Cướp Hôn Thập Niên 60: Nữ Phụ Ác Độc Được Sủng Lên Trời - Chương 55: Chị Sẽ Giúp Em Chữa Trị
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:17:39
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Cẩm nhận lấy quả trứng gà, trong lòng ấm áp, càng thêm cảm kích đến rơi nước mắt: “Cảm ơn em, Lâm Tịch.”
“Không gì, Chu Hàn qua bóc trứng cho .”
Lâm Tịch về phía đang rụt trong góc, xem tên hổ đến mức hận thể chui tọt xuống gầm giường kìa.
“Đến đây.”
Chu Hàn cũng ngờ em trai dũng mãnh như , quả thực kích thích nhẹ.
Lâm Tịch lấy một quả trứng gà đưa cho Chu Mộ: “Em và ông nội mỗi một nửa.”
“Cảm ơn chị.”
Ánh mắt Chu Mộ tràn ngập sự sùng bái và ái mộ, trong lòng ngọt ngào c.h.ế.t . Ai dám và Lâm Tịch xứng, sẽ liều mạng với kẻ đó, bọn họ xứng đôi lứa .
Chu Cẩm do ông nội và Chu Hàn chăm sóc, thể ngoài đào rau dại .
Trần Ngọc Lan còn gọi Lâm Tịch ăn sáng, cô ăn nên về lấy gùi sang đợi Chu Mộ. Ở nhà cũng chán, lên núi thú vị hơn một chút.
Cô đặt gùi trong sân, đầu tiên bước phòng ăn của nhà họ Chu. Đồ nội thất bên trong vẫn cao cấp, do thợ mộc bình thường đóng, hơn nữa còn vài bình hoa, tranh chữ giá trị. Phòng ăn sang trọng mang nét cổ kính, gia đình bình thường thật sự thể sánh bằng. Thảo nào Lâm Kiều Kiều tìm cách cũng gả đây.
Lâm Tịch chỉ vài bình hoa cổ : “Mấy thứ mau giấu , vài năm nữa quốc gia sẽ biến động, những gia đình như nhà chính là địa chủ, sẽ bắt đ.á.n.h đập, còn tịch thu tài sản sung công quỹ đấy.”
Lời khiến tim đều thót lên, cũng ai tin lời cô. Ông nội lên tiếng: “Chúng sẽ mau ch.óng xử lý đồ đạc trong nhà.”
Con bé chỉ một về những chuyện , thể phòng a.
“Càng nhanh càng .”
Vấn đề về đồ nội thất quá lớn, cứ mặc kệ, nhưng tranh chữ thì cất .
Ông nội : “Cháu trúng món nào , cứ lấy .”
“Để cháu xem, cháu chỉ lấy đồ giá trị thôi.”
Lâm Tịch quanh. Cô chỉ một chiếc bình gốm sứ Thanh Hoa mang đậm dấu ấn thời gian : “Cháu lấy cái , còn cả bức tranh Tuyết Cư Sơn Thủy nữa, những thứ khác cất .”
“Chị, lát nữa em chuyển qua cho chị.” Chu Mộ .
“Được.”
Chu Mộ ăn cơm thật nhanh, đó giúp gỡ bức tranh xuống, cùng với bình gốm Thanh Hoa chuyển sang phòng Lâm Tịch. Đợi cất đồ xong xuôi, ôm chầm lấy eo phụ nữ, xa: “Chị ơi, chị dáng vẻ của chị khiến thương yêu nhường nào , quả thực câu dẫn c.h.ế.t em .”
Lâm Tịch bất đắc dĩ : “ thấy cái hình nhỏ bé của sớm muộn gì cũng sụp đổ, chẳng tiết chế chút nào.”
“Có chị giúp em chữa trị, sợ cái gì. Em buông thả bản , chuyện thích với chị.”
Cô quả thực thể giúp chữa trị, cũng lười nữa.
“Đi thôi, lên núi xem Lâm Kiều Kiều .”
“Vâng.”
Tâm trạng Chu Mộ vô cùng vui vẻ, cơ thể càng thêm nhẹ nhõm. Cậu ngày càng thích chuyện đó, đặc biệt là với chị.
Lâm Tịch và hai vợ chồng Trần Ngọc Lan cùng . Cô và Chu Mộ phía , chuyện. Hôm nay Trần Ngọc Lan còn bày bộ mặt hôi thối nữa, mà nở nụ nhẹ nhõm. Chu Mộ nhà bà nhặt bảo bối , Lâm Tịch chẳng là một đại bảo bối .
Thôn trưởng Chu cũng mang vẻ mặt nhẹ nhõm. Có một cô con dâu thần kỳ như , ông chẳng còn lo lắng về năm mất mùa nữa. Hết lương thực thì tìm con dâu mua, phá gia chi t.ử cũng là phá tay con dâu. Dù nhà họ bệnh thì bác sĩ trong nhà, cũng chẳng cần tốn tiền, giữ tiền gì.
Lâm Kiều Kiều vẫn luôn ngóng chuyện nhà họ Chu, lúc còn cố ý đợi ở ngã ba đường lên núi, xem hôm nay nhà họ Chu ngoài đào rau dại ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-thap-nien-60-nu-phu-ac-doc-duoc-sung-len-troi/chuong-55-chi-se-giup-em-chua-tri.html.]
Phần lớn dân làng đều , chỉ còn vài dắt theo trẻ con đang thong thả lên núi. Ở ngã ba đường chỉ Lâm Kiều Kiều, Lâm Vũ, Tưởng Đại Hoa vài , đều xem tình hình nhà họ Chu.
Lúc thấy cả nhà tủm tỉm tới, đều nghi hoặc. Tưởng Đại Hoa nhịn trực tiếp hỏi: “Chị Trần, hôm qua chị gào thét cái quỷ gì thế? Sao Diễm Hà nhà chị đào rau dại, cô ở nhà chăm sóc Chu Cẩm ?”
Trần Ngọc Lan trợn trắng mắt, ghét bỏ : “ kêu cái gì thì liên quan gì đến bà? Bớt tọc mạch chuyện nhà !” Nói xong bọn họ thẳng lên núi.
Lâm Tịch Lâm Kiều Kiều, phụ nữ đúng là chừa chỗ nào, còn ở đây đợi ngóng tin tức. Đợi Chu Cẩm khỏi bệnh, cô chắc chắn giở trò quỷ.
Chu Mộ nắm tay Lâm Tịch ngang qua mặt Lâm Kiều Kiều. Sắc mặt Lâm Kiều Kiều trầm xuống cực kỳ khó coi. Cô thật sự hối hận kịp, tại rắc t.h.u.ố.c cho Lâm Tịch chứ? Lần tự tay chôn vùi hạnh phúc của .
Cô yếu ớt theo mấy , Tưởng Đại Hoa tra hỏi Trần Ngọc Lan: “Chị cứ mà, Chu Cẩm nhà chị xảy chuyện ?”
Trần Ngọc Lan đen mặt : “Không , thích kêu thì kêu, !”
“Á! Chị từng tuổi còn kêu á, chị sợ con trai con dâu thấy, thế thì hổ lắm.”
Trần Ngọc Lan: “…”
Tưởng Đại Hoa tiếp tục : “Diễm Hà ở nhà chăm sóc Chu Cẩm ? Cậu thương nghiêm trọng ?”
Lúc Vương Diễm Hà ai thấy, nên đều Vương Diễm Hà .
Trần Ngọc Lan nhẫn nhịn hết nổi: “Bà mong Chu Cẩm nhà xảy chuyện lắm , bà xem trò ?”
Tưởng Đại Hoa bày vẻ mặt bất đắc dĩ: “Sao xem trò nhà chị chứ, là quan tâm tình hình sức khỏe của Chu Cẩm mà!”
“Bà bớt giả tình giả nghĩa ở đây , một ngày chuyện phiếm là bà c.h.ế.t !”
Trần Ngọc Lan tức giận !
Lâm Tịch cũng đến phiền, xoay xuống vài bước, một cước đạp Tưởng Đại Hoa lăn xuống đường núi. Tưởng Đại Hoa lăn lông lốc đường, Lâm Kiều Kiều và Lâm Vũ phía vội vàng tránh .
Lâm Tịch chống nạnh : “Đồ chướng mắt, cơm còn mà ăn cho no, còn sức bịa đặt sinh sự. Đáng lẽ để Lý lão thái xé rách miệng bà, xem bà còn sức mà nữa !”
“Ái chà chà!”
Tưởng Đại Hoa cuối cùng cũng ngừng lăn. Bà tóm một cái cây ven đường, sợ đến mức cả nhũn , nhưng vẫn phục c.h.ử.i bới: “Mày mới là đồ chướng mắt, tí là đ.á.n.h . Sao mày đ.á.n.h bọn Nhật lùn , giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t hết bọn Nhật lùn !”
“Bà đây đ.á.n.h c.h.ế.t bà tính!”
Lâm Tịch lao xuống con dốc. Tưởng Đại Hoa thấy tiếng bước chân vội vàng bò dậy bỏ chạy. Lâm Tịch thấy bà chạy cũng đuổi theo nữa, còn chạy chứng tỏ , cô cũng chẳng cần quan tâm.
Trần Ngọc Lan xoa xoa n.g.ự.c, cô con dâu quá hung hãn , nhưng trong lòng bà thấy vô cùng sảng khoái. Sau ai dám bắt nạt nhà họ nữa.
Lâm Kiều Kiều thầm c.h.ử.i rủa trong lòng, đồ chướng mắt, hung tàn, hung tàn!
Lâm Vũ: Sùng bái chị Lâm Tịch quá ! Nếu vì cô út, cô bé bạn với chị Lâm Tịch .
Thôn trưởng Chu vô cùng đắc ý. Bố ông nhiều việc thiện nên mới cô con dâu thế , nhà họ Chu ông sắp quật khởi !
Chu Mộ sùng bái đến mức sát đất, đưa tay nắm lấy tay phụ nữ: “Vợ uy vũ, vợ bá khí!”
“Đi thôi, nữa là đào hết rau dại đấy!”
Lâm Tịch kéo tay lên núi.
Lâm Kiều Kiều hận thể dùng cuốc c.h.ặ.t đứt tay hai , đồ hổ!
Đợi lên đến núi, Lâm Tịch và Chu Mộ theo Lâm Kiều Kiều. đến một bụi gai rậm rạp khuất tầm , Chu Mộ kéo tay Lâm Tịch , đẩy cô dựa tảng đá. Chị Lâm Tịch từng , chị thích đè lên tảng đá.
Chu Mộ một tay chống lên tảng đá, dùng cơ thể đè lấy cô, cúi đầu thâm tình cô đắm đuối: “Chị ơi, tại hôm qua nhắc đến chuyện kết hôn của chúng ? Có chị chịu trách nhiệm với em nữa ?”