CƯỚP HÔN HẢ? KHÔNG CẦN, TA TẶNG LUÔN CHO NGƯƠI! - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:50:38
Lượt xem: 1,734

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi nàng trở về, nụ mặt gượng gạo.

 

Phụ mẫu nàng , cũng chẳng hỏi.

 

Nàng phủ liền khóa cửa tự nhốt trong phòng.

 

Ta khẽ thở dài.

 

Không uổng công đó, nhân lúc nàng đang gặp mặt Cố Văn Hành, lặng lẽ phái đổi tiết mục hí kịch mà Thái hậu vẫn xem thường nhật.

 

Chỉ cần chịu bỏ tiền, chuyện cũng chẳng khó gì.

 

Rạp hát đó là vở mới, mời Thái hậu xem thử, bà liền thuận miệng đồng ý.

 

Vở kể chuyện một nữ t.ử cố tình thương để giả cứu tinh, mưu đồ chiếm lòng .

 

Thái hậu xem xong, sắc mặt đen kịt, sáng hôm liền đột ngột quyết định trở chùa núi.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Tiêu Minh Uyển còn chỗ dựa.

 

Nàng và Cố Văn Hành lấy cớ Thái hậu sức khỏe , bản sắp xuất giá nên tiện theo cùng.

 

Cố Văn Hành tin là thật.

 

Ba tháng trôi qua, đến ngày đại hôn.

 

Thôi di nương mắt hoe đỏ, đích tiễn Tiêu Minh Uyển lên kiệu.

 

Ta trong đám , nụ đắc ý môi nàng, tay nàng và Cố Văn Hành nắm lấy .

 

Trước bao , Cố Văn Hành thâm tình tuyên thệ:

 

“Đời kiếp , chỉ cưới một Minh Uyển.”

 

Tiêu Minh Uyển cảm động đến rơi lệ.

 

Bình luận hân hoan náo nhiệt, thi đòi xem “cuộc sống hôn nhân ngọt ngào”.

 

Chỉ riêng khẽ cong môi.

 

Hôn nhân?

 

Chỉ e sẽ… thú vị.

 

Trong thời gian Tiêu Minh Uyển và Cố Văn Hành thành , danh tiếng của ở kinh thành cũng mấy .

 

Đại tiểu thư nhà họ Tiêu thành hôn, cưới .

 

gả — chính là vị Thám hoa lang từng hôn ước với tỷ tỷ. Ai xong cũng xì xào bàn tán.

 

Hơn nữa, Cố Văn Hành tuy quan, nhưng chức quan nhỏ. Trong nhà chỉ mỗi một tiểu viện, thật sự nghèo túng.

 

Phụ vẫn chuẩn hồi môn t.ử tế cho nàng, ngày xuất giá còn nhắc nhở:

 

“Đã là do con tự chọn, thì đừng oán trách gì ai. Phải sống cho t.ử tế với Cố Văn Hành.”

 

Tiêu Minh Uyển chẳng thèm lọt tai.

 

Vừa đầu, nàng đưa bộ hồi môn cho Cố Văn Hành, miệng gọi “phu quân” ngừng.

 

Cố Văn Hành vui mừng mặt, đối với nàng cũng ân cần săn sóc.

 

Ngày đầu tiên hồi môn, Tiêu Minh Uyển khoác tay Cố Văn Hành, nụ môi che giấu nổi.

 

Gặp , nàng còn nhướng mày đầy kiêu ngạo:

 

“Tỷ tỷ, phụ mẫu, nữ nhi về thăm đây.”

 

Phụ cho hai , cả nhà cùng dùng cơm.

 

Trong bữa ăn, phụ liên tục nhắc nhở Cố Văn Hành đối xử với Tiêu Minh Uyển.

 

Sắc mặt Cố Văn Hành còn dễ chịu như khi mới , Tiêu Minh Uyển lập tức bĩu môi, giọng lạnh tanh:

 

“Phụ , chúng con về ăn cơm, để dạy dỗ phu quân.”

 

“Phu quân đối với con , chỉ sợ ngoài ganh tỵ cũng ganh nổi!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-ha-khong-can-ta-tang-luon-cho-nguoi/chuong-6.html.]

Vừa , nàng còn liếc một cái đầy mỉa mai.

 

Phụ tức đến buồn mở miệng thêm, xem như lạnh lòng.

 

Ăn xong, ông liền thẳng: mời hai rời phủ.

 

Từ hôm , Tiêu Minh Uyển còn gửi tin gì về.

 

Cho tới khi mẫu chọn mối hôn sự cho — đích thứ t.ử của phủ Trấn Bắc Hầu, tính tình ôn hòa, diện mạo tuấn tú.

 

Mẫu tươi :

 

“Người , sinh hài t.ử gia thế.”

 

“Tuy thế t.ử, nhưng hòa thuận, phu phụ Trấn Bắc Hầu dễ tính, cảm thông.”

 

Thôi di nương cũng góp lời:

 

“Công t.ử nhà họ Quý là quang minh chính trực, phu nhân đều dò hỏi kỹ càng .”

 

Mẫu khựng một chút, ánh mắt ẩn chứa hàm ý .

 

Ta khẽ gật đầu, nhẹ giọng đáp:

 

“Mọi sự theo mẫu sắp xếp.”

 

Ngay lúc , hấp tấp chạy .

 

Tiêu Minh Uyển đỏ hoe mắt xông phòng, giận dữ hét lên:

 

“Ta hòa ly! Cuộc sống sống nổi nữa!”

 

Ba trong phòng đều giật .

 

Chưa kịp để Thôi di nương lên tiếng, mẫu nghiêm giọng quát:

 

“Hồ đồ! Hôn nhân đại sự há thể coi như trò đùa?”

 

Miệng thì nhận nàng, nhưng Thôi di nương vẫn đầy lo lắng mà khuyên nhủ:

 

“Minh Uyển, đừng càn. Con xuất giá , Văn Hành tính tình tệ, là do chính con lựa chọn, chớ vì chút bực dọc mà mẩy.”

 

Sắc mặt Tiêu Minh Uyển càng thêm tủi .

 

Những dòng bình luận cũng dồn dập trôi qua.

 

【Không ảo giác của , nhưng tính cách nam chính mà kỳ quái thế?】

 

【Không mỗi đằng . Hôm qua nữ chính tận mắt thấy đ.á.n.h nha , cảnh đó xem một dám thứ hai!】

 

【Còn mấy lời với nữ chính nữa… cảm giác giống thao túng tâm lý thế nhỉ?】

 

Những từ lạ, hiểu tường tận, nhưng cũng đoán đại khái.

 

Tiêu Minh Uyển rốt cuộc chịu nổi nữa.

 

“Di nương, đối xử với con thế nào ? Vì ngay cả cũng về phía con?”

 

“Hôm qua dạy dỗ nha , con chỉ khuyên thu liễm chút thôi, con là tiện tỳ!”

 

“Bộ dạng con từng thấy bao giờ. Rõ ràng khi thành , như !”

 

Nàng dứt lời, Cố Văn Hành vội vàng đuổi tới. Trên mặt còn hằn hai vệt m.á.u, thần sắc bất lực, mang theo thứ dịu dàng quái dị.

 

“Minh Uyển, nàng linh tinh gì ?”

 

Tiêu Minh Uyển theo phản xạ run lên một cái.

 

Cố Văn Hành thở dài, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng.

 

“Theo về ? Đừng để ngoài chê .”

 

“Ta cam đoan, dù nàng đ.á.n.h mắng , cũng thêm nửa lời. Chỉ là dù cũng là quan viên, nàng cũng nên chừa cho vài phần thể diện. Chuyện trong nhà với nhà là .”

 

Lời , vẻ lo lắng mặt Thôi di nương vơi ít.

 

“Minh Uyển, Văn Hành dù cũng là quan! Sao con thể… cào nó thành thế ?”

 

 

Loading...