Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 15:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 05:42:52
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tầng ba, Hứa Vãn Nịnh mở khóa, đẩy cửa bước nhà, bật đèn.

 

Cô tháo giày cao gót , : “Không dép lê phù hợp cho , cứ mang giày luôn .” Nói , cô treo túi lên cái móc tường, kéo theo bước chân mệt mỏi trong.

 

Trì Diệu theo , tiện tay đóng cửa .

 

Anh quanh một vòng, sắc mặt lập tức trầm xuống, ánh mắt trở nên sâu tối khó dò.

 

Trong phòng, một chiếc sofa, một cái bàn nhỏ, hai cái tủ thấp, thêm một chiếc tủ lạnh mini, đó là bộ phòng khách.

 

May mà phần trang trí khá gu, đồ đạc nhiều, dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, vẫn tính là ấm cúng.

 

Trì Diệu cúi đầu giá giày, thấy bất kỳ đôi giày nam nào, khóe môi khẽ cong lên.

 

Anh chậm rãi bước , xuống chiếc sofa đôi.

 

Hứa Vãn Nịnh mang tới một ly cà phê nóng, đặt lên bàn mặt .

 

“Cà phê hòa tan thôi, còn nóng, để nguội hãy uống.”

 

Trì Diệu ngẩng đầu cô: “Nhà em t.h.u.ố.c bôi vết thương ngoài da ?”

 

“Anh thương ?” Hứa Vãn Nịnh lo lắng khắp .

 

“Có ?” Anh hỏi .

 

“Có, đợi chút.”

 

Hứa Vãn Nịnh phòng, lấy một tuýp t.h.u.ố.c và bông tăm sát trùng, giọng dịu dàng đầy lo lắng: “Rốt cuộc thương ở ?”

 

Trì Diệu đưa tay về phía cô, cô đưa t.h.u.ố.c cho .

 

“Ngồi xuống.” Trì Diệu vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh sofa.

 

Hứa Vãn Nịnh tưởng cần giúp, nghĩ nhiều, xuống bên cạnh .

 

Trì Diệu cúi , vén váy cô lên, nắm lấy cổ chân cô, đặt lên đùi .

 

“Anh ?” Hứa Vãn Nịnh giật , vẻ mặt hoảng hốt, vội rút chân về, căng thẳng kéo váy xuống.

 

Trì Diệu nhíu mày, xuyên qua lớp váy nắm lấy bắp chân cô: “Đừng động.”

 

Anh kéo lên.

 

Bắp chân Hứa Vãn Nịnh nữa đặt đùi đàn ông, thể cô khỏi ngả về , ép lên tay vịn sofa.

 

Một nam một nữ ở chung một phòng, vén váy cô, nắm bắp chân cô, cô thể ngốc nghếch động đậy, mặc cho gì thì ?

 

“Trì Diệu, buông em …” Hứa Vãn Nịnh dùng sức rút chân, hoảng loạn giãy giụa.

 

“Chân em thương .”

 

Hứa Vãn Nịnh sững , liếc gót chân .

 

Thảo nào đau như , hóa đôi giày cao gót chân cọ xát đến đỏ và tróc da.

 

Cô bình tĩnh , hai má lập tức nóng lên, tim lỡ một nhịp, vô cùng hổ: “Em tự .”

 

“Đừng động nữa.” Giọng Trì Diệu nghiêm túc, cúi mắt vết thương ở gót chân cô, cầm bông tăm sát trùng, cẩn thận bôi lên vết thương.

 

Vết thương lành lạnh, đau nhói âm ỉ.

 

Bàn tay đàn ông nóng, áp lên làn da bắp chân cô, như mang theo dòng điện, lan khắp tứ chi, khiến tự nhiên.

 

Cô bất an nhích , nhưng nắm c.h.ặ.t bắp chân cô, căn bản nhích xa .

 

Tư thế quá mật mập mờ, tim cô đập càng lúc càng nhanh, bầu khí trở nên ái , ngay cả khí cũng nóng lên một cách khó hiểu.

 

Hứa Vãn Nịnh lặng lẽ kéo vạt váy đầu gối xuống, che phần bắp chân trắng nõn lộ ngoài.

 

Động tác của cô rơi mắt Trì Diệu.

 

Bàn tay đang sát trùng cho cô của Trì Diệu khẽ dừng , cứng đờ vài giây, trong mắt lóe qua một tia u tối khó nhận , bóp t.h.u.ố.c lên bông tăm, tiếp tục bôi cho cô.

 

Động tác của dịu dàng.

 

Tim Hứa Vãn Nịnh càng thêm rối loạn, ánh mắt chậm rãi dừng gương mặt nghiêng đẽ của đàn ông.

 

Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét hàm và cổ lưu loát kéo thành đường cong tao nhã, yết hầu khẽ chuyển động, như mang theo khí chất cao quý bẩm sinh, đặc biệt dịu dàng và nho nhã.

 

Trì Diệu , cũng như .

 

Chỉ cần cô thương một chút, còn lo hơn bất kỳ ai, kiểm tra, bôi t.h.u.ố.c, bắt cô nghỉ.

 

Giống như cô bằng đậu phụ, chạm nhẹ là sẽ vỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-15.html.]

 

Chỉ cần cô kêu đau một tiếng, đàn ông cũng đau lòng đến c.h.ế.t.

 

cũng ngoại lệ.

 

Lần đầu tiên cô ngủ với Trì Diệu, sắt đá, mặc cho cô đẩy thế nào, kêu dừng thế nào, kêu đau thế nào, cũng nhất quyết buông cô .

 

Người đàn ông căn bản , bản mạnh mẽ đến mức nào.

 

Chỉ thiếu chút nữa là khiến cô kiệt sức đến ngất .

 

Sau đó giải thích: vì kinh nghiệm, nên xem phim Nhật Hàn về phương diện đó, giường phân biệt cô là đau khổ, là đang hưởng thụ.

 

Đó cũng là áy náy và xin cô lâu nhất.

 

Ký ức như dung nham chảy qua tim, tim Hứa Vãn Nịnh đau nhói âm ỉ.

 

Bôi t.h.u.ố.c xong, Trì Diệu nghiêng đầu cô.

 

Khoảnh khắc ánh mắt giao , hai má Hứa Vãn Nịnh nóng bừng, suy nghĩ lập tức thu , hổ vội vàng tránh ánh mắt , hạ chân xuống.

 

“Cảm ơn.” Cô dậy, câu nệ lùi một bước: “Đã muộn , uống xong cà phê thì về .”

 

Trì Diệu cầm ly cà phê, nhấp một ngụm: “Vẫn còn nóng.”

 

“Hay là em cho hai viên đá?”

 

“Không cần.”

 

“Vậy cứ tự nhiên, uống xong thì để ly ở đây, lúc ngoài nhớ đóng cửa giúp em.”

 

Hứa Vãn Nịnh dặn dò xong, phòng, để Trì Diệu một trong phòng khách.

 

Lúc , thời gian là một giờ bốn mươi lăm phút sáng.

 

Vài phút , Hứa Vãn Nịnh tẩy trang xong, cầm đồ ngủ , phòng tắm nhỏ bên cạnh để tắm.

 

Đèn phòng tắm bật sáng, tiếng nước chảy rõ ràng vang lên, Trì Diệu ngả , nghiêng đầu về phía phòng tắm.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

Không thì thôi, , như bốc cháy.

 

Kính mờ, trong suốt, nhưng xuyên sáng.

 

Ánh đèn vàng ấm bên trong, phác họa hình uyển chuyển của Hứa Vãn Nịnh thành một bóng đen, in kính mờ.

 

Theo tiếng nước chảy ào ào, cùng động tác tắm chậm rãi của cô, mơ hồ hiện theo ánh sáng.

 

Trì Diệu thu hồi ánh mắt, đầu cửa sổ tối đen bên ngoài.

 

Quá nóng bức, kéo lỏng cà vạt, cởi áo vest ném lên sofa, nuốt nước bọt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, thở một dài, cởi hai nút cùng của áo sơ mi.

 

tiếng nước vẫn ngừng, những suy nghĩ nóng bỏng trong đầu cũng ngừng trào lên.

 

Anh tưởng tượng vô căn cứ.

 

Tất cả đều là những hình ảnh khắc sâu trong ký ức, thể quên làn da trắng mịn của Hứa Vãn Nịnh, thể mềm mại đầy đặn với những đường cong mê , và hương thơm khiến mê đắm.

 

Ở bên bốn năm, ngủ với cô ba năm.

 

Thật sự đẽ, mà ngắn ngủi.

 

Anh từng nghĩ thể ngủ cùng cô cả đời.

 

Kết quả, mới là kẻ đáng thương đùa bỡn.

 

Anh dậy, đến bên cửa sổ, mở cửa, lấy t.h.u.ố.c lá và bật lửa trong túi quần , châm một điếu.

 

Nửa tiếng .

 

Hứa Vãn Nịnh sấy khô tóc, bước khỏi phòng tắm, thấy Trì Diệu đang dựa bên cửa sổ hút t.h.u.ố.c, cô sững .

 

Nghe thấy tiếng động, Trì Diệu dụi tắt t.h.u.ố.c bệ cửa sổ, ném đầu lọc thùng rác phía .

 

Hứa Vãn Nịnh về phía , nhẹ giọng hỏi: “Cà phê uống xong , còn ?”

 

Trì Diệu trả lời, ánh mắt sâu thẳm chăm chú cô.

 

Cô mặc bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái, giản dị, khi tắm và sấy tóc, gương mặt xinh bớt vài phần mệt mỏi, thêm vài phần thanh tú.

 

Một mùi hương sữa tắm thoang thoảng bay tới, xộc mũi Trì Diệu, mím môi, yết hầu khẽ chuyển động.

 

Hứa Vãn Nịnh dừng cách một mét, thấy trong thùng rác mấy đầu t.h.u.ố.c tắt: “Em ghét mùi t.h.u.ố.c lá, xin đừng hút t.h.u.ố.c trong nhà em.”

 

“Sau ?” Trì Diệu cong môi, mỉa, “Chúng còn ?”

 

Hứa Vãn Nịnh hỏi đến nghẹn lời, trái tim nặng trĩu trong chốc lát.

Loading...