CƯỚP HÔN HẢ? KHÔNG CẦN, TA TẶNG LUÔN CHO NGƯƠI! - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:50:34
Lượt xem: 1,732

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thôi di nương vốn tính tình yếu mềm, con gái như , mắt liền đỏ hoe.

 

Ta lập tức bước đến bên cạnh bà, nhẹ nhàng vỗ về tay bà, dịu giọng an ủi:

 

“Minh Uyển ba năm qua ở nhà, nào di nương từng lâm bệnh nặng, suýt… qua nổi.”

 

Nghe đến đó, Tiêu Minh Uyển ngẩn .

 

Ta tiếp lời, giọng vẫn ôn hòa:

 

“Chỉ là… từng gửi một bức thư về. Minh Uyển, chúng hầu hạ bên cạnh Thái hậu dễ dàng gì, nhưng trách di nương ?”

 

Năm , khi Thôi di nương bệnh nặng, phụ và mẫu đều nghĩ bà qua khỏi.

 

Chính chạy khắp nơi mời thầy tìm t.h.u.ố.c, mới cứu một mạng.

 

Lúc nguy kịch nhất, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , miệng ngừng gọi tên Minh Uyển.

 

Mà Minh Uyển của bà, từng gửi một lời hỏi han.

 

Khi , bình luận vẫn đang bàn tán sôi nổi với Tiêu Minh Uyển cách lấy lòng Thái hậu, để khi về thể vả mặt và mẫu cho thật đau.

 

Mỗi ngày hầu hạ bên cạnh bậc trưởng bối, cùng trò chuyện giải ưu buồn — chỉ .

 

, Thôi di nương thể so đo.

 

lời Tiêu Minh Uyển , tất sẽ khiến bà lạnh lòng.

 

Tiêu Minh Uyển cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:

 

“Xin , di nương… con …”

 

Cuối cùng, vẫn là mẫu lên tiếng:

 

“Được , nhị tiểu thư mới hồi phủ, về nghỉ ngơi sớm .”

 

 

Những ngày đó, Cố Văn Hành vẫn đều đặn đến phủ mang điểm tâm cho .

 

Tiêu Minh Uyển thì nào cũng “tình cờ” xuất hiện ở cổng, toe toét gọi một tiếng:

 

“Cố công t.ử.”

 

Cố Văn Hành thì luôn né tránh ánh mắt nàng, nhưng mỗi khi để ý lén liếc nàng một cái.

 

Đến thứ ba nàng xuất hiện, Ngọc ma ma – cận bên mẫu – rốt cuộc cũng mặt.

 

Bà sa sầm nét mặt, gọi đến:

 

“Nhị tiểu thư, phu nhân chuyện gặp, mời theo lão nô một chuyến.”

 

Sắc mặt Tiêu Minh Uyển thoắt cái trở nên khó coi, nàng trầm giọng:

 

“Ta là Quận chúa, ngươi định gì?”

 

Ngọc ma ma nàng bằng ánh mắt là lạ:

 

“Là lão nô rõ chăng, khiến Quận chúa hiểu lầm? Người , đưa !”

 

Vài bà t.ử chẳng chẳng rằng, nửa mời nửa lôi kéo, lôi Tiêu Minh Uyển khỏi chính sảnh.

 

Trước khi rời , nàng cam lòng mà trừng mắt , giọng ngọt như mật:

 

“Cố công t.ử, cứu với!”

 

Ánh mắt Cố Văn Hành thoáng lộ vẻ áy náy, nghiêm mặt trách :

 

“Lệnh Nghi, hành động phần thỏa đáng. Dù nhị tiểu thư cũng là Quận chúa, của nàng, đối đãi như ?”

 

“Nàng là tỷ tỷ, nên bao dung nhiều hơn. Với phận , nàng chút kiêu ngạo cũng là điều dễ hiểu.”

 

Đám bình luận lập tức phát cuồng:

 

【Trời ơi, nam chính nhịn nổi nữa , bênh vực nữ chính kìa! Quá yêu còn gì!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-ha-khong-can-ta-tang-luon-cho-nguoi/chuong-3.html.]

 

【Cái kiểu “phản bội vị hôn thê để yêu nữ chính” nó mới sướng! Nữ phụ ngốc , câm luôn chứ gì! Vị hôn phu cần ngươi nữa ha ha ha!】

 

bọn họ

 

Ta ngốc, mà là sững .

 

Lời của Cố Văn Hành khiến kinh ngạc.

 

Bởi vì chúng quá đột ngột, quá khác với dáng vẻ quân t.ử ôn hòa vẫn thể hiện, sợ đám bình luận phát hiện điểm lạ thường nào đó.

 

May , bọn chúng nhận gì cả, chỉ mải mê bàn xem bao giờ Tiêu Minh Uyển sẽ “cưa đổ” .

 

Ta khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ bối rối và tổn thương.

 

“Cố lang, Minh Uyển là , nghĩ như ?”

 

“Thôi . Chàng cũng như bao ngoài , nghĩ rằng tỷ điều hiềm khích. Đã thế, . Vài ngày tới cũng đừng đến gặp nữa.”

 

Cố Văn Hành vốn sĩ diện, khi đính hôn với , luôn nhún nhường giữ thể diện cho .

 

Đây là đầu tiên mở miệng những lời như thế, ánh mắt lãnh đạm, dáng vẻ một quý nữ chính tông, hiệu cho hầu “mời” rời .

 

Sắc mặt trở nên khó coi, hừ lạnh một tiếng, xoay bỏ .

 

rời khỏi chỗ nghĩa là rời khỏi nhà họ Tiêu.

 

Ngay hôm , liền gặp Tiêu Minh Uyển ở thư quán.

 

Chuyện cần sai theo dõi, bởi lũ bình luận kể rõ ràng từng chi tiết.

 

Tiêu Minh Uyển hôm nay mặc y phục màu lam nhạt, trang điểm kỹ lưỡng.

 

Ban đầu, Cố Văn Hành như thấy nàng, nhưng khi , ánh mắt liền lóe lên vẻ kinh diễm, miệng kìm thốt lên:

 

“Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu.”

 

Vừa dứt lời, mặt cả hai đều đỏ bừng.

 

Tiêu Minh Uyển cúi đầu, khe khẽ gọi:

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Cố lang, ở đây?”

 

Nếu hỏi thì thôi, hỏi tới, Cố Văn Hành liền hừ lạnh một tiếng.

 

Hắn hôm đó chẳng qua chỉ giúp Tiêu Minh Uyển một câu, liền tỏ thái độ khó chịu.

 

Còn thương xót , bụng hẹp hòi, so bằng tính tình hoạt bát, vô tư của Tiêu Minh Uyển.

 

Khiến nàng che miệng mãi thôi.

 

Tiêu Minh Uyển thì tỏ đáng thương, nhẹ giọng giải thích:

 

Nàng từ nhỏ hai tỷ chẳng thiết.

 

Mẫu nàng chỉ là ngoài, do một lỡ lầm mà m.a.n.g t.h.a.i nàng, từ đó trở thành ngoại thất của phụ .

 

Chỉ vì mẫu ghen tuông, cho phép đưa con nàng phủ, khiến nàng sống phiêu bạt bao năm.

 

Mỗi nàng , đều thấy buồn nôn.

 

Phụ vốn ham mê chuyện nam nữ, dù coi trọng con cái, nhưng nàng chỉ là nữ nhi. Người thấy cần thiết đưa nàng về, nên mới chậm trễ với mẫu .

 

Sau cùng, vẫn là Thôi di nương đường cùng khốn quẫn, âm thầm đến cầu xin mẫu .

 

Mẫu khi mới chủ động đề xuất để bà nhập phủ .

 

Chuyện , Thôi di nương từng kể cho Tiêu Minh Uyển — nhưng nàng bao giờ tin.

 

Trong đầu nàng, luôn một kịch bản riêng, và nàng tin chắc đổi .

 

Tiêu Minh Uyển cùng Cố Văn Hành trò chuyện hợp ý, mãi đến lúc trời xế chiều mới uể oải hồi phủ.

 

Vì thế, mẫu gọi tới.

 

 

Loading...