CƯỚP HÔN HẢ? KHÔNG CẦN, TA TẶNG LUÔN CHO NGƯƠI! - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:50:23
Lượt xem: 567
Ta và thứ đều trông thấy những dòng bình luận trôi nổi.
Ba năm , nàng nhờ lời bình mà nhanh chân chắn kiếm Thái hậu, một bước lên mây, phong Quận chúa.
Giờ đây mới trở về, việc đầu tiên nàng chính là cướp vị hôn phu của .
【Quận chúa sủng ái trở về, đồ của tỷ tỷ thì chứ? Nữ chính mà, tranh đoạt!】
【Vị Thám hoa lang tương lai sẽ Thủ phụ, đương nhiên thuộc về bảo bối của chúng . Còn nữ phụ? Đồ ai ưa thì cút !】
Ánh mắt sáng rỡ, gọi một tiếng “Hành ca ca” mật ngớt.
Còn thì cụp mắt, dùng tay che nụ lạnh nơi khóe môi.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Không uổng công suốt một năm nay, ngày ngày trong khuê phòng “vô tình” niệm mãi một câu:
“Cố lang tuy nghèo, nhưng mang phong thái của một vị Thủ phụ.”
Đám bình luận tưởng là thật, nào ai —kẻ tiềm năng mang sở thích hành hạ nữ t.ử.
Không thích tranh đoạt ?
Vậy … cứ để ngươi tranh cho thỏa!
Chương 1:
Ngày Tiêu Minh Uyển trở về, khéo là lúc vị hôn phu của – Cố Văn Hành – đến thăm.
Hắn xách hộp điểm tâm trong tay, dịu dàng phủi lọn tóc bên thái dương .
“Lệnh Nghi, hôm nay cố tình sắp xếp thời gian. Nàng thích món , mai mang đến.”
Ánh mắt thoáng qua nét ngượng ngùng và ấm áp, giọng cũng trở nên mềm mại.
“Chàng bận rộn công việc, cần vì mà vất vả…”
Lời còn dứt, một giọng trong trẻo lanh lảnh đột ngột xen :
“Tỷ tỷ!”
Ta ngoảnh , chỉ thấy Tiêu Minh Uyển mặc váy áo vàng nhạt, hai cung nữ theo , vẻ ngoài rạng rỡ tươi tắn, ánh mắt dán c.h.ặ.t Cố Văn Hành bên cạnh .
Nàng bước nhanh mấy bước tới gần, đôi mắt phượng lướt một vòng đ.á.n.h giá , cất tiếng:
“Ngươi là ai? Sao cứ mãi thế? Ta là nhị tiểu thư của nhà họ Tiêu, cũng là Văn An Quận chúa bên cạnh Thái hậu.”
Cố Văn Hành xưa nay chỉ quen ở bên — một quý nữ đoan trang, dịu dàng, ôn nhu mềm giọng. Đây là đầu tiên gặp một nữ t.ử hoạt bát phần ngang ngược như .
Gương mặt thoáng ửng đỏ, lùi về nửa bước.
“Tham kiến Văn An Quận chúa. Thần là Thám hoa lang năm nay – Cố Văn Hành, cũng là… vị hôn phu của Đại tiểu thư.”
Tiêu Minh Uyển , như .
“Vậy ngươi cứ chăm chăm , chẳng thèm liếc lấy đại tỷ một cái?”
Lời dứt, trung lập tức hiện từng hàng bình luận trôi nổi:
【Trời ơi, mặt nam chính đỏ hết ! Nếu động tâm thì còn là gì nữa!】
【Quận chúa sủng ái trở về, đồ của tỷ tỷ thì chứ? Nữ chính mà, tranh đoạt!】
【Vị Thám hoa lang tương lai Thủ phụ, đương nhiên thuộc về bảo bối nhà . Nữ phụ , ai ưa thì cút cho sạch mắt.】
Ta khẽ mím môi, thấp giọng gọi một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuop-hon-ha-khong-can-ta-tang-luon-cho-nguoi/chuong-1.html.]
“Cố lang.”
Cố Văn Hành như chợt bừng tỉnh, lúng túng đưa hộp điểm tâm cho , vội vàng rời .
Tiêu Minh Uyển thì vẫn dõi theo bóng lưng thật lâu, trong ánh mắt hiện lên vẻ quyết tâm đoạt cho bằng .
Ta đầu , hỏi nàng:
“Không ngày mai mới về ? Sao hôm nay về đến ?”
Minh Uyển ánh mắt d.a.o động, khoác lấy tay áo , nũng:
“Ấy chà, tỷ tỷ , nhớ phụ mẫu, nhớ cả di nương và tỷ nữa, dĩ nhiên về sớm một chút .”
“Người là tỷ phu tương lai của ? Là Thám hoa lang, hẳn là tài văn chương xuất chúng lắm nhỉ?”
Nhắc tới Cố Văn Hành, ánh mắt lộ vài phần dịu dàng.
“Cố lang văn chương lạc, ngay cả bệ hạ cũng từng tán thưởng…”
Lời còn dang dở, chợt ngừng , xoay sang chỗ khác, như chuyện gì:
“Minh Uyển, về thì mau đến thăm phụ mẫu một chuyến .”
“Họ nhớ .”
Minh Uyển gật đầu, tươi bước lên .
Mà những dòng bình luận trung vẫn dừng :
【Bảo bối nhà là nữ chính, đương nhiên ghép đôi với nam nhân nhất! Ta thấy lúc nãy, tỷ phu còn ngoái đầu nữ chính nữa đấy!】
【Hắn ngày nào cũng đến thư quán, nếu bảo bối chặn vài , nhất định sẽ gặp !】
…
Ba năm , trong kỳ săn thu, đến trường săn cùng phụ mẫu.
Không ngờ Tiêu Minh Uyển ham chơi, cải trang thành nha lén bám theo.
Sau khi mẫu phát hiện, liền quát nàng một trận, sai mang y phục đến cho nàng .
Mẫu lúc vì bận xử lý chuyện , liền để ý tới sắc mặt tái nhợt đến mức nào.
Bởi vì thấy, trung lướt qua từng hàng chữ đen lạnh lẽo:
【Nữ chính thật thông minh, theo tới mới cơ duyên. Bằng thứ nữ cả đời, ai sẽ để mắt tới nàng?】
【Chờ đến lúc thích khách xuất hiện trong buổi săn, nữ phụ sẽ giả vờ chắn kiếm Thái hậu, nhờ đó phong Quận chúa, theo Thái hậu đến chùa thanh tu. Ai mà ngờ là phúc phận như thế!】
Ngay khoảnh khắc , thấy rõ ánh sáng lấp lánh trong mắt Tiêu Minh Uyển.
Cũng xác nhận một điều — nàng nhất định cũng thấy mấy dòng chữ quái lạ tự xưng là “bình luận” .
Phụ xưa nay vốn kiên nhẫn với chuyện hậu trạch, nhưng vẫn lặng lẽ đến tìm , uyển chuyển nhắc nhở hãy chú ý an nguy của bệ hạ. Dù gì săn thu , phụ cùng hai vị đại thần khác là chịu trách nhiệm hộ vệ.
Phụ vốn cẩn trọng trong việc triều chính, sắc mặt lập tức trầm xuống, chút do dự liền hạ lệnh tăng cường tuần tra và kiểm tra nghiêm ngặt.
Bởi , ngay khoảnh khắc thích khách xuất hiện, cấm quân lập tức xông .
Khi thị vệ bên cạnh Thái hậu lao ngăn cản, thế nhưng rõ Tiêu Minh Uyển từ xuất hiện, bỗng dưng hét to một tiếng:
“Thái hậu cẩn thận!”
Rồi bất chấp mà lao thẳng về phía lưỡi kiếm .