Có Thẩm Huệ và Bạch Húc trong bàn tiệc thì bao giờ sợ lạnh.
Bạch Húc thao thao bất tuyệt, Thẩm Huệ cũng từng để lời rơi xuống đất.
Tâm trạng u uất suốt mười ngày của Hứa Vãn Nịnh lúc dần dịu . Cô lặng lẽ ăn, Bạch Húc kể chuyện công tác.
Nghe mấy ngày liền tăng ca xoay vòng, mệt đến mức suýt đột t.ử, cô nhịn nghĩ: Trì Diệu giống ? Cũng thức đêm tăng ca xử lý nhiệm vụ khẩn cấp ?
Khi đó chắc mệt lắm nhỉ?
Không ngủ bù đàng hoàng .
“Thời tiết ở Quý Thành lạnh lắm.” Bạch Húc cảm thán. “May mà cô vợ , chuẩn cho cả đống đồ ấm. A Diệu thì t.h.ả.m , xuống máy bay run cầm cập…”
Tay Hứa Vãn Nịnh khựng giữa trung, căng thẳng ngẩng đầu Trì Diệu.
Anh đang cúi đầu xem điện thoại, thần sắc điềm nhiên, ung dung tự tại.
Tháng mười hai ở Thâm Thành quá lạnh. Một hai lớp áo giữ nhiệt cùng một chiếc áo khoác dày là đủ qua cả mùa đông.
Hiện tại chỉ mặc một chiếc áo len trắng, tay áo xắn nhẹ, lộ cánh tay rắn chắc. Áo khoác đen cởi vắt lưng ghế.
Có lẽ cảm nhận ánh của cô, chậm rãi ngẩng đầu khỏi màn hình, về phía cô.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm , tim cô khẽ thắt . Cô vội vàng né tránh, gắp một cọng cải thìa nhỏ, cúi đầu ăn.
Thẩm Huệ : “Đàn ông độc đúng là khác, bên cạnh phụ nữ, chẳng xem dự báo thời tiết, cũng mang thêm vài bộ đồ ấm.”
Trì Diệu khẽ , đặt điện thoại xuống, cầm đũa gắp cá, nhàn nhạt : “ thật. Hay chị dâu giới thiệu cho một .”
Hứa Vãn Nịnh cảm thấy cọng rau như mắc ở cổ, cố nuốt xuống.
Thẩm Huệ kinh ngạc: “Anh là Trì Diệu đấy nhé, còn cần giới thiệu con gái ?”
Anh gật đầu: “Ừ, cần.”
“Thế Tô Nguyệt Nguyệt bạn gái ?”
“Không. Cô là con gái bạn của , là em gái cùng huyết thống.”
“Ra là .” Thẩm Huệ dịu dàng, đặt đũa xuống, hai tay đan bàn, vẻ mặt nghiêm túc. “Vậy nhiều bạn quen với đấy. Anh thích kiểu nào? Con gái miền Nam miền Bắc? Chiều cao, ngoại hình, tính cách, công việc… yêu cầu gì ?”
Dung Thần nheo mắt họ , ánh mắt lạnh , tay cầm đũa siết c.h.ặ.t hơn, mà như giấu d.a.o: “Giới tính cũng giới hạn c.h.ặ.t quá .”
Thẩm Huệ chỉ , lạnh giọng: “Dung Thần, đừng xen .”
Dung Thần giả lả, thản nhiên ăn thịt.
Ánh mắt Trì Diệu rơi lên Hứa Vãn Nịnh.
Mọi theo ánh sang cô.
Dung Thần nghiến răng.
Bạch Húc khó hiểu.
Thẩm Huệ căng thẳng hỏi: “Anh kiểu con gái miền Nam như Nịnh Nịnh, là nối tình xưa với Nịnh Nịnh?”
Hứa Vãn Nịnh sững . Bị nhiều ánh mắt chằm chằm khiến lưng cô rịn mồ hôi, căng thẳng ngượng ngùng.
Đang ăn yên , lôi chủ đề về cô?
Cô đặt đũa xuống, ngẩng đầu Thẩm Huệ: “Đừng…”
Mới phát một âm giọng Trì Diệu cắt ngang, lấn át.
“Chỉ cần Hứa Vãn Nịnh, kiểu nào cũng .”
Tim cô co rút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-39.html.]
Đó là câu trả lời cô nhất, nhưng ch.ói tai vô cùng. Nghe lòng, còn dấy lên một nỗi đau âm ỉ.
Bạch Húc kích động nhất: “A Diệu, cô em họ, năm nay nghiệp đại học. Hay chúng một nhà?”
Thẩm Huệ cũng nhiệt tình: “Em họ ngoại hình lắm. Trì Diệu, một bạn, công chức, bố đều là giáo viên, xinh , dáng , nhỏ hơn một tuổi, vặn, cách thế hệ.”
Dung Thần khoác vai Trì Diệu: “Sốt ruột tìm bạn gái thế, cần giới thiệu ?”
Trì Diệu gạt tay : “Được hết. Nhân hai ngày nghỉ, giúp hẹn , gặp thử.”
Bạch Húc vui vẻ cầm điện thoại nhắn tin, nhắn hỏi: “Bố giao nhiệm vụ kết hôn ? Sao đột nhiên sốt ruột xem mắt thế?”
Trì Diệu như : “Thấy với chị dâu ân ái quá, cũng ghen tị.”
Thẩm Huệ và Bạch Húc .
Hứa Vãn Nịnh cảm thấy như thừa, như nhốt trong hầm băng.
Cô chuyện.
Đột nhiên mất sạch khẩu vị.
Trì Diệu tìm đối tượng xem mắt ngay mặt cô, giống như rắc muối lên vết thương, x.é to.ạc mà đau.
Cô chỉ là thể ở bên , chứ còn yêu.
Dù trong lúc cô , kết hôn sinh con cũng chẳng liên quan đến cô.
hết đến khác, những chuyện mặt cô.
Có lẽ ông trời thấy cô đủ đau khổ, báo ứng đủ sâu, nên phái Trì Diệu đến lấy mạng cô.
“Hứa Vãn Nịnh.”
Anh bỗng gọi tên cô.
Tim cô run lên, ngẩng đầu , căng thẳng bất an.
Trên gương mặt tuấn tú của thoáng một nụ nhạt, điềm nhiên: “Cô đồng nghiệp nữ nào còn độc ? Giới thiệu cho với.”
Con d.a.o cuối cùng vẫn do chính tay Trì Diệu đ.â.m tim cô.
Cô cố nặn nụ , nhưng cứng ngắc vô cùng. Tim đau từng cơn, vẫn giả vờ bình thản lắc đầu: “Không .”
“Không đúng.” Thẩm Huệ chen . “Chỗ luật sư của chẳng một chị xinh ? Hình như vẫn độc .”
Hai tay Hứa Vãn Nịnh đặt đùi, siết c.h.ặ.t đến đau: “Chị hơn Trì Diệu mười tuổi, hợp lắm.”
Trì Diệu xen : “Tuổi tác vấn đề, thấy hợp.”
Cô mím môi chua chát, .
Trong mắt tràn đầy chân thành.
Anh thật sự xem mắt tìm bạn gái? Hay là tiến thẳng đến hôn nhân?
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Cô hỏi: “Sau Tết, sẽ về Kinh Thành kết hôn với Tô Nguyệt Nguyệt ?”
Anh cau mày: “Ai với cô?”
“Tô Nguyệt Nguyệt từng tìm . Cô cho ghi âm giọng .”
Sắc mặt trầm xuống. Vài giây , nở nụ nhạt: “Gia đình đúng là ý đó. lớn lên cùng như em, thật sự cảm giác. Vì thế Tết dẫn một vợ về.”
Hứa Vãn Nịnh gật đầu, cúi xuống cầm điện thoại.
Mạch đập nơi cổ tay đau nhức, cơn đau lan thẳng đến tim.
Cô mở WeChat, gửi danh bạ đồng nghiệp cho .