Cuồng Luyến - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-02-26 03:31:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm thứ Hai, ủy viên thể d.ụ.c Chúc Hâm Duyệt lên tiếng thông báo: Tuần , nhà trường sẽ tổ chức đại hội thể thao tổ chức mỗi học kỳ một .
Hạng mục thi đấu nhiều nhưng con gái ở lớp tự nhiên ít, hầu như mỗi bạn nữ đều đăng ký ít nhất hai nội dung mới đủ tham gia.
"Hiện tại các nội dung của nữ như nhảy xa, ném tạ, bóng chuyền, nhảy dây, chạy ngắn 50 mét kín hết . Giờ chỉ còn chạy dài 2000 mét và 1000 mét thôi, thế nào? Có dũng sĩ nào xung phong ?"
Chúc Hâm Duyệt bục giảng gào lên, nhưng phía mỗi vẫn mải việc riêng, rì rầm trò chuyện chẳng ai để ý.
"Máy mp4 của tớ là họ gửi về từ Bắc Kinh đấy."
Lâm Từ loay hoay nghịch cái mp4 vốn hoạt động chập chờn, bĩu môi than thở.
Cố Hinh giật lấy: "Đưa tớ xem, khi hết pin ?"
"Không , vẫn nhưng tiếng điện giật lạo xạo, nhói cả tai."
"Vậy thì gửi , bảo đem tới cửa hàng chính hãng sửa, mấy thương hiệu lớn đều bảo hành mà."
Lâm Từ lắc đầu, thở dài: "Mẹ tớ mà chắc chắn cho tớ dùng nữa , bảo ảnh hưởng học hành."
Cố Hinh phì : "Với thành tích của , chắc cũng còn nhiều chỗ để ảnh hưởng nữa nhỉ?"
Lâm Từ chịu kém, lườm cô một cái: "Kẻ tám lạng nửa cân thôi."
"Vậy thì mua cái mới ." Cố Hinh đầu liếc về phía : "Ơ? Hôm nay là buổi đầu tiên học mà thấy Đoạn nhỉ?"
Từ khi Đoạn Dực thi 700 điểm, Cố Hinh càng coi như thần thánh, hận thể lúc cúng tổ tiên bảo bà nội đặt ảnh Đoạn Dực lên bàn thờ, là tâm thành thì sẽ linh.
"Không thấy, chẳng rõ nữa."
Rõ ràng Lâm Từ chẳng hề quan tâm gì đến chuyện của Đoạn Dực: " mua cái mới thì đắt quá, bây giờ trong tớ cộng chỉ đúng hai trăm, mà mp4 kiểu ít nhất cũng năm trăm trở lên."
lúc đó, Chúc Hâm Duyệt thấy cả lớp vẫn ai hưởng ứng lời kêu gọi, bèn tung chiêu sát thủ.
"Mẹ Vương , ai đăng ký thi chạy 2000 mét mà lọt top ba sẽ thưởng năm trăm tệ từ quỹ lớp!"
Lời dứt, phía lập tức nổ tung.
"Trời ơi! Thật đấy!"
"Quá gắt luôn, thể giả gái ? Bên nam chốt danh sách xong, là kiểu yếu đuối mềm mại, giả gái giống lắm!"
"Ha ha ha ha..."
Cố Hinh thì nghiêng đầu liếc sang Lâm Từ bên cạnh, ánh mắt kiên định: " là buồn ngủ liền đưa gối, thế nào? Cơ hội tới , nắm là ở đấy, dũng sĩ."
Lâm Từ gật đầu thật mạnh giơ tay lên.
"Ủy viên thể d.ụ.c, tớ nguyện vì lớp 3 dốc sức, vì tiền bạc, chủ yếu là vì cảm giác vinh quang!"
Chúc Hâm Duyệt Lâm Từ, tươi như thể hiểu rõ điều: "Được, vị dũng sĩ , nhiệm vụ giao cho !"
Sau khi xác định nội dung thi đấu, Lâm Từ quyết định ở luyện chạy giờ tự học buổi tối. Nào ngờ sắp tan học Vương gọi lên văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-luyen/chuong-37.html.]
Trường Trung học Xuân Giang yêu cầu giáo viên lớp giám sát tiết tự học buổi tối. Ngoài việc phân công giáo viên chủ nhiệm đồng hành, buổi tối hầu như thầy cô nào ở .
Lâm Từ gõ gõ lên cánh cửa gỗ phòng việc, giọng Vương vang lên từ bên trong.
"Vào ."
Lâm Từ đẩy cửa bước , Vương đang chấm bài tập kỳ nghỉ Quốc khánh. Ánh đèn huỳnh quang trần ch.ói đến nhức mắt, Vương xoa xoa cổ tay nhức mỏi ngẩng đầu nở một nụ dịu dàng với cô học trò mặt.
"Đừng căng thẳng, gọi em lên để phê bình . Chỉ là bạn Đoạn Dực gần đây học muộn, về sớm. Giờ thì bỏ học hẳn, cô tìm em chuyện riêng mấy mà hình như chẳng hiệu quả. Cô cũng gọi điện cho giám hộ, nhưng giám hộ là dì của em nên nhiều chuyện tiện hỏi sâu. Nghe dì em em với bạn là hàng xóm kiêm bạn , kỳ nghỉ Quốc khánh còn cùng học bài, nên cô hỏi em Đoạn Dực xảy chuyện gì ?"
Lâm Từ lắc đầu, trả lời đúng sự thật: "Em rõ, bọn em cũng lắm ạ."
Mẹ Vương thoáng nghi hoặc: " bạn Đoạn Dực là với em."
Lâm Từ nghẹn lời: "Cậu ạ?"
Mẹ Vương cũng chẳng cố chấp chuyện đó nữa, đổi cách : "Bạn Đoạn Dực là một nhân tài hiếm . Với thành tích hiện giờ, đừng là ở Xuân Giang bé nhỏ của chúng , ngay cả ở Bắc Kinh em cũng là ứng cử viên cho vị trí thủ khoa. Hơn nữa các trường top giờ còn chương trình tuyển sinh thí sinh năng khiếu, nhà trường nhất định sẽ để lãng phí một học sinh tiềm năng như . qua mấy trao đổi, cô phát hiện bạn chẳng mấy quan tâm, chối từ cũng hào hứng, như thể thứ chẳng liên quan gì đến . Cho nên là cô hiểu thêm từ nhiều phía để hướng xử lý phù hợp."
Đến lúc , Lâm Từ mới thật sự hiểu thành tích của Đoạn Dực ý nghĩa lớn thế nào, ở nơi đất chật đông như Bắc Kinh mà vẫn là nhân tố sáng giá nhất.
Với thành tích như thế mà giờ buông xuôi ư?
Tuy bản Lâm Từ là một học sinh đội sổ chính hiệu, nhưng cô rõ để đạt thành tích như Đoạn Dực chắc chắn chỉ là nhờ thiên phú, mà còn là nỗ lực ngừng nghỉ phía .
Vậy mà giờ đây dễ dàng từ bỏ ?
Thật đáng tiếc.
Thấy Lâm Từ chìm suy nghĩ, Vương liền tranh thủ: "Hoặc là em thời gian Đoạn Dực học thì lui tới ?"
Câu hỏi dứt, phản xạ đầu tiên của Lâm Từ là nhớ đến quán karaoke “Ve Sầu” và trận đấu quyền điên cuồng .
"Em đúng ?"
Từng lời của Vương như phá vỡ từng phòng tuyến trong lòng Lâm Từ.
Trên thực tế, cô vốn định vạch rõ ranh giới với Đoạn Dực .
Trong khoảnh khắc mơ hồ, cô nhớ đến lời dặn dò của dì Đoạn.
“Tiểu Từ, con giúp Đoạn Dực nhé.”
Tiểu Xuân cũng từng câu .
“Đoạn Dực cần giúp đỡ.”
Nói cho cùng, Lâm Từ cảm thấy lẽ tuổi dậy thì của Đoạn Dực đến dữ dội hơn khác một chút.
rốt cuộc tại ai cũng nghĩ Đoạn Dực sẽ lời cô?
Rõ ràng luôn bắt nạt và nhắm cô cơ mà.