Sau khi ăn tối xong, Trì Tranh vốn định về phòng tắm rửa, giường lướt điện thoại một lát và ngủ sớm.
Khi ngang qua phòng khách, thấy Hạ Tranh đang sofa sách, bàn bày nhiều tài liệu.
Bước chân vô thức hướng về phía sofa, xuống cách cô xa, lấy điện thoại xem.
Hạ Tranh để ý đến , tiếp tục nghiên cứu đề tài của .
Trì Tranh cũng ý rời . Anh xem tin tức một lúc, xem báo cáo vụ án.
Thời gian trôi qua từng chút một, phòng khách yên tĩnh, chỉ còn tiếng sột soạt lật giấy. Thỉnh thoảng Hạ Tranh cầm b.út lên ghi chép.
Hai đều chuyên tâm việc của .
Đến khi Hạ Tranh cảm thấy vai mỏi, mắt mệt, ngẩng đầu lên thấy Trì Tranh ở đầu của sofa, đang điện thoại.
Vô tình, nắm tay thành nắm đ.ấ.m đưa lên che miệng, khẽ hé môi, ngáp nhẹ một cái.
“Anh Tranh, muộn , ngủ ?” Hạ Tranh khép sách , nhẹ giọng hỏi.
Trì Tranh đáp nhàn nhạt: “Chưa buồn ngủ.”
“Em buồn ngủ .” Hạ Tranh thu dọn tài liệu tay và bàn , xếp gọn ôm lòng dậy. “Vậy em về phòng nghỉ .”
“Ừ, .” Trì Tranh bình thản đáp.
Hạ Tranh lễ phép gật đầu, về phòng.
Cô lâu, Trì Tranh đặt điện thoại xuống, ngả đầu , nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đột nhiên thấy tiếng bước chân, lập tức thẳng dậy, mở mắt về phía phát âm thanh.
Lúc , Hạ Tranh bước nhanh trở , chút ngượng ngùng : “Em quên điện thoại sofa.”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Trì Tranh nghiêng đầu chiếc điện thoại sofa.
Hạ Tranh tới nhặt lên, cúi đầu: “Ngủ ngon, Tranh.”
Trì Tranh khẽ cong môi : “Ngủ ngon.”
——
Đối với Hạ Tranh, cuộc sống khi kết hôn đổi quá nhiều.
Trì Tranh quả thật bận, cơ hội hai gặp cũng nhiều.
Anh ít , cũng ít chuyện, việc gì tự tuyệt đối phiền cô. Dù về nhà, cũng chủ động tìm cô trò chuyện, chỉ lặng lẽ bên cạnh, xem điện thoại của , việc của .
Bình thường, nếu chuyện gì lớn, hai cũng gọi điện nhắn tin. Giống như hai xa lạ lịch sự, khách khí sống chung một mái nhà, tôn trọng như khách.
Thời gian lâu dần, tự nhiên cũng quen thuộc hơn, còn câu nệ, ngượng ngùng như lúc đầu.
Tối thứ Sáu.
Trì Tranh với cô: “Tiểu Tranh, cuối tuần về nhà ông nội. Em chuẩn một hai bộ đồ , cần ở một đêm.”
“Chị Nịnh và Diệu ?”
“Vãn Nịnh còn đang viện phẫu thuật, cô . A Diệu công tác, cũng về.”
“Vậy Nhân Nhân thì ?”
“Nhân Nhân sẽ .”
“Vâng.” Hạ Tranh thở phào nhẹ nhõm, ít vẫn còn Nhân Nhân.
Sáng hôm .
Hạ Tranh đeo ba lô, lên xe của Trì Tranh, trong lòng thấp thỏm.
Sau khi đăng ký kết hôn, đây là đầu tiên cô đến nhà ông nội . Nghe đây là gia phong nhiều năm của nhà họ Trì, chỉ cần việc quan trọng, cả gia tộc đều về tụ họp.
Hơn một tiếng rưỡi đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-358.html.]
Cô đến căn nhà cổ của ông nội, kiểu ba gian sân trong, diện tích lớn, sân vườn chăm sóc tinh tế, xinh .
Xuống xe, cô theo Trì Tranh bước nhà chính.
Phòng khách rộng lớn, sofa kín .
Bố chồng cô và Trì Nhân, còn gia đình bác cả, ông nội cùng một vài gương mặt xa lạ.
Trì Tranh nhà chào ông nội và ba , cô cũng theo đó chào hỏi.
Sau đó, Trì Tranh hào phóng giới thiệu cô: “Giới thiệu một chút, Hạ Tranh, vợ mới cưới của con.”
Nói xong, sang cô: “Nhà bác cả em đều quen , giới thiệu nữa. Bên là cô cả, dượng cả; bên là cô hai, dượng hai, họ cả, họ hai, em họ.”
Hạ Tranh căng thẳng gật đầu chào: “Cháu chào .”
Cô cả đ.á.n.h giá cô từ xuống : “A Tranh, đây là cô vợ ông nội tìm cho cháu ? Nghe nhỏ hơn cháu mười tuổi, trẻ thế , cháu hold ?”
Trì Tranh nhàn nhạt hỏi ngược : “Cô cả, tiếng phổ thông còn sõi bắt đầu bẻ tiếng Anh ? Xin , cháu học ít, hiểu.”
Nói xong, nắm lấy cổ tay Tiểu Tranh, xoay về phía phòng: “Tiểu Tranh, đưa em phòng cất hành lý.”
Sắc mặt cô cả lập tức trầm xuống, tức giận theo bóng lưng họ.
Trì Nhân hì hì : “Cô cả, cả cháu giống hai cháu hiền lành lễ phép . Chọc ai thì chọc, đừng chọc cả. Lúc nổi giận, cả nhà cháu đều sợ.”
Cô cả gượng, gì thêm.
Mọi chuyển sang đề tài khác.
Vào trong phòng.
Sự chú ý của Hạ Tranh vẫn dừng bàn tay lớn đang nắm cổ tay cô. Lòng bàn tay ấm áp, chút thô ráp, mạnh mẽ.
Cảm giác như dòng điện nhỏ truyền qua da thịt, tim cô chợt căng thẳng.
Căn phòng gọn gàng sạch sẽ, chỉ một chiếc giường lớn.
Chăn ga tông xám, đơn điệu nhạt nhẽo, đúng phong cách đàn ông thẳng thắn.
Trì Tranh buông cổ tay cô, giúp cô đặt ba lô xuống: “Tối nay em ngủ ở đây.”
“Thế còn ?” Hạ Tranh quanh, căng thẳng hỏi.
Trì Tranh chỉ xuống sàn: “Anh ngủ đất.”
Hạ Tranh sàn gỗ, lo lắng: “Sàn cứng lắm, lạnh nữa.”
“Không .” Giọng Trì Tranh bình thản, đặt ba lô của cô ở cuối giường. “Trước đây huấn luyện tập trung còn ngủ chỗ cứng hơn.”
Hạ Tranh mấp máy môi, gì đó nhưng thấy gì cũng thích hợp. Cô cúi mắt cổ tay buông , nơi đó dường như vẫn còn lưu nhiệt độ của , làn da nóng lên.
Ngoài cửa mơ hồ vang lên vài câu trêu chọc nửa đùa nửa thật của cô cả. Trì Tranh để ý, đến bên cửa sổ kéo rèm, lưng về phía cô: “Đừng để ý lời cô cả.”
Hạ Tranh sững , mới hiểu đang đến điều gì: “Em để ý. Cô là trưởng bối, em sẽ để trong lòng.”
Trì Tranh đầu . Trong sân ngoài , hoa lựu nở rực rỡ, cánh hoa cam đỏ rơi xuống nền đá xanh.
Anh đáp một tiếng: “Ừ.”
Đến bữa tối, Hạ Tranh sắp xếp bên cạnh Trì Tranh.
Trên bàn dài bày đầy món ăn, ông nội ở vị trí chủ tọa, uy nghiêm và trầm mặc.
Trì Tranh ít . Khi cô vì căng thẳng mà dám gắp thức ăn, lặng lẽ gắp nhiều món chiếc đĩa trống của cô. Động tác nhẹ nhàng, mí mắt cũng nhấc lên, tự nhiên như trăm ngàn .
Hạ Tranh cúi đầu ăn cơm, nhưng vành tai lặng lẽ nóng lên.
Đêm đó, cô giường, tiếng hít thở đều đều từ phía sàn nhà. Ánh trăng lọt qua khe rèm, rơi xuống bên gối .
Cô khẽ trở , mặt về phía Trì Tranh.
Sàn nhà lạnh cứng.
Cô nghĩ, để Trì Tranh ngủ giường, còn ngủ đất lẽ sẽ hơn.