Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 246:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-28 09:42:47
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Diệu thì khác. Anh ký ức, tình cảm, nhu cầu. Có lẽ vẫn luôn nhớ mong cô. Anh cần giải tỏa nỗi nhớ mới dễ chịu hơn, nếu về nhà cô đóng cửa từ chối, chắc hẳn sẽ khó chịu.

 

Suy nghĩ một lát, Hứa Vãn Ninh bước nhanh đến tủ, cất viên đá quý trong khóa , chạy mở cửa.

 

Khoảnh khắc kéo cửa , cô khựng .

 

Trì Diệu vẫn rời , lưng tựa lan can gỗ cửa phòng cô, lặng lẽ cánh cửa thất thần. Khi cô bất ngờ mở cửa bước , cũng giật .

 

Bốn mắt , ánh giao , cả hai đều chút ngượng ngùng.

 

Hai đồng thanh:

 

“Anh ngoài ?”

 

“Em vẫn ?”

 

Nói xong, hai rơi vòng lặp gượng gạo, im lặng mấy giây.

 

Trì Diệu xoay định rời : “Anh ngay.”

 

Anh bước, Hứa Vãn Ninh vội vàng tiến tới, chủ động cận: “Anh cao lê ?”

 

“Biết.”

 

Hứa Vãn Ninh chỉ mấy quả lê Kinh Bạch phía : “Vậy chúng cao lê nhé.”

 

“Được.” Trì Diệu nghiêng đầu cây lê trong sân treo đầy quả, khóe môi khẽ cong lên, theo thói quen đưa tay về phía cô, “Đi thôi, chúng hái lê.”

 

Hứa Vãn Ninh bàn tay đưa tới, khựng một chút, ngại dám nắm tay . “Em lấy giỏ.” Nói xong liền nhanh ch.óng rời .

 

Ánh mắt Trì Diệu rơi xuống lòng bàn tay trống rỗng, chậm rãi khép các ngón , ánh tối . Anh bước sân, giơ tay là chạm tới cành lê buông xuống, hái một quả lê to.

 

Hứa Vãn Ninh cầm giỏ nhỏ tới, bên cạnh : “Bỏ giỏ em.”

 

Trì Diệu đặt quả lê hái giỏ của cô.

 

Anh giơ tay thể hái quả ở độ cao hơn hai mét, quả nào cũng chín vàng óng.

 

Niềm vui mùa thứ tiền thể mua . Hứa Vãn Ninh từng quả lê đều thấy thật , trong lòng bỗng dâng lên một tia vui sướng. Cô đặt giỏ xuống, tự hái.

 

“A Diệu, quả to lắm, chín lắm!” Hứa Vãn Ninh ngẩng đầu chỉ lên ngọn cây, giọng chút phấn khởi, “Anh mau qua hái cái .”

 

Trì Diệu bước tới bên cô, theo hướng tay cô chỉ. Quả nhiên một quả lê chín rộ vàng óng treo cao, to, màu sắc vô cùng hấp dẫn.

 

Anh giơ tay cũng với tới, còn thiếu vài centimet. Kiễng chân một chút chắc sẽ hái .

 

“Anh cũng hái .” Trì Diệu buông tay xuống, cúi mắt Hứa Vãn Ninh, “Hay là bế em lên.”

 

Tim Hứa Vãn Ninh khẽ hoảng: “Hay là em lấy ghế.”

 

“Không cần.” Chưa đợi cô rời , Trì Diệu xổm xuống, hai tay ôm lấy đùi cô, lên nâng cô cao.

 

Cái ôm bất ngờ khiến Hứa Vãn Ninh giật . Khi hai chân rời khỏi mặt đất, cơ thể ngày càng cao lên, cô căng thẳng chống tay lên bờ vai vững chắc của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-246.html.]

 

Tim cô đập nhanh đột ngột, vì sợ độ cao vì vòng tay ôm lấy đùi .

 

Anh ngửa đầu , gương mặt tuấn tú áp gần vị trí eo cô. Sự tiếp xúc vô cùng mật.

 

“Chắc đủ cao .” Trì Diệu nhắc cô.

 

Hứa Vãn Ninh chẳng còn tâm trí ngượng ngùng, ngẩng đầu vươn tay lên.

 

Vừa đủ chạm tới quả lê to. Cô hái xuống, Trì Diệu : “Mấy quả bên cạnh em cũng hái luôn .”

 

“Ừ.” Cô vén cành cây, từng quả một hái xuống đưa cho . Trì Diệu một tay ôm cô, một tay nhận lấy quả lê từ tay cô ném giỏ.

 

Tư thế ôm mật duy trì khá lâu.

 

“Được . Thả em xuống .” Hứa Vãn Ninh chống hai tay lên vai .

 

Trì Diệu xổm xuống mà chậm rãi thả tay, đỡ cơ thể cô trong lòng từ từ trượt xuống.

 

Cơ thể cô cọ xát l.ồ.ng n.g.ự.c , như nảy sinh phản ứng hóa học vi diệu, quần áo cô suýt nữa kéo xộc lên.

 

Sau khi vững, Hứa Vãn Ninh vội chỉnh áo, lùi về một bước. Má cô nóng bừng, cả cũng nóng theo.

 

Đột nhiên cô nhận , đàn ông chút bụng khó lường.

 

Rõ ràng kiễng chân là hái , giả vờ với tới; rõ ràng thể lấy ghế, nhất định bế cô; rõ ràng chỉ cần hái một quả to, bảo cô hái thêm thật nhiều; rõ ràng thể xổm thả cô xuống, nhất định để cô trượt xuống.

 

Một loạt thao tác khiến cô đỏ mặt tim đập.

 

Ánh nắng rực rỡ rải khắp sân, cũng nhuộm lên Hứa Vãn Ninh. Gương mặt cô đỏ hồng một mảng, vì nóng vì ngượng ngùng khi bế lên.

 

Phản ứng thật quá thiếu nữ.

 

Trì Diệu nhịn bật , cô một lúc tiếp tục hái lê.

 

Hứa Vãn Ninh chạy sang bên tiếp tục hái, để xoa dịu sự ngượng ngùng trong lòng, cô giả vờ bình thản hỏi: “Trước đây chúng quen thế nào?”

 

“Bạn cùng trường đại học. Mới nhập học lâu, em nhận nhầm , bịt mắt bắt đoán em là ai.” Trì Diệu chậm rãi hồi tưởng quá khứ, giọng thoáng chút ngọt ngào, “Anh thể đoán tên một cô gái xa lạ. Sau khi phát hiện nhận nhầm , em xin mà còn ngược trách , đây chúng là bạn, là quên em.”

 

Hứa Vãn Ninh gượng, da đầu tê dại vì nghĩ đến chuyện ngốc nghếch từng .

 

“Rồi nữa?”

 

“Sau đó…” Trì Diệu nhịn , “Tay em mềm, thơm; mắt em trong veo xinh ; giọng mềm mại dễ ; dáng vẻ em cũng . Dường như ngay cả ánh nắng lúc đó cũng nền cho em. Không hiểu bỗng rung động, yêu em từ cái đầu tiên, bắt đầu theo đuổi.”

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Hứa Vãn Ninh khẽ thở dài, cảm khái: “Nghe thật . Tiếc là em quên mất .”

 

“Quên thì quên .” Trì Diệu nghiêng đầu cô. Thấy cô giờ đây tinh thần phấn chấn, vô ưu vô lo, còn trầm cảm giày vò, còn quá khứ đau khổ dày vò, còn nhớ những chuyện vui, cũng còn tự dằn vặt nữa.

 

Anh cảm thấy thứ đều xứng đáng.

 

Hứa Vãn Ninh thử dò hỏi: “Em ký ức về , cũng tình cảm. Anh sợ một ngày nào đó em sẽ chia tay đột ngột ?”

 

Trì Diệu khổ, giọng nặng nề: “Sao thể sợ chứ?”

Loading...