ chi, đó còn là giọt m.á.u cốt nhục duy nhất còn sót của Nhị .

Thôi thị vẫn một mực rũ mắt yên, buồn đáp nửa lời.

"Thế t.ử gia, Nhị phu nhân."

Một vị lão ma ma từ đằng xa vội vã sải bước nhanh tiến tới, cung kính hành lễ với hai , cất giọng bẩm báo: "Cửu cô nương bình an trở về, Lão phu nhân tin tức thì trong lòng vui mừng khôn xiết, đang gặp mặt cô nương một lát."

Trên mặt Lãng Chính Bình tức thì lộ rõ vẻ vui mừng rạng rỡ, vội vàng hỏi : "Mẫu tỉnh táo khôi phục trí nhớ ?"

Vương ma ma khẽ khổ một tiếng, lắc đầu thở dài : "Ngài cũng thừa cái bệnh lú lẫn nhớ nhớ quên quên của Lão phu nhân đấy, càng ngày càng một năm bằng một năm. Thậm chí đối với Cửu cô nương..." Nàng khẽ liếc mắt sang thái độ của Thôi thị một cái, mới ngập ngừng tiếp: "Cũng chỉ là do ngẫu nhiên sực nhớ mà thôi. Không cô nương hiện tại đang nghỉ ngơi ở bên trong đúng ạ? Lão nô xin phép trong thỉnh an cô nương một tiếng."

Lãng Cửu Xuyên bên trong phòng kỳ thực sớm dỏng tai ngóng bộ động tĩnh truyền đến từ bên ngoài cửa. Nàng đang thả hồn suy tư đăm chiêu điều gì đó, thì đột nhiên thấy một tiếng hít khí lạnh thảng thốt vang lên ngay sát bên cạnh. Đưa mắt sang, thì âm thanh đó phát từ vị phủ y của Khai Bình Hầu phủ - mà lúc nãy Ngô thị nằng nặc kêu gọi tới bằng chỉ để khám xét vết thương cánh tay cho nàng. Hiện tại, lão đại phu đang dùng một ánh mắt kinh ngạc tột độ để trân trân nàng, sắc mặt ông trở nên trắng bệch còn hột m.á.u.

"Trần đại phu, ngài ?" Ngô thị thấy thần sắc bất thường của vị đại phu, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c bất giác nhảy thót lên tới tận cổ họng. Chẳng lẽ cái cánh tay của vị cô em chồng thực sự phu quân của nàng túm gãy đến mức để di chứng nghiêm trọng gì ?

"Cái mạch tượng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuu-co-nuong-mang-mot-than-phan-cot-tinh-tinh-ngong-cuong/chuong-10-cuu-co-nuong-minh-lieu-dang-hoa-lai-mang-so-doan-menh.html.]

Lãng Cửu Xuyên nương theo tầm mắt của vị đại phu xuống cổ tay của chính , trong lòng bất chợt đ.á.n.h thót một cái.

C.h.ế.t dở thật .

Lúc nãy chỉ lo mải mê tức giận tính kế, thế mà quên bẵng mất việc âm thầm truyền chút sinh khí chống đỡ cho cỗ tàn khu rách nát , hiện tại mạch đập của nó biến mất thấy tăm nữa.

"Từ nhỏ thể vốn suy nhược yếu ớt nhiều bệnh, là ngài chịu khó kỹ một nữa xem ?" Nàng khéo léo đổi sang vươn cánh tay trái , đồng thời lén lút truyền nhẹ một luồng khí đạo mỏng manh chạy dọc theo mạch m.á.u qua đó.

Trần đại phu cố gắng hít thở sâu vài nhịp để trấn tĩnh tinh thần, trong lòng thầm nhủ chắc mẩm là do mấy ngày hôm nay trong phủ bận rộn lo liệu tang sự, bản ông cũng chạy đôn chạy đáo bắt mạch kê đơn liên tục cho trong phủ nên mới sinh mệt mỏi quá độ, bằng thì cái chuyện sờ thấy đường mạch tượng đập cơ chứ?

Ông hít sâu thêm một dài nữa, vô cùng cẩn trọng đặt hai đầu ngón tay lên cổ tay trái của Lãng Cửu Xuyên, ngưng thần nhíu mày tập trung bắt mạch. Mãi một lúc lâu , ông mới chịu thu tay về, đồng thời khẽ thở phào nhẹ nhõm một . Quả nhiên là do lúc nãy ông hoa mắt chẩn đoán nhầm.

Thế nhưng ngay đó, hai hàng lông mày của ông một nữa nhíu c.h.ặ.t với . Bởi vì tình trạng của cỗ thể mà vị cô nương đang mang, thực sự là quá mức suy nhược , hao tổn suy kiệt đến mức độ nghiêm trọng. Nói tóm một câu, quả thực chính là cái loại tướng mạo đoản mệnh sống bao lâu nữa.

"Mạch tượng của Cửu cô nương quả thực vô cùng nhỏ bé yếu ớt, trầm hoãn chìm sâu. Vốn dĩ đây là cái chứng bệnh nhược chứng do bẩm sinh mang theo từ trong bụng dẫn đến khí huyết thiếu hụt đủ. Hơn nữa hiện tại khí huyết đang ở trong tình trạng song hao tổn cực kỳ nghiêm trọng. Bắt buộc tiến hành bồi bổ điều trị vô cùng cẩn thận và tỉ mỉ thì mới mong chuyển biến lên , nếu ..." Trần đại phu ngập ngừng do dự một thoáng, mới ngậm ngùi nốt: "Nếu như điều trị thỏa đáng cẩn thận, khoan hãy bàn tới chuyện khó lòng mà thành sinh con nối dõi , chỉ e sợ rằng ngay cả đến thọ nguyên tuổi thọ cũng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng."

Thư Sách

Kỳ thực, vẫn còn một lời lẽ thẳng thắn hơn nữa mà ông gan dám toẹt . Đó chính là cái cỗ thể tàn tạ , mang so sánh với cái lão già đang gần đất xa trời khéo khi cũng chẳng trụ lâu hơn là bao nhiêu.

chuẩn là liễu dáng hoa, nhưng mang một cái đoản mệnh ngắn ngủi.

Nghe hiểu cái ý tứ sâu xa ẩn chứa bên trong những lời của vị phủ y, Ngô thị hóa ngây dại. Nàng theo bản năng đầu về phía Thôi thị - vặn xuất hiện ngay cửa phòng. Rồi ngoắt sang chằm chằm Lãng Cửu Xuyên - mặt vẫn còn đang in hằn nguyên vẹn dấu vết năm ngón tay đỏ ửng nhưng mang một vẻ mặt đạm nhiên đến lạ thường. Bất giác, trong lòng Ngô thị dâng lên vài phần cảm xúc bực bội khó tả.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...