Cuồng Luyện Đan Dược Vị Sầu Riêng, Chinh Phục Cả Giới Tu Tiên - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-05-07 20:56:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hỏa Diễm Chi Hoa hề dễ hái, thể hái một đóa dễ dàng, nếu Huyền Di tông đem đóa hoa của chính họ cho họ, họ chắc chắn thể nhận.”

 

Để họ tin tưởng, Nhan Mạt trực tiếp lấy đóa hoa khác từ trong gian :

 

“Các xem, bọn thật sự dư mà."

 

Nhìn thấy một đóa khác, của Thái Đan tông lúc mới tin tưởng, vội vàng lấy chiếc hộp đặc chế , đặt Hỏa Diễm Chi Hoa .

 

Sau khi cất kỹ Hỏa Diễm Chi Hoa, Thái Đan tông hướng về phía Nhan Mạt chắp tay cúi thật sâu.

 

“Đại ân đại đức của Nhan Mạt sư , Thái Đan tông vĩnh chí nan vong!

 

Sau nếu chỗ nào cần đến, Thái Đan tông xin theo sai khiến!"

 

Đám Bạch Mặc :

 

“Đây chẳng là những lời họ mới ?”

 

Mọi Thái Đan tông xong cũng phát hiện , họ những lời giống hệt với Huyền Di tông.

 

Hai bên một lúc, tất cả đều lớn.

 

Cảnh tượng giống như bầu khí căng thẳng cạnh tranh quyết liệt của trận chung kết, mà giống như những bạn cũ lâu ngày gặp, tụ họp vui vẻ hơn.

 

Kẻ vui buồn, của Lục Hư tông cảnh , mặt mũi đen sạm !

 

Hòa Nguyệt Oánh nghiến răng kèn kẹt, Nhan Mạt với ánh mắt phun lửa!

 

Lại là nàng!

 

Lại là nàng!

 

Từ lúc thấy nàng, cơn giận của Hòa Nguyệt Oánh bốc lên , chẳng qua vì trận chung kết nên nàng vẫn luôn nhẫn nhịn.

 

Bây giờ, đến cả Thái Đan tông vốn dĩ thanh cao đối với thái độ của họ cũng khác biệt!

 

Nàng dựa cái gì!

 

, nàng Hỏa Diễm Chi Hoa!!!

 

Đây là điều Hòa Nguyệt Oánh tức giận nhất!

 

Nàng xin Thái Đan tông và Thiên Lôi tông Hỏa Diễm Chi Hoa, họ đều , nhưng Nhan Mạt !

 

Nàng dư Hỏa Diễm Chi Hoa!

 

Hòa Nguyệt Oánh nhéo mạnh đùi một cái, ép bản nén giận.

 

Cố nặn một tia nụ , dày mặt tới mặt Nhan Mạt.

 

“Tiểu... tiểu sư ."

 

Nàng vốn dĩ theo bản năng định gọi là “tiểu tiện nhân".

 

Nhan Mạt thấy khuôn mặt bỏng đến đen đỏ hỗn lộn, mụn nước bong da t.h.ả.m nỡ còn cố tình nặn nụ , giật nảy , theo bản năng kêu t.h.ả.m thiết thành tiếng:

 

“Ma kìa!!!"

 

Nắm đ.ấ.m phản ứng nhanh hơn não, vung một đ.ấ.m xong, vội vàng trốn lưng các sư sư tỷ, vẻ mặt đầy kinh hãi.

 

Các sư sư tỷ vội vàng bao vây nàng ở giữa, trong tư thế bảo vệ, ánh mắt cảnh giác Hòa Nguyệt Oánh, sợ cái thứ ma quỷ sẽ xông tới c.ắ.n nàng.

 

Lời bắt bạt đạo đức đầy quái gở của Hòa Nguyệt Oánh còn kịp , bất chợt đ.ấ.m cho một đ.ấ.m thật mạnh, một đ.ấ.m trực tiếp nàng ngã lăn đất.

 

Nàng chỉ ước gì, cứ thế ch-ết quách cho xong...

 

Trời ạ, tại hành hạ nàng như !

 

Một đ.ấ.m của Nhan Mạt, trực tiếp vỡ hết sạch mụn nước mặt nàng.

 

Đau, quá đau!

 

Đau đến mức nàng thật sự ch-ết luôn cho .

 

Hơn nữa, những đang xem xung quanh, họ quá rõ ràng, quá rõ ràng!

 

Họ còn giả vờ trời đất!

 

cái mồm họ căn bản khép !!

 

Sắp ngoác tận mang tai đến nơi !!!

 

Họ cũng ý định rời !

 

Cứ vây lấy nàng mãi!!!

 

Mệt mỏi quá, hủy diệt , tranh nữa, mệt , quá mệt .

 

Từ khi Nhan Mạt thoát ly Lục Hư tông, mỗi gặp Nhan Mạt, nàng đều sẽ thương, danh tiếng cũng cho nát bét!

 

Nàng thật sự mệt mỏi .

 

Vào khoảnh khắc , Hòa Nguyệt Oánh đột nhiên nghĩ thông suốt.

 

Sau đó, nàng mặc kệ những vết thương , lồm cồm bò dậy chạy ngoài hang động, để một câu:

 

“Ta từ bỏ cuộc thi!

 

Ta bỏ quyền!"

 

Một làn khói biến mất tăm, cũng nàng lấy sức lực nữa.

 

Những trong hang động ngơ ngác, nàng đang diễn trò gì.

 

Nhan Mạt gãi gãi đầu:

 

“Muội sẽ , gây họa chứ?"

 

Nàng thật sự cố ý mà...

 

Được , một chút xíu cố ý, dù tu vi hiện tại của nàng bày đó, lúc Hòa Nguyệt Oánh tiến gần nàng nhận .

 

phần lớn vẫn là hành động theo bản năng.

 

Nàng thật sự ngờ dung mạo của Hòa Nguyệt Oánh trở nên đáng sợ như .

 

Mọi hẹn mà cùng gật gật đầu, lắc lắc đầu:

 

“Không nữa."

 

Bọn Hóa Cơ vội vã một câu:

 

“Cáo từ." xong, liền hấp tấp tới hang động phía bên .

 

Đi khỏi hang động, thấy bóng dáng Hòa Nguyệt Oánh, họ liền thèm quản nàng nữa.

 

Thái độ của Huyền Di tông bày đó, bất kể họ , đều thể đưa cho họ.

 

Vừa nãy họ cũng các t.ử khác , của Thái Đan tông rõ ràng đến cửa hang bên , thấy Nhan Mạt mất tích, trực tiếp tạm thời từ bỏ thời gian thi đấu quý báu để giúp tìm .

 

Nhan Mạt đưa Hỏa Diễm Chi Hoa cho họ là để báo đáp họ, Lục Hư tông kết oán sâu nặng với Huyền Di tông, trông mong họ dưng tặng hoa cho là chuyện căn bản thể nào!

 

Hơn nữa, con Nhan Mạt , Hóa Cơ thấy nàng còn thấy sợ!

 

Hắn căn bản dám xin nàng hoa!

 

Để xin nàng Hỏa Diễm Chi Hoa, thà để trực tiếp từ bỏ cuộc thi còn hơn!

 

Bây giờ còn Hòa Nguyệt Oánh gây rối, hy vọng họ thể nhanh ch.óng lấy Hỏa Diễm Chi Hoa, cố gắng thắng họ ở vùng đất cực lạnh !

 

Sau khi của Lục Hư tông khỏi, của Huyền Di tông, Thiên Lôi tông, Thái Đan tông liền tiếp tục về phía , tiến vùng đất cực lạnh.

 

Từ vùng đất cực nóng thông tới vùng đất cực lạnh nhiều con đường, để công bằng thi đấu, ba tông môn tách ở ngã ba đường, tự chọn lấy một con đường tiến vùng đất cực lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-luyen-dan-duoc-vi-sau-rieng-chinh-phuc-ca-gioi-tu-tien/chuong-127.html.]

 

Nơi giao giới giữa vùng đất cực nóng và vùng đất cực lạnh nhiều yêu thú cư ngụ, đều là do tàn hài Thương Long dung nhập trời đất nhiều năm dần dần dọn ở.

 

Những yêu thú đó cư ngụ cố định, trong mỗi lối yêu thú gì ai .

 

Nói cách khác, vẫn dựa vận may!

 

Người của ba tông môn quan sát, lắng , dò xét ở những lối ngã ba một hồi, chẳng thấy gì cả.

 

Nhan Mạt còn phóng thần thức ngoài, nhưng những lối quá dài, nàng cảm ứng thứ gì.

 

Vậy thì chỉ thể chọn đại một con đường thôi.

 

Có bài học Nhan Mạt bắt , mấy Huyền Di tông vây c.h.ặ.t Nhan Mạt ở giữa, thậm chí Lục Tuyết Vũ còn nắm tay Nhan Mạt suốt cả quãng đường.

 

Sợ nàng lạc mất, cái kiểu lo lắng thấp thỏm, kinh hoàng thất thố , họ bao giờ trải qua nữa!

 

Đi suốt hơn nửa ngày trời, vẫn gặp một con yêu thú nào, yên tĩnh một cách quá mức.

 

“Sao yên tĩnh thế ?

 

Không đại trưởng lão của Lục Hư tông , trong mỗi lối đều sẽ yêu thú ?"

 

Mộ Dung Trì .

 

“Chẳng lẽ lão già đó lừa ?"

 

Đà Y khẽ nhíu mày.

 

“Chắc là , ông lừa chúng gì?"

 

Lục Tuyết Vũ .

 

“Nói chừng vận may của chúng , ở đây yêu thú thì ?"

 

Kỳ Tửu lạc quan .

 

Lời Kỳ Tửu dứt, Nhan Mạt lập tức nhận một luồng thở mạnh mẽ phía .

 

“Đợi !"

 

Nhan Mạt vội vàng lên tiếng.

 

“Sao ?"

 

Kỳ Tửu nghi hoặc hỏi.

 

“Phía một luồng thở mạnh mẽ!"

 

Sắc mặt Nhan Mạt nghiêm trọng.

 

Luồng thở thấu một vẻ tà khí, tu vi vượt xa nàng!

 

Ít nhất cũng tương đương với Hóa Thần của nhân loại!

 

“Hơi thở mạnh mẽ?

 

Sao cảm thấy gì cả?"

 

Kỳ Tửu là Kim Đan trung kỳ, đến cả còn cảm nhận , tiểu sư mới Trúc Cơ hậu kỳ cảm nhận ?

 

Bạch Mặc cũng vẻ mặt nghi hoặc, là Kim Đan hậu kỳ, là tu vi cao nhất trong đám .

 

Tất nhiên, tất cả đều Nhan Mạt là Nguyên Anh hậu kỳ .

 

Lời Kỳ Tửu dứt, luồng thở mạnh mẽ đó đột nhiên bắt đầu áp sát về phía họ với tốc độ cực nhanh!

 

Lần , tất cả đều cảm ứng .

 

Đám Bạch Mặc nhanh ch.óng vây Nhan Mạt ở giữa, tư thế phòng thủ, sẵn sàng nghênh địch!

 

Nhan Mạt bất lực :

 

“Muội tu vi, tu vi của yếu , cũng thể chiến đấu mà!"

 

“Không !

 

Chúng hứa với sư tôn, bảo vệ thật !"

 

Giọng điệu Bạch Mặc kiên quyết, thể bàn cãi.

 

Nhan Mạt hết cách, đành sự thật:

 

“Muội đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ ."

 

Tuy nhiên, sự thể tin như dự tính xuất hiện, một ai đầu nàng.

 

Họ đồng thanh nghĩ trong lòng một cách vô cùng thống nhất:

 

“Tiểu sư cùng chiến đấu với họ mà bịa cái lời dối quái quỷ .”

 

Muội rõ ràng là Trúc Cơ hậu kỳ, thể đột nhiên đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ ?

 

Nhảy liền hai đại cảnh giới?

 

Nhanh hơn cả tốc độ ăn cơm ?

 

Lừa quỷ chắc!

 

Nằm mơ cũng dám mơ như thế!

 

Không đợi Nhan Mạt thêm gì nữa, luồng thở áp sát, đó, một con quái vật đầu mọc vô con mắt và vô sừng xuất hiện mặt họ.

 

Lối hề nhỏ, nhưng con quái vật gần như chiếm trọn bộ lối !

 

Cơ thể nó mềm nhũn, thể bám c.h.ặ.t vách đá bằng phẳng của lối .

 

Nhìn kỹ thì còn thể thấy trong những con mắt từng tia hắc khí lượn lờ.

 

Đột nhiên, từ đầu nó mọc xúc tu, những xúc tu đó dính dính nhầy nhầy, vồ về phía đám Bạch Mặc.

 

Cái tư thế chẳng khác nào bắt con mồi.

 

Đám Bạch Mặc nhanh ch.óng liệt trận, chắn mặt Nhan Mạt, thanh kiếm trong tay múa thành hoa kiếm, c.h.é.m những xúc tu vươn tới thành vụn nát.

 

Tuy nhiên, những xúc tu đó giống như thể mọc vô tận, quái vật cũng quan tâm xúc tu của c.h.ặ.t đứt, tiếp tục vồ về phía đám Bạch Mặc.

 

Hơn nữa tấn công còn mạnh hơn .

 

Trải qua hàng trăm đợt tấn công, đám Bạch Mặc đẩy lui mấy dặm đường!

 

“Các tỷ tránh !

 

Để !

 

Muội thật sự đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ !"

 

Loại lời Nhan Mạt bao nhiêu , nào cũng thèm để ý đến nàng, vẫn cứ liều ch-ết bảo vệ nàng phía , Nhan Mạt cảm thấy nàng chính là một phế vật chẳng tích sự gì.

 

“Tiểu sư !

 

Con quái vật quá nguy hiểm, rèn luyện thì đợi khi khỏi dãy núi Phi Vân tỷ sẽ cùng , bây giờ cứ trốn cho kỹ !"

 

“Bất kể gì bọn cũng để xông đó , dẹp ý định đó !"

 

“..."

 

Thật cạn lời.

 

Ở đây quá hẹp, nếu nàng cưỡng ép xông ngoài sẽ thương những đang bảo vệ nàng.

 

Nhan Mạt để họ tin tưởng, nàng sớm giải trừ pháp khí che giấu tu vi .

 

trong mắt bọn Bạch Mặc, biến thành Nhan Mạt vì xuất chiến nên dùng pháp khí tạo vẻ giả tạo của tu vi Nguyên Anh hậu kỳ!

Loading...