Tranh thủ lúc Hạ Tranh nấu cơm, Trì Tranh về phòng tắm rửa, cạo sạch lớp râu lún phún mấy ngày bỏ bê.
Anh mặc chiếc áo phông xám kết hợp với quần dài đen, mái tóc ngắn nửa khô nửa ướt toát lên vẻ hoang dã, phong trần. Những đường nét khuôn mặt cương nghị, góc cạnh càng thêm vẻ phong độ, sảng khoái khi gột rửa bụi trần.
Anh bàn ăn đối diện với Hạ Tranh. Hai , hai món mặn một món canh.
Trứng xào cà chua, bắp cải xào tỏi và canh bí đao thịt nạc.
Đối với Trì Tranh, thực đơn phần "chay", nhưng thỉnh thoảng đổi vị thanh đạm thế cũng . Tay nghề của Hạ Tranh giỏi ngoài dự tính.
Trì Tranh ăn hỏi: "Nấu ăn ngon đấy, em thường xuyên bếp ?"
Hạ Tranh đáp: "Vâng, em học nấu nướng từ năm sáu tuổi ."
Động tác lùa cơm của Trì Tranh khựng , kinh ngạc ngước mắt cô: "Sáu tuổi?"
"Bố ly hôn năm em sáu tuổi, cả hai đều nuôi nên ném em cho ông nội." Cô bằng giọng thản nhiên, khóe môi còn vương nét , mắt rủ xuống bát cơm trắng, đôi đũa khẽ cử động chậm rãi: "Ông nội việc ở công trường, thời gian nấu cho em ăn nên em tự học lấy. Bếp cao quá thì em kê ghế lên để rửa rau, xào nấu."
Ánh mắt Trì Tranh trầm xuống, cô thật sâu, trong lòng dâng lên vài phần xót xa: "Họ đoái hoài gì đến em ?"
"Không ạ."
"Có tiền cấp dưỡng ?"
"Có ạ, mỗi một nghìn tệ, học phí chia đôi. từ năm em mười tám tuổi thì họ cắt luôn ."
"Họ về thăm em ?"
"Không ạ."
"Vậy chi phí học đại học của em ai trả?"
"Em học , cộng thêm tiền học bổng nữa, chi tiêu tiết kiệm chút là đủ."
Trì Tranh thở hắt một , đặt đũa xuống dựa lưng ghế. Anh nhíu mày cô, đột nhiên cảm thấy thể hỏi thêm câu nào nữa.
Cuối cùng cũng hiểu vì một thiếu nữ trẻ trung, ngọt ngào như cô chấp nhận sự sắp đặt của ông nội để gả cho một đàn ông già hơn mười tuổi, chẳng chút tình cảm nào.
Cô vốn chẳng vốn liếng gì để mà lựa chọn.
Trong lúc Trì Tranh còn đang im lặng, Hạ Tranh phân vân ngước lên, nở một nụ nhạt đầy vẻ dè dặt hỏi: "Anh Tranh, bình thường bận thế , ít khi về nhà ạ?"
"Cũng tùy, vụ án lớn thì bận hơn chút, bình thường thì vẫn thể về đúng giờ."
"Vậy... về nhà ăn cơm ?"
Trì Tranh khẽ nhếch môi: "Em về nhà ăn cơm ?"
Hạ Tranh mỉm ngại ngùng: "Em tiền ăn chia đôi kiểu AA ạ."
Đưa yêu cầu vẻ chi li , Hạ Tranh cũng bất lực. Chỉ vì cô quá nghèo nên mới tính toán như .
Trì Tranh xong thì nhíu mày, rút điện thoại mở mã QR WeChat: "Kết bạn với ."
Hạ Tranh lập tức lấy điện thoại , tuy hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn kết bạn với . Sau khi chấp nhận yêu cầu, Trì Tranh thiết lập ngay "Thẻ " cho cô ứng dụng.
Hạ Tranh nhận thông báo, liếc một cái liền ngẩn như phỗng, vô cùng chấn động.
Trì Tranh đặt điện thoại xuống: "Dù chúng là quan hệ hợp đồng thì chi tiêu trong nhà cũng cần em chia đôi. cài hạn mức 'Thanh toán thiết' cho em mỗi tháng hai mươi nghìn tệ, em cứ thoải mái dùng, đủ thì bảo ."
Hạ Tranh nuốt nước bọt, tò mò hỏi: "Lương cảnh sát cao thế ạ?"
Trì Tranh khẽ: "Cảnh sát là sự nghiệp cả đời của , công cụ để kiếm tiền."
"Vậy giàu thế?"
"Nhờ gia đình hỗ trợ và đầu tư thôi. vài bất động sản và cửa hàng cho thuê ở Bắc Kinh, thu nhập từ tiền thuê và đầu tư cũng khá . Làm vợ thì em lo thiếu tiền tiêu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-354.html.]
Hạ Tranh cảm thán vạn , trong lòng đầy sự ngưỡng mộ. Có gia đình chỗ dựa đúng là hạnh phúc thật! Chẳng bù cho cô, đừng là chỗ dựa, bố đến thăm cô chỉ đếm đầu ngón tay.
vợ thì bao lâu? Cô mỉm thản nhiên, lễ phép và ơn gật đầu: "Cảm ơn Tranh nuôi em."
Lúc , cô giống như một nhành hoa tầm gửi, khả năng tự lập nên dựa đàn ông để sinh tồn. Cô coi khinh bản như , nhưng thể khác .
Nuôi cô? Trì Tranh khá thích cụm từ .
"Ở đây quen ?"
Hạ Tranh gật đầu: "Quen ạ."
" qua một chút về tình hình nhà . Mỗi tháng chúng sẽ dành hai ngày về nhà ông nội ở. Khi về đó, chúng ngủ riêng phòng, nên em hãy chuẩn tâm lý ."
Hạ Tranh khựng , lộ rõ vẻ căng thẳng: "Tại ngủ riêng ạ?"
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
"Vì chúng là vợ chồng."
Hạ Tranh thở dài thườn thượt, cả ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Trì Tranh mỉm gắp thức ăn cho cô: "Ăn cơm , thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cần lo lắng quá."
Cả hai im lặng tiếp tục bữa ăn. Một lát , Hạ Tranh hỏi: "Anh Tranh, tình hình của chị Ninh vẫn chứ ạ?"
"Không lắm."
"Vụ án của bố chị còn cơ hội lật ?"
"Sẽ thôi, vẫn đang điều tra."
"Tên tài xế gây t.a.i n.ạ.n bỏ chạy bắt ạ?"
"Chưa."
"Chẳng lẽ cứ thế để chuyện trôi qua ?"
"Không , em trai vẫn luôn tìm kiếm. Vợ nó chịu tổn thương lớn như , con mất, nó sẽ bỏ qua ."
Hạ Tranh khá xúc động: "Anh Diệu là đàn ông nhất mà em từng thấy, nhất định sẽ chị Ninh thất vọng."
Nói xong, cô cầm đũa ăn cơm.
Trì Tranh nhạt: "Tiểu Tranh, mặt chồng mà dùng từ ' nhất' để khen đàn ông khác, em chẳng nể mặt chút nào nhỉ?"
Hai chữ "chồng " khiến mặt Hạ Tranh nóng bừng. Dù đang trêu đùa nhưng cô vẫn cuống quýt xin : "Em xin Tranh, em... em..."
"Không , chúng , em hiểu cũng là chuyện thường."
"Anh cũng là đàn ông nhất." Hạ Tranh vội vàng chữa cháy.
Trì Tranh lớn, tiếp tục ăn cơm, thong thả : "Không ngờ em khéo léo thế, thật là khó em ."
"Không khó ạ." Hạ Tranh chân thành: "Em thật lòng đấy."
Dù thì một đàn ông mỗi tháng cho cô hai mươi nghìn tệ tiêu vặt chính là "vàng ròng" của cô. Cô chắc chắn sẽ mang cho giá trị cảm xúc nhất cùng sự chăm sóc dịu dàng chu đáo nhất.
Trì Tranh chỉ .
"Anh Tranh, ngày mai ăn món gì? Để em mua về nấu."
" kén ăn , cứ mua món gì em thích là ."
"Vâng." Tâm trạng Hạ Tranh càng lúc càng nhẹ nhõm.
Tính cách thẳng thắn, năng bộc trực, chung sống với dường như phức tạp như cô tưởng. Bầu khí gượng gạo đang dần tan biến, cô cảm thấy ở bên cạnh còn quá căng thẳng nữa.
Sau bữa tối, Trì Tranh dọn bát đĩa cho máy rửa về phòng nghỉ ngơi. Mấy ngày nay cùng đồng nghiệp mật phục gần sào huyệt của bọn tội phạm ma túy để chờ mục tiêu xuất hiện, mấy đêm liền ngủ t.ử tế, mệt đến rã rời.
Vừa về đến phòng, đặt lưng xuống là ngủ ngay.