Hứa Vãn Nịnh mỉm : “Nhân Nhân đáng yêu như , ai mà thích chứ? Chỉ cần em tỏ tình, em tin chắc chắn sẽ thành công.”
“Không đ.â.m đầu tường thì chịu , cùng các em.” Trì Diệu vén chăn bước xuống giường.
Hứa Vãn Nịnh quỳ giường, vội kéo tay : “A Diệu, cứ ở nhà đợi . Bọn em , chọn váy xinh, trang điểm cho Nhân Nhân thật lộng lẫy, đó chuẩn một khung cảnh lãng mạn. Như tỉ lệ thành công sẽ cao hơn. Đến lúc đó chỉ gọi , mà còn mời cả ông nội, ba , cả, bạn bè của và bạn của Nhân Nhân, tất cả cùng chứng kiến khoảnh khắc xúc động .”
Trì Diệu khẽ hừ một tiếng, xoa trán: “Làm rình rang thế , lỡ từ chối thì sẽ ngượng ngùng, tuyệt đối .”
“Không từ chối . Nhân Nhân như , chỉ cần mù thì ai cũng sẽ thích em .” Hứa Vãn Nịnh xuống giường mang giày, đến mặt , nhón chân hôn nhẹ lên má , “Ngoan, ở nhà chờ em báo. Em gái tỏ tình, ăn mặc chỉnh tề một chút, đừng mất mặt em .”
Trì Diệu sững , vẻ mặt mơ hồ: “Bình thường ăn mặc chỉnh tề ?”
Hứa Vãn Nịnh bước phòng tắm.
Trì Diệu đuổi theo hỏi: “Nịnh Nịnh, em chê ? Bình thường cũng chú ý hình tượng lắm mà, luộm thuộm.”
Hứa Vãn Nịnh chỉ đáp.
Trong phòng tắm, Trì Diệu vẫn chịu buông tha, ôm cô từ phía truy hỏi: “Rốt cuộc em chê ? Chúng còn kết hôn mà em bắt đầu bất mãn với ?”
“Không , em chỉ nhắc ăn mặc chỉnh tề một chút thôi.”
“Em đang chê .”
“Thật sự .” Hứa Vãn Nịnh mỉm , nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay , “Đừng quậy nữa, em thật sự rửa mặt đ.á.n.h răng. Trễ là chị dâu với Nhân Nhân em đấy.”
Trì Diệu thở dài, buông cô , song song bồn rửa mặt cùng cô đ.á.n.h răng rửa mặt.
Anh ngậm đầy bọt kem, vẫn lẩm bẩm: “Không chê .”
“Ừm ừm.” Hứa Vãn Nịnh đ.á.n.h răng gật đầu.
Rửa mặt xong, cô trang điểm đơn giản ngoài.
Trì Diệu ở nhà sách. Đến mười giờ rưỡi trưa, nhận tin nhắn của Hứa Vãn Nịnh: 【A Diệu, đến nhà ông nội.】
Trì Diệu khó hiểu, nhắn : 【Nhân Nhân đến nhà ông nội tỏ tình với đàn ông khác ?】
【Vườn nhà ông nội chăm sóc , ở đó đủ lãng mạn mà!】
【Được.】
【Mặc vest.】
【Em gái tỏ tình, mặc vest gì?】
【Ông nội, ba, cả đều mặc . Anh đừng mặc mỗi áo sơ mi chạy tới, mất mặt lắm.】
【Được, lời vợ.】
Trì Diệu miễn cưỡng đồ.
Chẳng bao lâu , lái xe khỏi nhà.
Đến nhà ông nội, phát hiện sân vườn bày trí vô cùng long trọng và náo nhiệt.
Thời tiết , nắng dịu dàng.
Trên bãi cỏ rộng lớn trong vườn dựng một sân khấu nhỏ màu trắng, phía là bình phong trang trí hoa tươi và cây xanh.
Xung quanh điểm xuyết bằng bóng bay, ruy băng, vải voan trắng. Dưới sân khấu rải đầy cánh hoa đủ màu.
Bên cạnh còn bàn tiệc buffet với trái cây, bánh ngọt, đồ uống và vài món ăn vặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-328.html.]
Trong sân đông kín .
Ông nội, ba , cả và chị dâu, Nhân Nhân, mấy bạn của , cùng hai em Tô Hách và Tô Nguyệt Nguyệt cũng đều mặt.
Điều khiến khó hiểu nhất là Thẩm Huệ ở tận Thâm Thành cũng đến.
Mọi đều ăn mặc lộng lẫy, vest chỉnh tề, váy áo thướt tha.
Anh đến chào gia đình quanh tìm bóng dáng Hứa Vãn Nịnh.
Trì Nhân : “Chị dâu hai nhà vệ sinh, lát nữa .”
Trì Diệu nhíu mày, nhỏ giọng hỏi: “Em tỏ tình mà rình rang thế gì? Khả năng từ chối cao, em sợ mất mặt ?”
Trì Nhân đầy tự tin: “Không sợ. Anh tuyệt đối sẽ từ chối.”
“Tự tin là chuyện , nhưng tự tin quá mức thì thành tự phụ.”
“Anh lo cho .” Trì Nhân lẩm bẩm, “Anh cầu hôn chị dâu hai bao nhiêu ? Bị từ chối bao nhiêu ? Anh còn sợ mất mặt, em sợ gì?”
Nói xong, cô về phía chị dâu.
Trì Diệu á khẩu.
Bị em gái cho đau đầu, đến bàn buffet thì gặp Thẩm Huệ, hai chào .
Trì Diệu hỏi: “Cô cũng thành bạn với em gái ?”
“Tiểu Tranh, Nhân Nhân, Nịnh Nịnh và một nhóm bạn nhỏ, còn ?” Thẩm Huệ bưng đĩa trái cây ăn , xong thì rời .
Trì Diệu bất lực , cầm ly nước cam uống một ngụm, bên cạnh đợi Hứa Vãn Nịnh .
Cô nhà vệ sinh lâu .
Lúc , Tần Dữ đến mặt : “Chuyện gì ?”
Trì Diệu khó hiểu , nhướng mày: “Chuyện gì?”
Tần Dữ : “Trì Nhân bảo đến, một bữa tiệc quan trọng mời tham dự, nhưng là tiệc gì.”
Trì Diệu cầm ly nước, chỉ quanh khung cảnh bày trí: “Cậu thấy giống tiệc gì?”
Tần Dữ khẽ : “Hơi lãng mạn quá mức, giống hiện trường cầu hôn.”
Trì Diệu nhấp một ngụm nước, gật đầu: “Ừ, gần như . Em gái tỏ tình với thầm thích, long trọng thế đúng là phong cách của nó.”
Tần Dữ sững , tiện tay cầm một ly nước nho tím, đầu ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t, giọng trầm xuống: “Trì Nhân tỏ tình với ai?”
“A Đình.”
“Không A Đình thích em gái của A Hách ?”
“ là đau đầu.” Sắc mặt Trì Diệu trầm xuống, đầy lo lắng: “Nó dốc tâm sức bày trí long trọng và lãng mạn thế , nếu từ chối thì sẽ đau lòng bao?”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Tần Dữ gì, nâng ly uống cạn một ngụm lớn nước nho.
Uống xong, ngũ quan tuấn tú của nhăn , mắt cũng nhíu đến gần như mở nổi, nghiến răng hít khí: “Cái gì ? Sao chua thế?”
Thấy vẻ mặt của , Trì Diệu rạng rỡ: “Anh em , đó là nước nho, rượu nho. Uống một lớn thế gì?”
Tần Dữ đặt mạnh chiếc ly rỗng xuống bàn, mím môi.
“Em gái cũng chọn ngày đấy.” Tần Dữ khẩy, giọng mang theo chút khó chịu, “Tỏ tình đúng ngày sinh nhật , chẳng coi là hai gì.”
“Hôm nay sinh nhật ?” Trì Diệu giật , vội lấy điện thoại xem ngày. Xác nhận đúng là sinh nhật , nhịn khẽ hừ: “Ha! Sinh nhật mà bạn gái cũng quên mất, tâm ý lo cho tiệc tỏ tình của em gái … Ai da… đúng là vô tâm thật đấy!”