Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 268:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:03:03
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm tỉnh dậy, cô thấy WeChat của Trì Diệu gửi đến hai chữ: “Ngủ ngon.”

 

Ngoài còn gì nữa.

 

Hứa Vãn Ninh cảm thấy phần lạnh nhạt, cao ngạo. Cô cũng ngại mặt dày nhắn chào buổi sáng, bèn rửa mặt đồ ngoài.

 

Nhìn những con xa lạ, thành phố xa lạ, môi trường xa lạ, ký ức như chôn vùi trong bóng tối, thứ đều trở nên lạ lẫm.

 

Cô bắt tàu điện ngầm gặp Hứa Thiên Tề.

 

Người đàn ông hình béo phệ, trông xuề xòa lôi thôi, đôi mắt lạnh lùng lộ vẻ khinh thường. Cô thật dám tin đây là em trai .

 

Thái độ của Hứa Thiên Tề lạnh nhạt. Câu đầu tiên khi mở cửa là: “Đến ?”

 

Không mời cô nhà, cầm chìa khóa xe điện, xỏ dép, cầm theo điện thoại ngoài, buông thêm một câu: “Đi thôi.”

 

Hứa Vãn Ninh theo ngoài, lên xe điện, cùng đến văn phòng giải tỏa.

 

Trong văn phòng đông đúc, nhiều dân địa phương đang thủ tục liên quan đến giải tỏa.

 

Hứa Thiên Tề hiểu quy trình, cứ tưởng chỉ cần ký tên là xong, ngờ còn nộp nhiều giấy tờ và thông tin tài khoản ngân hàng nhận tiền. Anh định về lấy, nhưng Hứa Vãn Ninh chuẩn sẵn, lấy bộ giấy tờ từ trong túi .

 

Trong sự miễn cưỡng của Hứa Thiên Tề, thủ tục đều bằng thông tin của Hứa Vãn Ninh. Quan trọng là thẻ ngân hàng nhận tiền đền bù cũng là của cô, điều khiến Hứa Thiên Tề vô cùng ấm ức và tức giận.

 

Ra khỏi văn phòng giải tỏa, Hứa Thiên Tề giọng mỉa mai:

luật sư, mất trí nhớ mà vẫn mang giấy tờ đến nhận tiền.”

 

Hứa Vãn Ninh thản nhiên đáp:

“Em chỉ mất trí nhớ, chứ mất trí tuệ. Rõ ràng trí nhớ, nhưng chỉ thông minh thấp.”

 

“Cô…” Hứa Thiên Tề trừng mắt cô, hừ lạnh một tiếng, nén giận : “Khi tiền giải tỏa về , phần của và của ba, cô chuyển tài khoản .”

 

“Xin , chỉ thể chuyển phần của cho . Phần của ba, sẽ gửi tài khoản của ba.”

 

“Tiền của ba sớm muộn gì cũng là của .” Hứa Thiên Tề đút hai tay túi, khẽ lắc chân, khuôn mặt tròn béo lộ vẻ đắc ý và khinh khỉnh.

 

“Lúc cũng nghĩ căn nhà cũ ba tầng phần của , đúng ?” Hứa Vãn Ninh bình thản , giọng điềm tĩnh: “Trên đời chuyện gì cũng thể xảy . Tương lai thế nào, ai mà ?”

 

Sắc mặt Hứa Thiên Tề trầm xuống. Anh về phía xe điện, vắt chân lên: “Thế thôi. Sau việc gì thì đừng liên lạc nữa, chuyển tiền cho .”

 

Nói xong, nổ máy chạy .

 

Hứa Vãn Ninh bóng lưng khuất dần, trong lòng chợt lạnh lẽo. Cô dám tưởng tượng tình bạc bẽo như , đây cô đau lòng đến mức nào?

 

Một gia đình trọng nam khinh nữ, cuối cùng sẽ nuông chiều một kẻ vô pháp vô thiên, ích kỷ và vô dụng.

 

Lần trở về Thâm Thành, lẽ cũng là cắt đứt sự lưu luyến của cô đối với tình và quê hương. Có lẽ cô sẽ nữa.

 

Ăn trưa xong, cô đến trại giam thăm ba.

 

Trong phòng thăm nuôi.

 

Song sắt kiên cố, ngăn cách bằng kính, liên lạc qua điện thoại.

 

Qua lớp kính trong suốt, cô thấy đàn ông trung niên đối diện gầy gò, tiều tụy, lạnh nhạt, dường như mang thành kiến với cô. Ông cầm điện thoại, thản nhiên hỏi:

“Con đến gì?”

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Hứa Vãn Ninh cầm ống , tò mò hỏi :

“Con là con gái của ba, đúng ?”

 

Hứa Thái Hòa cô nghi hoặc:

“Sao hỏi như ? Con đương nhiên là con gái của ba.”

 

“Nếu con là con gái của ba, bây giờ ba tù, con đến thăm, chẳng lẽ ba nên vui ? Thái độ của ba cứ như thể con với ba.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-268.html.]

 

Hứa Thái Hòa lạnh:

“Con giả vờ cái gì?”

 

“Con trầm cảm nặng, gần như chuyển sang rối loạn lưỡng cực. Nếu bạn trai ép con phẫu thuật, bây giờ con thành kẻ điên . Tác dụng phụ của phẫu thuật khiến con quên nhiều chuyện, quên cả . Con nhớ sai điều gì khiến ba ghét bỏ con như .”

 

Ánh mắt Hứa Thái Hòa trầm xuống, sắc mặt bỗng trở nên căng thẳng:

“Vậy bây giờ sức khỏe con thế nào?”

 

Hứa Vãn Ninh ông, lạnh:

“Không cần bày bộ dạng cha hiền. Nói , rốt cuộc con gì khiến ba ưa con?”

 

“Thôi bỏ , chuyện cũ qua .” Hứa Thái Hòa thở dài.

 

“Để con đoán nhé. Trong tù ba chỉ gặp con và Hứa Thiên Tề. Là con mặt ba, đúng ?” Hứa Vãn Ninh phân tích chậm rãi, bình tĩnh. “Dù ba còn căn nhà cũ ba tầng, một trai một gái. Nếu ba xa cách con, chút tài sản sẽ để hết cho Hứa Thiên Tề, đúng ?”

 

Hứa Thái Hòa vốn con gái thông minh, cũng đành thừa nhận, hỏi ngược :

“Chẳng lẽ bệnh của con vì con trì hoãn điều trị nên mới qua đời ? Là con quên thôi, nhưng sự thật…”

 

Hứa Vãn Ninh ngắt lời, nghiêm giọng:

“Sự thật là Hứa Thiên Tề bỏ tiền cũng bỏ sức. Mẹ bệnh, móc một đồng, cũng đến bệnh viện chăm sóc. Người bỏ tiền là con, chăm sóc cũng là con, chạy chạy tìm bác sĩ cũng là con, đưa lên kinh thành chữa bệnh càng là con. Một con gánh hết tất cả. Vậy con trì hoãn điều trị ở chỗ nào? Nếu con, Hứa Thiên Tề vứt một góc viện dưỡng lão nào đó, c.h.ế.t từ lâu .”

 

Hứa Thái Hòa kinh ngạc:

“Con con mất trí nhớ ?”

 

“Con mất trí nhớ, nhưng bên cạnh con mất. Họ sẽ kể cho con . Người đầu óc đều thể thấu bản chất sự việc, còn ba lời đồn đại, tin một đứa con trai bỏ tiền bỏ sức, mà nghi ngờ đứa con gái dốc hết tâm can vì ba ?”

 

Hứa Thái Hòa rơi trầm tư. Trên gương mặt già nua gầy gò thoáng hiện một tia hổ.

 

Hứa Vãn Ninh ông lâu, vẫn thể nhớ bất kỳ ký ức nào, cũng tình cảm gì đặc biệt, chỉ còn chút phẫn uất:

“Con ký ức lúc nhỏ, nhưng mơ hồ. Đại khái chỉ nhớ luôn vì Hứa Thiên Tề mà chịu thiệt thòi. Ba, nếu con là con trai, từ đầu, ba và yêu con hơn ?”

 

Hứa Thái Hòa sững , kinh ngạc cô, đồng t.ử khẽ run, gì.

 

Nhìn biểu cảm của ông, Hứa Vãn Ninh cũng ông từng nghĩ đến câu hỏi .

 

con trai, thiên vị là sự thật.

 

“Câu trả lời vốn rõ. Tư tưởng trọng nam khinh nữ của ba ăn sâu bén rễ. Nếu con là con trai, quá trình trưởng thành chắc chắn sẽ khác, nhận nhiều yêu thương hơn.” Cô thở một nặng nề, bỗng nhiên thông suốt vài điều. “Con nghĩ nên tìm những ký ức mất, vì đó đều là rác rưởi.”

 

“Vãn Ninh …” Giọng Hứa Thái Hòa dịu xuống. “Ba xin con.”

 

“Không cần xin . Hôm nay con đến thăm ba là hỏi mấy câu quan trọng.”

 

“Ừ?” Hứa Thái Hòa nghi hoặc.

 

“Lúc xảy vụ án, ba xông sang nhà bên tìm Trần Bân, khi đó ông trong vũng m.á.u, đúng ?”

 

. Lúc ba kéo cửa , cái xẻng sắt bỗng đổ ba. Ba theo phản xạ đỡ lấy, cầm xẻng trong. Cửa phòng mở, Lý Tuyết và mấy đàn ông thấy ba cầm xẻng liền ba g.i.ế.c .” Hứa Thái Hòa giải thích xong, căng thẳng cô. “Vụ án tiến triển gì ?”

 

“Không tiến triển gì. Con chỉ suy đoán trong phòng còn một khác đ.á.n.h Trần Bân, đặt cái xẻng sắt cửa. Khi ba mở cửa, xẻng đổ ba, tự nhiên ba cầm lấy hung khí.”

 

“Trong phòng còn ai nữa?”

 

“Đó chính là điều con hỏi ba. Con trai của Trần Bân lúc đó ở nhà ?”

 

Hứa Thái Hòa cau mày, nghi hoặc:

“Không thì . Hình như nó ngoài tỉnh việc , thời gian đó đều ở nhà.”

 

“Đi việc?”

 

“Nghe hình như tạm thời cho đơn vị phối hợp gì đó, giữ gìn trật tự cho một hoạt động của chính quyền, kiểu nhân viên hỗ trợ an ninh. Là do em họ nó giới thiệu. Dù hàng xóm láng giềng đều .”

 

“Em họ nó là ai? Làm nghề gì?”

Loading...