Tiêu Minh Uyển đỏ bừng mắt, vội vàng biện giải:
“Không ! Rõ ràng là động tay động chân với con , còn đ.á.n.h con nữa…”
Cố Văn Hành nhướng mày, thần sắc hề chút chột .
Ngược , xoay , hai má còn ửng hồng.
“Đó chẳng qua là chuyện khuê phòng giữa tiểu tế và Minh Uyển, là đạo phu thê mà thôi. Nàng tuổi còn nhỏ, hiểu nhiều, nên mới…”
Lần , mẫu chịu nổi nữa.
Bà phất tay, dứt khoát :
“Đủ , Minh Uyển, đừng náo loạn nữa. Đã là chuyện của phu thê các con, theo Văn Hành về cho rõ ràng. Không việc gì thì đừng Tiêu gia.”
“Người ngoài nữ nhi xuất giá, đầy một tháng thường xuyên chạy về nhà đẻ, truyền ngoài khó .”
Dứt lời, Cố Văn Hành liền như ban lệnh, nửa kéo nửa lôi Tiêu Minh Uyển ngoài.
Miệng còn lẩm bẩm:
“Minh Uyển, nàng gả cho thì đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Về nhà, chúng sống cho đàng hoàng.”
Lời lọt tai mẫu và Thôi di nương, chỉ như đang dỗ dành nàng mà thôi.
thấy Tiêu Minh Uyển run như lá rụng, dường như thật sự dọa sợ.
Hơn nữa, khi để ý, Cố Văn Hành còn ghé sát thêm một câu. Thân thể Tiêu Minh Uyển chợt cứng đờ, cũng giãy giụa nữa.
Ta ngẩng mắt lên những dòng bình luận.
【Trời ơi sợ c.h.ế.t ! Đây mà là nam chính ? Rõ ràng là biến thái!】
【 thấy kiểu âm u bệnh hoạn dễ “đu”. Vừa ghé tai nữ chính : “Tiêu Minh Uyển, đời nàng cũng đừng mong thoát khỏi tay . Ngoan ngoãn lời, chúng vẫn như .”】
【Bên tỉnh ! Nam chính rõ ràng vấn đề. đây để xem cảnh ngọt ngào, để xem một đôi phu thê oán hận!】
…
Buổi tối phụ trở về, chuyện xong chỉ xoa trán, kiên nhẫn :
“Không cần để ý tới nó. Minh Uyển mấy năm nay chẳng rèn giũa, ngược càng ngày càng tùy hứng.”
Vài tháng đó, Tiêu Minh Uyển tin tức, cũng về phủ.
Thỉnh thoảng Thôi di nương nhớ con, sai mang ít đồ sang, cũng đều do Cố Văn Hành nhận .
Còn thì định xong hôn sự với Quý công t.ử – nhị công t.ử nhà họ Quý.
Ngày đầu gặp mặt, đỏ mặt, ôn hòa đưa cho một món lễ vật
Là nhánh san hô đỏ do Tây Vực tiến cống, trông .
“Nghe Đại tiểu thư thích chăm sóc hoa cỏ, sẽ tìm thêm những giống kỳ hoa dị thảo cho nàng.”
Hắn chính trực, năng thẳng thắn.
Dạng dễ nắm trong tay, dù nạp , cũng khó mà khó .
Ta khá hài lòng.
Trên đường về phủ, trông thấy nha cận của Tiêu Minh Uyển ở cổng.
Nàng thần sắc hoảng loạn, thấy liền quỳ sụp xuống, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Đại tiểu thư, xin cứu nhị tiểu thư với!”
Ta giật , sai đỡ nàng dậy.
“Có chuyện gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-ha-khong-can-ta-tang-luon-cho-nguoi/chuong-7.html.]
Nha lóc rằng Cố Văn Hành và Tiêu Minh Uyển xảy xung đột, giam nàng mấy tháng trời.
Ta lập tức dậy, vẻ mặt lo lắng.
“Phụ ở nhà, mẫu đưa Thôi di nương chùa dâng hương . Ta mang theo sang đó xem thử.”
Nói xong, dẫn theo nha tín lên kiệu.
Đến Cố phủ, nha là lén chạy . Người giữ cổng thấy nàng liền lạnh mặt, toan bẩm báo Cố Văn Hành.
“Đại tiểu thư, để tiểu nhân bẩm lão gia, phiền chờ một lát.”
Ta lạnh giọng cắt ngang:
“Ta đến thăm ruột của , cần gì bẩm báo?”
Dứt lời, dẫn xông thẳng .
Vì nể mặt phụ , thị vệ cũng dám cản.
Đi thẳng đến viện của Tiêu Minh Uyển, bên trong vang lên tiếng đập phá loảng xoảng, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng thét ch.ói tai cùng tiếng kêu đau của nàng.
Thậm chí mơ hồ còn thấy giọng Cố Văn Hành c.h.ử.i rủa khe khẽ:
“Tiện nhân, dám bày sắc mặt với , ngươi lấy lá gan đó?!”
Nha bên ngoài định báo, giơ tay ngăn , thở dài :
“Xem và Cố đại nhân chỉ là đùa giỡn trong khuê phòng. Phu thê mới cưới, náo loạn vài trận cũng là lẽ thường. Đã , chúng đừng quấy rầy.”
Nha sững sờ.
Ta ung dung dẫn rời , ngay cả sắc mặt đám thị vệ cũng trở nên hết sức quái lạ.
【Tức c.h.ế.t mất! Nữ phụ ngốc ? Nữ chính kêu t.h.ả.m thế , nàng còn xem?!】
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
【Nam chính gì mà đáng sợ thế … Tuy mê kiểu âm trầm nghiêm túc, nhưng thử đặt mới thấy rùng rợn cả !】
【Mấy quên ? Lúc chính nữ chính nhất quyết giành vị hôn phu của nữ phụ, khó mà đ.á.n.h giá thật.】
Nhìn dòng bình luận cuối cùng, nhịn khẽ cong môi.
Phải , tất cả đều là do nàng tự chọn — liên quan gì đến ?
…
Mấy tháng , chỉ một thấy trong bình luận bày cách giúp trốn thoát.
Bọn họ bảo nàng chạy cửa , liền sai tới cửa loạn , hoặc sớm gửi tin cho Cố Văn Hành.
Nàng căn bản trốn , ngược còn chọc giận .
Ra tay càng lúc càng nặng.
Từ ban đầu là sỉ nhục, xô đẩy, đến khi phát hiện quan hệ giữa Tiêu Minh Uyển và Thái hậu như tưởng tượng.
Triều đình, phụ cũng chịu dùng quan hệ giúp thăng chức.
Trong cơn tức giận, Cố Văn Hành cầm ghế nện từng cái, từng cái xuống Tiêu Minh Uyển.
Đánh xong, lạnh lùng ném một câu, bảo nàng tự suy nghĩ cho rõ, bỏ .
Trong phủ ai cũng cho rằng Cố Văn Hành thích vị phu nhân . Nha của Tiêu Minh Uyển mời đại phu cũng nổi cửa.
Kéo dài như , đôi chân nàng rốt cuộc dậy nữa.
Khi , ở trong nhà, bỗng chốc ngoài cửa sổ, giọng đầy tiếc nuối:
“Năm cũng sắp thành . Minh Uyển gả lâu từng về, dù cũng là một nhà, đến mức ? Thôi di nương, ngày mai cùng sang thăm nàng .”