CƯỚP HÔN HẢ? KHÔNG CẦN, TA TẶNG LUÔN CHO NGƯƠI! - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:50:36
Lượt xem: 1,581

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AeSWUhaKG

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vị hôn phu của con, con còn giữ ? Dạo Tiêu Minh Uyển đợi mãi ở cổng, con dụng ý của nó ?”

 

“Vài hôm nay giận dỗi với Thám hoa lang, cũng chẳng tới phủ nữa.”

 

Ta nhẹ nhàng cúi đầu, dáng vẻ cố chấp chịu mở miệng:

 

“Mẫu đừng lo, nữ nhi tự quyết đoán.”

 

Mẫu giờ luôn tin , gọi đến cũng chỉ là xem cần bà giúp gì .

 

Thấy , bà cũng hỏi thêm nữa.

 

Những ngày kế tiếp, Tiêu Minh Uyển ngày nào cũng ngoài hẹn gặp Cố Văn Hành, hai càng lúc càng thiết.

 

Trong lời của nàng là ngưỡng mộ tài hoa của , ca ngợi tương lai nhất định sẽ là bậc đại tài.

 

Trước đây, phụ vẫn luôn chê chức quan của quá thấp, gả cho .

 

Ta thì âm thầm lặp lặp rằng dáng dấp của một Thủ phụ, nhưng khi đối mặt với , luôn tỏ như đang vì tình yêu mà cam lòng chịu phụ trách mắng.

 

Cố Văn Hành tìm thấy sĩ diện nơi Tiêu Minh Uyển, càng nàng càng thêm tình ý nồng nàn.

 

Mãi đến hôm nay, mẫu mời Cố Văn Hành đến phủ dùng bữa.

 

Lúc mới sực nhớ — nửa tháng gặp .

 

Vừa bước cửa, Tiêu Minh Uyển cong môi, giọng như móc câu:

 

“Cố công t.ử, đến muộn ? Thiếp và phụ mẫu đợi hồi lâu .”

 

Cố Văn Hành nàng dịu dàng, giọng cũng đầy cưng chiều:

 

“Hôm nay tan triều trễ một chút.”

 

Không khí giữa hai chẳng giống và tỷ phu, khiến ai nấy trong sảnh đều lộ vẻ khác thường. Mẫu cũng bắt đầu cau mày.

 

Ai cũng rõ tính nết của Tiêu Minh Uyển.

 

Cố Văn Hành xưa nay vẫn quan tâm , giờ đây bên và nàng đều chỗ trống.

 

Vậy mà về phía Tiêu Minh Uyển.

 

Nàng như một kẻ chiến thắng, ánh mắt đầy khiêu khích .

 

Ta kinh ngạc hai họ, trong mắt hiện lên muôn vàn cảm xúc, nhẫn nhịn thương tâm.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Bình luận tràn ngập:

 

【Quận chúa tay, nam chính liền cướp ngay!】

 

【Nữ phụ mặt tái mét kìa, trời ơi, quá! Chỉ là hôn ước đúng là chướng mắt thật đó.】

 

【Người ngoài chỉ Thám hoa lang sẽ đính hôn với của Tiêu gia, ai là tiểu thư nào? Sao nhanh hỉ sự hả, gãi đầu.】

 

Tiêu Minh Uyển ánh mắt khẽ động, như hạ quyết tâm.

 

Nàng đột ngột dậy, bước giữa sảnh, “phịch” một tiếng quỳ xuống:

 

“Phụ , mẫu , một việc nữ nhi thưa — đây Thái hậu từng sẽ chấp thuận một nguyện vọng của nữ nhi. Nữ nhi vốn chẳng cầu, nhưng mấy ngày nay, tình cảm giữa nữ nhi và Cố lang ngày càng sâu đậm…”

 

“Xin tỷ tỷ thành cho !”

 

Lời dứt, chén trong tay rơi xuống đất, vỡ tan.

 

Phụ giận tím mặt, chỉ tay thẳng mũi Cố Văn Hành mà mắng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-ha-khong-can-ta-tang-luon-cho-nguoi/chuong-4.html.]

“Ngươi xem Tiêu gia là cái gì? Con gái Tiêu gia mà còn để ngươi tùy ý chọn lựa ?!”

 

Cố Văn Hành khi còn đang sững sờ, hiển nhiên ngờ Tiêu Minh Uyển giở trò như .

 

Hắn cứng ngắc dậy, cố gắng giải thích:

 

“Ta đối với Minh Uyển …”

 

Lời còn dứt, Tiêu Minh Uyển chen ngang, giọng điệu mềm mỏng ngọt ngào:

 

“Cố lang, đối xử với thế nào, trong lòng còn ?”

 

“Phụ mẫu cổ hủ, huống hồ là Quận chúa, gả cho hẳn là còn dư sức. Nếu phụ mẫu và tỷ tỷ đồng ý, thì đành xin Thái hậu chủ!”

 

Trán phụ nổi đầy gân xanh, giơ tay tát thẳng mặt nàng một cái, quát lớn:

 

“Câm miệng!”

 

“Ngươi liêm sỉ là gì ? Mới trở về đòi cướp vị hôn phu của tỷ tỷ, ngươi điên ?!”

 

【Thương quá , nhà thích thì ? Sau vẫn nhờ nữ chính giúp đỡ ?】

 

【Phải đó, ai chống lưng thì tự chỗ dựa, cố lên bảo bối!】

 

Tiêu Minh Uyển cái tát cho sững , nhưng ánh mắt càng thêm cố chấp và bất khuất.

 

Nàng ngẩng đầu, vành mắt đỏ bừng:

 

“Phụ , so với tỷ tỷ, con gì cũng sai?”

 

“Trước đây phụ thiên vị tỷ , nay con là Quận chúa , vì phụ vẫn thương con?”

 

Phụ nàng cho tức đến trợn trắng mắt.

 

Chỉ là, vì mặt Cố Văn Hành ở đó, ông nhất thời thể nổi giận thêm.

 

Cuối cùng, Tiêu Minh Uyển cứ lặp lặp chuyện Thái hậu từng hứa ban cho nàng một nguyện vọng.

 

Ta lặng thinh một hồi lâu.

 

Tới khi ngẩng đầu, ánh mắt ngấn lệ, chăm chú Cố Văn Hành:

 

“Cố công t.ử nghĩ thế nào?”

 

Cố Văn Hành tránh ánh mắt , khẽ thở dài:

 

“Ban đầu cùng đại tiểu thư bàn chuyện hôn sự, là do mẫu thúc giục thành gia lập thất. Nay gặp nhị tiểu thư, mới thế nào là động tâm.”

 

“Lệnh Nghi, nàng đừng trách Minh Uyển, rốt cuộc đều do , càng thể để nàng liên lụy thêm.”

 

Hắn dịu dàng liếc Tiêu Minh Uyển.

 

Nàng cảm động thôi, nhận sự toan tính trong ánh mắt của .

 

Cuối cùng, phụ cũng lộ chút d.a.o động.

 

Dù gì việc Tiêu Minh Uyển cứu Thái hậu là thật. Mà với tính tình của Thái hậu, nếu nàng một cuộc hôn nhân — dù đó là vị hôn phu của tỷ tỷ ruột — cũng chuyện gì khó.

 

Phụ xưa nay luôn cẩn trọng nơi quan trường.

 

Ngay khoảnh khắc ánh mắt ông chùng xuống, liền nghẹn ngào lên tiếng:

 

“Đã , nếu và Cố công t.ử thật lòng với , thì hãy để họ thành .”

 

“Chỉ là, cũng là , còn Cố công t.ử từng là vị hôn phu của . Chuyện nếu truyền ngoài sẽ khó coi. Để giữ thể diện cho nhà họ Tiêu, tuyên bố rằng Cố công t.ử bàn hôn sự ngay từ đầu chính là , hai vốn quen từ .”

 

 

Loading...