Hôm .
Sáng sớm, Trì Diệu thức dậy, đặt vé máy bay hạng nhất chuyến trưa ngày mai, giúp cô thu dọn hành lý, ngay cả những cuốn sách cô đang dạo gần đây cũng bỏ vali.
Khi Hứa Vãn Nịnh tỉnh dậy, cô phát hiện đang bận rộn thu xếp đồ cho .
Cô cuộn trong chăn, bóng lưng tất bật của , khỏi cảm thán:
“Anh thật chăm sóc khác.”
Trì Diệu xổm kiểm tra đồ trong vali: đồ dùng vệ sinh cá nhân, giày dép, quần áo, bộ sạc điện thoại, mỹ phẩm dưỡng da cần thiết… từng thứ một đều kiểm tra kỹ. Nghe cô khen, khẽ :
“Chăm em đến mức thể tự lo liệu , thì em sẽ rời xa nữa.”
Hứa Vãn Nịnh xếp bằng giường, quấn chăn quanh vai, chỉ lộ mỗi cái đầu ngoài:
“Vậy em thuê bảo mẫu là .”
Anh thản nhiên đáp:
“Anh miễn phí, bảo mẫu thì trả tiền.”
Hứa Vãn Nịnh bật , đáp thế nào.
Trì Diệu kéo vali dựng góc phòng, sang cô:
“Trời trở lạnh , để quần áo tủ đầu giường cho em, .”
Hứa Vãn Nịnh đầu bộ quần áo dày tủ, với tay kéo lên giường, ngượng với :
“Anh ngoài một chút , em đồ giường.”
Trì Diệu đầy cưng chiều, hai tay đút túi quần, bất đắc dĩ cô:
“Chúng là yêu, ngủ với bao nhiêu , em mấy nốt ruồi còn , đồ cũng đuổi ngoài ?”
“Ra ngoài mà!” Hứa Vãn Nịnh xụ mặt, tai nóng bừng, vô cùng hổ.
“Được, ngoài.” Trì Diệu mỉm dịu dàng, bước khỏi phòng, khép cửa .
Cô đồ bên trong, ngoài lớn:
“Nịnh Nịnh, hôm nay em đừng sách nữa, dạo với nhé.”
“Đi ?”
“Anh dẫn em xem danh lam thắng cảnh Kinh Thành, dạo khắp nơi, chơi khắp nơi, hẹn hò như những cặp đôi bình thường, ăn ngon, chụp ảnh check-in.”
“Được đó, em cũng quên mất nhiều chỗ , xem .”
“Nhớ mang theo máy ảnh chuyên nghiệp, chụp cho em.”
“Anh chụp ?”
“Em xinh như , trình độ kém đến cũng chụp .”
“Dẻo miệng.”
“Thay xong ?”
“Chưa, em đang mang tất.”
Trì Diệu bật , đây là kiểu hài hước của Hứa Vãn Nịnh ? Anh đẩy cửa bước , cô xong quần áo, đang giường mang tất.
Anh qua dọn giường.
Hứa Vãn Nịnh dậy rửa mặt, gấp chăn màn gọn gàng, lấy một chiếc túi rộng, bỏ đó khăn giấy, ô, kem chống nắng, kính râm, chìa khóa xe, sạc dự phòng…
Khi cô bước , chuẩn xong, xách chiếc túi đen tay:
“Đi thôi.”
“Cần mang gì nữa ?” cô hỏi.
Anh giơ chiếc túi lên:
“Đủ cả .”
“Ồ.” Cô mím môi , theo ngoài.
Trì Diệu lái xe đưa cô rời nhà, ăn bữa sáng đặc trưng.
Hứa Vãn Nịnh cảm thấy, ở bên Trì Diệu thật dễ chịu.
Cô cần lo lắng gì, cũng cần gì. Những điều cô nghĩ , , Trì Diệu đều nghĩ đến và cô một bước.
Trong quán ăn lâu năm mang đậm phong cách xưa của Kinh Thành, tiếng ồn ào náo nhiệt.
Trì Diệu gọi mấy món bữa sáng Hứa Vãn Nịnh thích ăn, còn gọi thêm món đậu chua mà thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-265.html.]
Hứa Vãn Nịnh bát đậu chua của , nghi hoặc hỏi:
“Sao chỉ gọi cho ? Còn em?”
“Em thích.” Trì Diệu gắp cho cô một miếng bánh đường chiên, “Em thích cái .”
Hứa Vãn Nịnh nửa tin nửa ngờ, lặng lẽ ăn. Bánh đường chiên quả thật ngon, nhưng Trì Diệu uống đậu chua vẻ cũng ngon lắm.
“Em cũng uống.” Cô lấy điện thoại định quét mã gọi thêm, Trì Diệu đưa tay che camera .
“Em thử .” Anh đẩy bát đậu chua đến mặt cô. “Chờ chút.” Nói lấy thùng rác đặt bên cạnh cô. “Uống .”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Hứa Vãn Nịnh bộ dạng chuẩn sẵn sàng của , bát đậu chua uống, do dự, thầm nghĩ chẳng lẽ thật sự khó uống đến ?
Trì Diệu khẽ nhíu mày:
“Em chê ?”
“Hả?” Hứa Vãn Nịnh sững , bát đậu chua uống, vội lắc đầu: “Không, em chê .”
Dù nữa… hôn sẽ cảm giác gì nhỉ?
Cô ký ức. Uống chung bát đậu chua với , ít nhiều cũng chút ngượng ngùng, nhưng cô cũng thiếu nữ ngây thơ, đến mức chỉ vì uống chung một bát đậu chua mà đỏ mặt tim đập.
Cô bưng lên, ngửi thử, mùi thật sự lạ, khá khó ngửi.
Chắc giống đậu phụ thối, ngửi thơm nhưng ăn ngon. Nghĩ , cô ngửa đầu uống một ngụm.
Trì Diệu cầm sẵn khăn giấy bên cạnh.
Giây , “Ọe—” cô lập tức , nôn thẳng thùng rác.
Hành động của cô thu hút ánh của mấy bàn ông bà bên cạnh. Trong ánh mắt họ sự khinh thường trách móc, chỉ là bất đắc dĩ và nụ hiền với ngoại tỉnh thưởng thức.
Trì Diệu mím môi , lau miệng cho cô, ánh mắt đầy cưng chiều:
“Thử đấy, còn gọi thêm một bát nữa ?”
“Không.” Cô uống một ngụm để súc miệng, nghi hoặc : “Khó uống mà thích?”
“Uống từ nhỏ đến lớn , nên thấy khó.”
“Trước đây em từng uống ?”
“Có, nên em thích.”
“Vậy còn ? Anh món gì thích ?”
Trì Diệu chỉ , , tiếp tục cầm đũa ăn sáng.
“Sao trả lời?” Hứa Vãn Nịnh tò mò.
“Em lắm, thể cho em .” Anh nhớ những ngày cô trêu bằng nước rau diếp cá, đúng là hạnh phúc, nhưng rau diếp cá thật sự khó ăn.
“Em ?” Hứa Vãn Nịnh nghiêng đầu mắt , vẻ mặt vô tội, “Em thế nào?”
Anh cúi mắt đáp, gắp một chiếc tiểu long bao đưa đến miệng cô:
“Ăn nhanh , nguội .”
Hành động đút ăn bất ngờ khiến cô sững , tim đập nhanh. Khi há miệng ăn chiếc tiểu long bao, cô mới nhận chẳng gì hổ. Anh là bạn trai cô, những hành động mật nào mà từng ?
Đút ăn thì tính là gì?
Thế nhưng những việc tưởng như bình thường , luôn khẽ khàng khơi lên trong lòng cô một gợn sóng, khiến trái tim thiếu nữ rung động.
Giống như trải cảm giác đầu yêu, tim đập thình thịch, như từng đóa đào nở rộ trong lòng cô, lãng mạn đến khó hiểu.
Khi lén Trì Diệu nữa, cô bỗng chút ngại ngùng, cũng chút vui thầm.
Ăn sáng xong, Trì Diệu đưa cô tham quan nhiều địa điểm, ngắm bao cảnh sắc tươi , leo lên đỉnh núi, ngắm non sông hùng vĩ tráng lệ.
Ánh nắng trưa vẫn khá gắt. Anh mang theo kem chống nắng, ô và cả kính râm.
Khi cô khát, đưa bình nước ấm chuẩn sẵn.
Khi cô đói, xé vỏ sô-cô-la đen, đưa đến bên miệng cô.
Khi cô mệt, cõng cô , cô ngại ngùng từ chối, hai bèn xuống nghỉ một lát.
Anh chụp cho cô nhiều ảnh, đủ phong cảnh, vị trí, góc độ, tư thế, hề tỏ phiền chán.
Cô tò mò hỏi:
“Anh chụp nhiều gì?”