Khi Trì Diệu bưng khay thức ăn tới, thấy Bạch Húc và Thẩm Thanh Thanh, lên tiếng hỏi: “Hai vẫn ăn ?”
Thẩm Thanh Thanh về phía Trì Diệu, mỉm đáp lời: “Vừa từ căn cứ về, giờ mới tới ăn. Lát nữa chúng cùng qua đó nhé, dữ liệu cứ sai hoài, đau đầu lắm.”
“Được.” Trì Diệu đáp, đặt hai phần cơm xuống bàn, đối diện Hứa Vãn Ninh, dịu dàng , “Đầu bếp gà nướng khá ngon, còn cá biển em thích nữa.”
“Cảm ơn.” Hứa Vãn Ninh khách sáo .
Trì Diệu đẩy bát canh về phía cô: “Uống canh , gỡ xương cá cho em.”
Hứa Vãn Ninh chút ngượng ngùng, nhỏ giọng : “Em ăn cá thể tự nhả xương mà.”
Ánh mắt Trì Diệu mang theo vẻ dịu dàng tán thưởng, mỉm gật đầu: “Ừ.” tay vẫn dừng , cầm đũa và thìa cẩn thận tách từng miếng cá, gắp xương .
Ánh mắt Thẩm Thanh Thanh càng thêm sâu thẳm, chằm chằm động tác của Trì Diệu, khớp ngón tay khẽ siết , nụ vẫn cứng nhắc: “A Diệu đúng là cưng chiều bạn gái thật đấy, cả xương cá cũng gỡ giúp.”
Chỉ là đồng nghiệp bình thường, Trì Diệu đáp lời cô .
Bạch Húc hiểu rõ tình cảm Trì Diệu dành cho Hứa Vãn Ninh nên cũng thấy lạ, nhắc nhở: “Đi thôi, đừng phiền đôi trẻ ăn cơm nữa, chúng cũng lấy đồ ăn .”
Thẩm Thanh Thanh cùng Bạch Húc về phía quầy lấy thức ăn, tới đó vẫn thỉnh thoảng đầu Trì Diệu và Hứa Vãn Ninh.
Hứa Vãn Ninh cầm thìa uống canh, khi ngẩng lên chạm ánh mắt của Thẩm Thanh Thanh. Thẩm Thanh Thanh rõ ràng chút hoảng hốt, vội vàng dời mắt .
Thấy ánh mắt như , Hứa Vãn Ninh Trì Diệu, trong lòng dâng lên một tia lo lắng.
dường như cũng chẳng gì lo.
Cô bệnh, dù vẫn mang cô theo bên cạnh.
Cô ăn cơm, lấy đồ ăn cho cô.
Cô ăn cá, gỡ xương giúp cô.
Trì Diệu gần như chiều cô như chiều con gái.
Trước khi mất trí nhớ, lẽ cũng đối xử với cô như ! Cho nên cô mới phẫu thuật để quên , dù thể kết hôn cũng vẫn ở bên mãi mãi.
Người đàn ông vốn như Trì Diệu, giáo dưỡng, tam quan đúng đắn, gia cảnh hiển hách, còn trai nổi bật, đến chắc cũng nhiều phụ nữ thích?
Ngay cả bạn nam của cô cũng từng thích , đủ thấy sức hút lớn thế nào, nam nữ đều mê.
Ánh mắt Thẩm Thanh Thanh , sự ngưỡng mộ và tình cảm thầm lặng , thật sự quá rõ ràng.
Đồng nghiệp, sớm tối ở bên .
Nghĩ đến đây, Hứa Vãn Ninh khẽ thở nặng nề, cúi đầu uống canh.
Trì Diệu đặt đĩa cá gỡ sạch xương mặt cô, lo lắng hỏi: “Sao ? Khó chịu ở ?”
“Không .” Hứa Vãn Ninh hồn, cố tỏ bình thản mỉm .
Trì Diệu xoa ấm lòng bàn tay đưa lên chạm trán cô, cảm nhận một lúc: “Vẫn còn sốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-275.html.]
Cô khẽ sững . Trán bàn tay mát lạnh của áp , một dòng ấm áp lan từ trán khắp cơ thể, từng tế bào như vì mà nhảy nhót điên cuồng.
Anh buông tay, giọng càng thêm dịu dàng: “Ăn xong uống t.h.u.ố.c ngủ một giấc sẽ đỡ hơn.”
“Ừ.” Hứa Vãn Ninh mỉm , cúi đầu tiếp tục ăn.
Cảm giác Trì Diệu quan tâm, cưng chiều như thật sự khiến cô mê , tim rung động thôi.
Trong lúc ăn, Thẩm Thanh Thanh và Bạch Húc cách họ xa. Cô mấy bắt gặp Thẩm Thanh Thanh lén Trì Diệu. Có lẽ vì họ là đồng nghiệp sớm tối bên , khiến trong lòng cô nảy sinh một chút ghen tuông và cảm giác nguy cơ.
Ăn tối xong, Trì Diệu đưa cô về ký túc xá.
Phòng đơn mấy chục mét vuông, nhà vệ sinh và ban công, một giường một tủ một bàn hai ghế, đơn giản mà sạch sẽ gọn gàng.
Đồ đạc của Trì Diệu nhiều, thể chỉ là ở tạm.
Anh đặt hành lý xuống, kéo Hứa Vãn Ninh lên giường, rót một cốc nước ấm, nhẹ nhàng đặt t.h.u.ố.c lòng bàn tay cô: “Uống t.h.u.ố.c xong thì ngủ một giấc cho .”
Hứa Vãn Ninh ngẩng đầu : “Trước khi ngủ, em tắm một chút.”
Trì Diệu bất lực thở dài: “Chị , buổi trưa em mới tắm nước nóng xong, giờ vẫn còn sốt, bên ngoài 7 độ, trời lạnh thế , cần một ngày tắm hai .”
Mặt Hứa Vãn Ninh bỗng đỏ bừng, trong giọng lẫn chút hổ: “Sao gọi em là chị? Anh lớn hơn em ?”
Nụ Trì Diệu càng đậm hơn, bất lực cưng chiều. Anh xuống bên cạnh cô, ngón tay nhẹ nhàng vén lọn tóc bên má cô, chăm chú gương mặt ửng hồng , khẽ : “Em quên , em bảo gọi như . Giờ kính xưng em một tiếng ‘chị’, là với em rằng em thơm, sạch, thật sự cần tắm nữa, nếu bệnh sẽ nặng hơn.”
“Tắm xong ngủ sẽ thoải mái hơn.” Hứa Vãn Ninh cũng hiểu vì sự cố chấp tắm khi ngủ như . Có lẽ là thói quen từ nhỏ khắc sâu xương tủy.
Dù quên mất thói quen , nhưng nhu cầu và cảm giác của cơ thể vẫn đổi.
“Uống t.h.u.ố.c .” Trì Diệu đưa nước cho cô.
Hứa Vãn Ninh nhận lấy, bỏ t.h.u.ố.c miệng uống nước nuốt xuống.
Thấy cô uống xong, Trì Diệu dậy nhà vệ sinh.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Chốc lát , bưng một chậu nước ấm nghi ngút khói: “Em còn đang sốt, ngâm chân , nhưng tắm.”
“Được .” Hứa Vãn Ninh kiên trì nữa. Khi cô định cúi xuống cởi giày, Trì Diệu quỳ một gối mặt cô, nâng chân cô lên, giúp cô cởi giày.
“Không cần…” Tim Hứa Vãn Ninh đập loạn, vội rút chân , “Em tự .”
“Anh giúp em.” Trì Diệu nắm lấy cổ chân cô, giữ c.h.ặ.t cho cô động đậy, cởi cả hai chiếc giày, kéo xuống đôi tất trắng, nắm lấy cổ chân trắng nõn thon nhỏ của cô. Ngay cả tất cũng thoang thoảng mùi hương hoa oải hương của nước giặt.
Khi bàn tay chạm chân cô, sự mật da thịt khiến cô nóng bừng, hổ đến mức giấu : “A Diệu, em tự , cần giúp em rửa.”
Bàn tay ấm áp của Trì Diệu nắm lấy đôi chân trắng mềm của cô, nhẹ nhàng đặt chậu nước nóng, để cô thích nghi với nhiệt độ : “Đừng động đậy, nước b.ắ.n sàn lau.”
Câu khiến Hứa Vãn Ninh lập tức dám nhúc nhích, sợ gây thêm phiền phức cho .
Đôi tay to lớn của mềm mại dày dặn, trong làn nước ấm trở nên trơn mượt, lướt qua mu bàn chân cô. Cảm giác tê dại lan khắp tứ chi.
Ánh đèn trắng lạnh trong phòng chiếu lên đàn ông. Bóng tóc ngắn nhàn nhạt phủ lên đôi mắt , mày kiếm mắt sâu, ngũ quan rõ nét, đường nét sắc sảo, tuấn tú đến tinh tế.
Giờ phút , tim cô rung động thôi.