Ngày Hứa Vãn Nịnh sinh con, cả nhà đều đến bệnh viện.
Ai nấy kích động, mong chờ, chút căng thẳng.
Sau khi Hứa Vãn Nịnh đẩy phòng sinh, Trì Diệu rơi một nỗi sợ hãi khó diễn tả. Hai tay lạnh buốt run rẩy, hốc mắt đỏ hoe ươn ướt, lặng lẽ ghế cửa phòng sinh, ánh mắt rời khỏi cánh cửa lớn.
Mỗi một phút, mỗi một giây, đều dài đằng đẵng như vô tận.
Trì Ân cầm máy ghi tất cả khoảnh khắc đẽ .
Mọi đều chờ đợi sinh mệnh mới đời, chờ Hứa Vãn Nịnh bình an bước .
Không bao lâu trôi qua, y tá bế đứa bé ngoài, lớn tiếng gọi: “Người nhà của Hứa Vãn Nịnh ?”
Cả nhà vội vã vây : “Có đây, đều ở đây.”
Trì Diệu cũng lập tức lao tới, giọng run run: “Vợ ?”
“Bố em bé đừng lo, tròn con vuông. Sản phụ đang ở trong theo dõi.”
Ngay khoảnh khắc thấy “ tròn con vuông”, trái tim đang hoảng loạn của Trì Diệu chợt buông lỏng. Nước mắt kích động kìm trào , đưa tay che mặt, vui đến phát .
Mọi phấn khích vô cùng, tranh bế đứa bé.
Trì Diệu tiến đến chỗ y tá, trong: “ thể gặp vợ ?”
“Không , chờ bên ngoài . Hết thời gian theo dõi sẽ đẩy sản phụ .”
“Cảm ơn.” Trì Diệu khẽ gật đầu cảm tạ.
Y tá trong, đầu thấy Trì Ân cầm máy chĩa mặt .
Cô tươi: “Anh hai, ?”
Trì Diệu lén lau nước mắt, trả lời, bước tới con gái.
Con gái đang ba bế. Mẹ , ông nội, cả và chị dâu đều vây quanh, căn bản chỗ cho chen .
Trì Hoa rạng rỡ. Gương mặt nghiêm nghị hiếm khi nở nụ xán lạn, mắt híp thành một đường cong, giọng thô trầm cũng vô thức hạ thấp dịu dàng: “Ôi chao… cháu gái nhỏ của ông… đáng yêu quá. Cái miệng nhỏ , cái mũi nhỏ … xinh quá mất. Bảo bối của ông, ông là ông nội đây…”
“Em bé xinh quá…” Hạ Tranh mắt sáng long lanh, tràn đầy yêu thích. Đứa trẻ nhỏ dễ khơi dậy bản năng , khiến trở nên dịu dàng lạ thường. Cô nhịn cảm thán: “Đáng yêu quá!”
Nghe giọng cô, Trì Tranh khỏi cháu gái nhỏ, Hạ Tranh, ánh mắt sâu thẳm, như đang suy nghĩ điều gì.
Ông cụ Trì xúc động vô cùng: “ chắt gái , cụ cố ! Tốt quá, quá…”
Hạ Tú Vân phấn khởi: “Cháu gái nhỏ của đáng yêu quá, mau cho bế một chút.”
Trì Hoa nỡ buông tay: “Thôi khỏi, để bế. Bà sức .”
Hạ Tú Vân cau mày: “Cháu gái mới sáu cân, bế nổi chứ?”
“ bế là .” Trì Hoa nhất quyết buông, ánh mắt cưng chiều dán c.h.ặ.t lên cháu gái, nụ mặt từng tắt.
Trì Diệu bước tới: “Ba, để con bế một lát .”
Trì Hoa ôm đứa bé xoay lưng : “Cậu ba , thiếu gì cơ hội bế.”
Trì Diệu bất lực bật .
Trì Ân xong em bé, phản ứng của , gương mặt tràn đầy vui vẻ như gió xuân.
Cô ghé sát Trì Diệu, nhỏ giọng: “Anh hai, công chúa nhỏ nhà đời . Em cưng chiều hai mươi sáu năm, địa vị khó giữ .”
Trì Diệu xoa đầu cô, giọng dịu dàng: “Em mãi mãi là công chúa cưng chiều nhất của nhà . Công chúa thể hai , ba , thậm chí nhiều hơn.”
“Vẫn là hai ngọt miệng nhất.” Trì Ân rạng rỡ như hoa, tựa một tinh linh hoạt bát, cầm máy ghi niềm vui của cả nhà.
Sau khi theo dõi xong, Hứa Vãn Nịnh đẩy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-338.html.]
Mọi lập tức đến đón cô.
Trì Diệu bước nhanh tới, cúi xuống hôn lên trán cô, giọng dịu dàng mang theo chút khàn khàn vì xúc động: “Vất vả , bà xã.”
“Em bé ?” Hứa Vãn Nịnh lo lắng tìm bóng dáng con.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Ở trong tay ba. Ba bế xong là chịu buông, cho ai bế, sức, thiếu gì cơ hội…”
Hứa Vãn Nịnh nhịn bật .
Mọi đẩy cô về phòng bệnh.
Em bé đặt nôi ngủ. Người nhà chia thành hai nhóm: một nhóm vây quanh đứa bé, một nhóm vây quanh Hứa Vãn Nịnh.
Trì Ân cầm máy hướng về phía cô: “Chị hai, sinh con đau ?”
Hứa Vãn Nịnh yếu: “Cũng , gây tê giảm đau, nên cũng khá nhẹ nhàng.”
Trì Ân hỏi: “Chị hai, em nhớ đây chị chị sinh con gái nhất. Bây giờ như ý nguyện , vui ?”
Hứa Vãn Nịnh khẽ , trong mắt lấp lánh ánh lệ: “Rất vui, mãn nguyện, cũng hạnh phúc.”
“Chị hai, lúc chị sinh trong đó, hai ở ngoài đấy.”
Hứa Vãn Nịnh kinh ngạc Trì Diệu. Anh cố tỏ bình tĩnh: “Đừng con bé bậy.”
Trì Ân toe: “Anh phủ nhận cũng vô ích, em hết . Dáng vẻ em ghi đầy đủ luôn.”
Trì Diệu nhíu mày, trừng cô một cái.
Trong mắt Hứa Vãn Nịnh ánh lên cảm động, cô mím môi mỉm .
Lúc , Trì Tranh hỏi: “Có đặt tên ở nhà cho bé ?”
Hứa Vãn Nịnh Trì Diệu. Cô ý tưởng gì về việc đặt tên.
Trì Ân đưa máy sát gần : “Anh hai, nghĩ tên ?”
lúc đó, ông cụ Trì : “Gọi là An An ? Mong con bé bình bình an an.”
Lời dứt nhận sự tán thành của tất cả.
“An An…”
“Tiểu An An…”
Mọi đều dịu dàng gọi.
Trì Diệu kéo ghế cạnh Hứa Vãn Nịnh, nắm tay cô, xoa trong lòng bàn tay ấm áp áp lên môi . Đôi mắt sâu thẳm ươn ướt gương mặt mệt mỏi của cô.
Hứa Vãn Nịnh đau lòng . Rõ ràng cô sinh con, chịu giày vò giống như ?
Cô giơ tay còn chạm lên má : “Sau khi tiêm gây tê, em thật sự đau nữa, cũng khó chịu. Anh đừng như , mà em xót lắm.”
Trì Diệu mím môi nhẹ, nhắm đôi mắt ngấn lệ, cúi đầu nắm tay cô áp lên trán : “Bà xã, chúng nuôi một đứa là đủ , thể sinh đứa thứ hai nữa. Trong thời gian ngắn em ở trong phòng sinh, cảm giác như trải qua mấy thế kỷ, quá khó chịu, quá đáng sợ. Anh trải qua thứ hai.”
“Y học bây giờ phát triển , đáng sợ như nghĩ .”
“Dù chỉ là một phần triệu nguy hiểm, cũng em trải qua thêm nào nữa.”
Hứa Vãn Nịnh lập tức rưng rưng, nghiêng ôm lấy cổ , ôm thật c.h.ặ.t.
Trì Diệu nhắm mắt, khom ôm cô lòng, ngửi mùi hương quen thuộc cô, trong lòng mới dần an .
“Ông xã, em yêu .” Hứa Vãn Nịnh thì thầm bên tai .
Trì Diệu từng chữ, chân thành vô cùng: “Anh cũng yêu em, bà xã. Yêu cả Tiểu An An của chúng .”
Dù lời văn sâu đậm đến , cũng thể diễn tả hết tình yêu mãnh liệt trong lòng lúc .
Hãy để thời gian chứng minh, tình yêu của sẽ như dòng nước chảy dài, bền bỉ mà nồng nàn.