Cướp Hôn - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-06 08:27:54
Lượt xem: 61
1
thể ngờ rằng duy nhất mời phụ trong suốt ba năm cấp ba rơi đúng thời điểm sắp nghiệp, mà lý do là vì chuyện yêu sớm.
Càng bất ngờ hơn, vị "phụ " bất đắc dĩ chính là Giang Khoát.
Trong văn phòng, cô giáo chủ nhiệm bằng ánh mắt bất lực.
"Thôi thì cho dù cô hiểu lầm chuyện em yêu sớm chăng nữa thì việc em giúp bạn cùng bàn che giấu chuyện hẹn hò cũng là đúng. Về với trai em , cho cô bản kiểm điểm 1000 chữ, ngày mai nộp nhé."
Vì Giang Khoát chứng kiến cảnh tượng mất mặt , chỉ cúi gằm mặt, hai tay siết c.h.ặ.t tà váy đồng phục, lí nhí "" một tiếng.
về lớp thu dọn sách vở, còn Giang Khoát kiên nhẫn đợi ở cửa.
Chuông tan học reo nên trong lớp vẫn còn khá nhiều về.
Không ít nữ sinh thấy qua cửa sổ vội vàng xúm mặt .
"Tịch Tịch! Cậu một trai thế cơ á!"
"Cầu xin đấy, cho tớ một cơ hội chị dâu ."
"Cho tớ xin cách liên lạc với~~"
Động tác cất sách của bỗng khựng , thành thật đáp: "Tớ cũng bây giờ bạn gái nữa."
"Vậy nếu , thể cho tớ WeChat của !"
Thực chắc là sẽ thích nhỏ hơn nhiều tuổi như ... Dù thì dù đủ mười tám tuổi nhưng vẫn luôn coi là một đứa trẻ con mà.
khi thấy bốn, năm cô bạn với đôi mắt sáng rực mặt, nỡ từ chối.
"Vậy… để tớ hỏi xem nhé."
2
thu dọn xong xuôi bước ngoài. Giang Khoát tự nhiên nhận lấy cặp sách của , lên tiếng hỏi: "Có đói ? Đưa em ăn gì đó ."
lắc đầu, khẽ kéo tay áo : "Anh, bạn gái ạ? Bạn cùng lớp của em xin WeChat của đấy."
Giang Khoát lướt điện thoại thong thả đáp, mắt cũng thèm ngẩng lên: "Anh thích trẻ vị th ành n iên. Bảo họ đừng tơ tưởng nữa."
chớp mắt: "Vâng..."
Trong lòng một chút gợn sóng.
Mối tình đơn phương k éo dài gần bốn năm của dành cho Giang Khoát chấm dứt cái ngày định mệnh năm lớp 11 .
Hôm đó, thẳng thừng từ chối lời đề nghị đính hôn của gia đình ngay khi nghiệp. Anh khẩy một tiếng đầy khó tin, n ém đôi đũa xuống bàn mặt tất cả .
"Mọi nghĩ con sẽ thích một đứa trẻ còn là vị th ành n iên ư?"
Lúc đó ngay bên cạnh chỉ cúi đầu chằm chằm bát cơm của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-wkay/chuong-1.html.]
Bà nội Giang, bà ủng hộ hôn ước nhất, bỗng cất lời: "Thái độ của cháu là ? Đây là hôn ước do chính ông nội cháu định khi còn sống. Cho dù cháu phục thì cũng nhịn."
Sau đó bà mới dịu giọng hơn một chút: "Còn về chuyện tình cảm, thể đính hôn từ từ bồi đắp tình cảm mà."
Giang Khoát thản nhiên khoanh tay n.g.ự.c: "Ồ. Ý bà là bắt con bồi đắp tình cảm với một đứa tr ẻ c on ? Loại chuyện … thấy nó quá cầm thú hả?"
So với việc thích , việc sẽ bao giờ thể thích mới là điều khiến tuyệt vọng hơn cả.
Ngay cả khi trưởng thành thì cũng sẽ vĩnh viễn bất kỳ cơ hội nào.
Anh vốn dĩ bao giờ ý định thực hiện hôn ước .
3
Nhà họ Giang cũng một căn hộ gần trường học của chúng .
Năm lớp 12, để tiết kiệm thời gian , bà nội Giang bảo dọn đến đó ở.
Giang Khoát khi nghiệp đại học thì ở trường học thạc sĩ và chỗ đó cách đây cũng xa. Mỗi tháng, thỉnh thoảng sẽ về ở vài ngày.
Chỉ là trong một căn hộ rộng đến 270 mét vuông, ngay cả khi sống chung một mái nhà, cũng ít khi chạm mặt .
Ngay khi và Giang Khoát về đến nhà thì vang lên tiếng giày cao gót dồn dập.
"Này, Giang Khoát! Anh cứ từ chối em là vì cô đúng ? Anh còn cho cô sống trong nhà nữa chứ!"
đầu , lập tức thấy một cô gái vẻ ngoài vô cùng xinh và nổi bật đang tức giận chằm chằm .
Chìa khóa xe xoay tròn đầu ngón tay Giang Khoát.
Anh dựa cửa, thần sắc vô cùng thờ ơ lên tiếng: "Tống Hòa, cô theo dõi ?" Giọng điệu của để hỏi, mà gần như là một lời khẳng định.
Cô gái tên Tống Hòa khựng một chút, bước thêm một bước về phía : "Cô thế nào để Giang Khoát thích cô ?"
Cô từ xuống . "Hai ngủ…"
Ngay giây tiếp theo, tai Giang Khoát bịt , cả cũng kéo lòng.
"…với ?" Hai chữ cuối cùng thật mơ hồ.
Lần gần nhất Giang Khoát ôm lẽ là từ khi còn bé.
sững sờ trong vòng tay , nhất thời quên cả việc giãy giụa.
Nửa khuôn mặt áp xương quai xanh rắn rỏi của , ngửi thấy mùi hương đặc trưng chỉ ở Giang Khoát.
Giọng trầm xuống, lạnh lẽo đến đáng sợ: "M ẹ n ó cô điên ? Không thấy cô bé vẫn đang mặc đồng phục, chỉ là một học sinh cấp ba thôi ? Cô đang cái qu ái gì với em ?"
Dường như Tống Hòa vẫn còn cãi vài câu, nhưng tiếng tim đập ngày một lớn át tất cả.
khẽ cụp mắt xuống, cho phép bản đắm chìm trong khoảnh khắc si mê ngắn ngủi …
……