Suýt nữa mất mạng.
Thái hậu chẳng những thích khách dọa sợ, mà còn cảnh tượng Tiêu Minh Uyển m.á.u me bê bết cho hồn vía lên mây, mặt mày tái mét.
Những chuyện xảy đó quả nhiên đúng như bình luận .
Tiêu Minh Uyển nhờ thế mà phong Quận chúa, theo Thái hậu đến chùa để dưỡng thương và tu hành.
Lúc rời , thể nàng suy yếu, nhưng khóe môi lộ ý đắc ý che giấu .
Bởi vì bình luận rằng:
【Cơ duyên của nữ phụ rơi tay nữ chính, bảo bối của chúng tuy là thứ nữ, nhưng khi trở về, lên ngôi vị đích nữ cũng chuyện thể!】
【Đến lúc đó, nữ phụ cùng bà mặt lạnh cứ đợi mà bại danh liệt, c.h.ế.t t.h.ả.m nơi đầu đường xó chợ !】
【Nữ chính nhà kiểu thánh mẫu từ bi, nàng vẫn nhớ rõ hồi nhỏ từng nhốt cùng di nương trong tiểu viện . Tất cả đều là do ruột của nữ phụ ghen tuông quá mức!】
【Ở thời đại phong kiến, nam nhân nạp chẳng là lẽ thường ? Vậy mà khiến bảo bối của chúng chịu khổ suốt chừng năm, thật đáng!】
Ta chợt ngẩng đầu, vặn bắt gặp ánh mắt chan chứa dã tâm của Tiêu Minh Uyển.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nàng khẽ động môi, phát tiếng, chỉ mấp máy một câu:
“Chờ trở về, tỷ tỷ.”
Từ hôm , liên tiếp gặp ác mộng nhiều ngày liền.
Trong mộng, và mẫu cùng c.h.ế.t t.h.ả.m. Mà cảnh cuối mỗi giấc mộng… luôn là Tiêu Minh Uyển — kẻ ngày thường nhát gan — vận xiêm y Quận chúa, ngạo nghễ vang, đắc ý đến tận xương.
Sau khi Tiêu Minh Uyển rời , liền phát sốt một trận dữ dội.
Sau cơn mê man, đầu óc bao giờ tỉnh táo đến .
Ta và nàng đều thể trông thấy những dòng chữ đen kỳ quái , mà từ những lời lẽ lẻ tẻ của chúng, cũng đôi chút về cuộc sống hiện tại của Tiêu Minh Uyển.
Nàng theo Thái hậu ngày ngày ăn chay niệm Phật. Mỗi chịu nổi, tự lẩm bẩm trò chuyện cùng đám bình luận.
Chẳng mấy chốc, chúng phát hiện nàng thể thấy. Lập tức hưng phấn thôi.
Chúng gần như báo cáo từng hành động sinh hoạt hằng ngày của cho nàng .
Song cũng bởi mà lộ một nhược điểm — chúng còn thấy tương lai nữa.
Từ ngày đó, bắt đầu đóng vai một quý nữ dịu dàng đoan trang, đôi lúc còn giả vờ lẩm bẩm:
“Tiêu Minh Uyển quy củ, thô lỗ vô lễ, cớ phong Quận chúa?”
“Chờ đến ngày nàng về, nhất định cho nàng tay.”
Hằng ngày, hiếu thuận với phụ mẫu, quan tâm tới di nương, chăm lo việc trong phủ đấy.
Thậm chí mẫu còn dạy chuyện bếp núc, phụ chuyện họ hàng cũng bắt đầu cùng thương nghị.
Những điều khiến lòng an hơn mỗi ngày , khiến đám bình luận vỗ tay reo hò:
【Bảo bối đừng lo, tỷ tỷ ngươi giờ biến thành một nữ nhân phong kiến chính hiệu ! Nam nhân nào mà ưng nổi dạng nữ nhân chứ, nàng chẳng còn gì để tranh với ngươi !】
【Tán thành! Chẳng qua là xuất hơn một chút, học nhiều hơn một chút, nếu do nàng và mẫu nàng, nữ chính với di nương chẳng chịu khổ bao năm như thế!】
Thấy , Tiêu Minh Uyển mừng rỡ vô cùng.
Nàng lải nhải suốt ngày trong chùa, chẳng hề — đám bình luận chỉ kể cho nàng về cuộc sống của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-ha-khong-can-ta-tang-luon-cho-nguoi/chuong-2.html.]
Mà đồng thời, cũng nắm rõ từng đổi nàng.
Hai năm , tình cờ gặp một .
Cố Văn Hành.
Hắn dung mạo , khí chất nho nhã, lời nhẹ nhàng dễ , đúng kiểu công t.ử phong lưu nho nhã khiến yêu thích.
Thế nhưng, thấy trong mắt — dã tâm chẳng khác gì .
Thậm chí còn ẩn chứa một chút… ti tiện.
Ta sai điều tra, quả nhiên phát hiện ít điều thú vị.
Vậy nên, lấy danh nghĩa nhà họ Tiêu giúp bạc tiền ứng thí.
Quả nhiên, thi đỗ Thám hoa, đầu liền tới tìm phụ bàn chuyện cầu hôn.
Phụ hỏi ý , tất nhiên đồng ý.
Chỉ là một điều kiện — đợi khi chính thức nhậm chức, mới bàn tới chuyện thành .
Cố Văn Hành vui mừng khôn xiết, lập tức gật đầu đồng ý.
Năm , khi chỉ một , thường vô tình lên một câu:
“Cố lang tuy nghèo, nhưng mang phong thái của một vị Thủ phụ, tiền đồ vô lượng.”
Ta lặp lặp suốt một năm.
Cho đến khi đỗ đạt quan.
Tiêu Minh Uyển cuối cùng cũng kìm nữa.
Còn — cũng đợi ngày nàng về.
…
Sau khi Tiêu Minh Uyển trở về phủ, sự quan tâm từ phụ mẫu và Thôi di nương mà nàng tưởng tượng — xuất hiện.
Phụ chỉ nhàn nhạt gật đầu, dặn nàng khi ở ngoài chớ mất thể diện nhà họ Tiêu.
Còn mẫu thì thậm chí buồn liếc mắt lấy một cái.
Sắc mặt Tiêu Minh Uyển khỏi lúng túng. Nàng toan bày dáng vẻ Quận chúa, bảo mang những vật ban thưởng từ Thái hậu chia cho .
Nào ngờ phụ hề ngẩng đầu, còn mẫu thì đặt chén xuống, cầm lấy chiếc vòng tay trong hộp, thản nhiên :
“Thịnh tình của nhị tiểu thư, thu kho .”
Ngay cả Thôi di nương cũng nắm lấy tay nàng, nhẹ giọng khuyên:
“Ba năm con ở trong phủ, đều là tỷ tỷ con tận hiếu con. Về nên cận với tỷ tỷ nhiều hơn.”
Tiêu Minh Uyển giận đến đỏ cả mắt, hất tay di nương .
“Sao hỏi ba năm nay con sống thế nào, về bắt con thiết với nàng ?!”
Ngay lúc , đám bình luận cũng tức giận bùng nổ:
【Bà đầu óc bằng gì thế? Không phân biệt ai mới là con ruột ?!】
【Phải đấy! Bảo bối nữ chính đừng quan tâm nữa, chúng con đường của nữ chính lớn mạnh. Nếu những xem trọng nàng, thì nàng lo đại sự là ! Tìm nam chính nào, đó là Thủ phụ đó!】