Một im lặng đầy khó xử bao trùm.
Văn Hâm dù nhưng lý trí thừa nhận đúng. Tiếp tục ở đây, cô sẽ chỉ Lục Thanh Tùng coi như món đồ chơi cầm tù, thể học, cả đời nhốt trong chốn hậu viện sâu thẳm, thậm chí còn đám nhà họ Văn quấy rối, hút m.á.u.
Cô nghiến răng ngẩng đầu, lấy hết can đảm Lục Diệu, hỏi: “Tại giúp ? Anh điều kiện gì?”
Bây giờ cô sẽ còn ngây thơ nghĩ rằng đàn ông đang việc thiện nữa.
Nụ của Lục Diệu sâu hơn, giọng trầm thấp: “Kết hôn với , vợ của .”
Hắn thong dong tiếp: “Sự bảo hộ của luôn kèm theo điều kiện.”
Tim Văn Hâm chìm xuống tận đáy vực.
Kết hôn là chuyện cả đời. Không đồng ý là hủy hoại cả đời trong tay Lục Thanh Tùng, đồng ý là đ.á.n.h cược cả đời tay Lục Diệu. Cô thể quyết định.
Lục Diệu nhận sự do dự của cô, đổi tư thế, thản nhiên : “Cô chỉ một con đường để chọn thôi.”
Hắn nở một nụ kỳ quái: “Hiện tại, trong mắt ngoài, cô là một c.h.ế.t .”
Văn Hâm tin tai , ngẩng phắt đầu lên.
Lục Diệu cầm tờ báo bên cạnh, cúi đưa cho cô.
Văn Hâm run rẩy đón lấy. Dòng chữ đầu tiên là tiêu đề tin tức in đậm khổ lớn:
“Đêm tân hôn, khách sạn An Quảng bất ngờ bốc cháy kinh hoàng, tân phu nhân của Đại soái Lục thiệt mạng trong đám cháy, Đại soái Lục thương nặng ở chân, hiện vẫn đang điều trị...”
Tên điên ! Văn Hâm Lục Diệu trân trân, môi run bần bật vì tức giận: “Anh dựa cái gì mà thế!”
Lục Diệu trả lời câu hỏi của cô. Hắn dậy, hình cao lớn phủ xuống một cái bóng đầy áp lực, từ cao xuống cô, giọng lạnh lùng cho phép phản kháng: “ , cô quyền lựa chọn.”
“Cô chỉ thể chọn gả cho .”
(VII)
Lúc Lục Diệu rời , Đại soái Lục vẫn còn đang trong bệnh viện. Đôi chân ông lửa thiêu rụi, lẽ nửa phần đời còn gắn liền với chiếc xe lăn, nhưng ông chấp nhận sự thật đó nên vẫn đang tiếp tục điều trị.
Tuy nhiên, điều chẳng liên quan gì đến Lục Diệu.
Lửa đúng là do sai phóng hỏa, nhưng cho sơ tán hết trong khách sạn, bao gồm cả Đại soái Lục, đồng thời bồi thường thỏa đáng cho khách sạn. Còn đôi chân của Đại soái Lục là do kẻ thù cũ của ông thừa cơ hãm hại mà thành.
Dù cha ruột đang viện, Lục Diệu cũng chẳng thèm quan tâm. Xong việc, xuất phát trở về.
Khi , quản gia đợi bên cạnh, dám nhiều nhưng theo bản năng cảm thấy tâm trạng của đang .
Ông tiễn cửa, lên chiếc xe ô tô. Không nhầm , quản gia thoáng thấy một góc nghiêng khuôn mặt thanh tú của một phụ nữ.
cửa xe đóng nhanh, ông thấy thêm gì nữa.
Chắc là nhầm thôi, quản gia nhà lắc đầu tự nhủ. Thiếu soái xưa nay màng nữ sắc, thể giấu phụ nữ trong xe chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-doat-cuong-ep-yeu-1/chuong-4.html.]
Chắc chắn là nhầm .
Quản gia lắc đầu, trong nhà.
Lên xe, Lục Diệu tâm trạng cực , với tài xế: “Đến bến cảng.”
Nói xong, sang bên cạnh Văn Hâm đang tái nhợt, lời nào.
Cô im lặng cửa sổ, tỏ vẻ cự tuyệt giao tiếp.
Lục Diệu chấp nhặt, chỉ nhắm mắt , lười biếng : “Khuyên cô đừng bướng, bướng bỉnh với chẳng kết quả .”
Văn Hâm mím môi, mắt chớp nhẹ nhưng vẫn giữ im lặng.
Lục Diệu hàng vạn cách để khiến cô mở miệng.
...
Sau ngày hôm đó, Văn Hâm liệt giường mấy ngày liền.
Cô đó, đau nhức khó nhịn, nhấc tay cũng thấy khó khăn, chỉ thể để mặc Lục Diệu tự tay đút cháo cho . Đôi khi Lục Diệu bận đến mức dứt mới để bà v.ú chăm sóc.
Mặc dù Lục Diệu tính chiếm hữu đến mức kinh khủng nhưng giữ lời hứa. Chưa đầy một tuần khi đưa cô về, xong thủ tục nhập học cho cô tại ngôi trường nhất.
“Chờ cô nghiệp, chúng sẽ kết hôn.” Hắn như .
Đã chấp nhận sự giúp đỡ của , Văn Hâm còn cách nào cứng rắn cự tuyệt, chỉ im lặng gật đầu.
“Sau khi nghiệp, cô công việc gì cũng .” Lục Diệu vuốt ve mu bàn tay mịn màng của cô, bâng quơ , “Không cũng chẳng , tài sản của đều là của cô, cô cần khổ .”
“ cô đừng mong chạy trốn.” Hắn mỉm cô, nhưng ánh mắt chẳng chút ấm nào, “Chỉ cần một thôi, cô đừng hòng bước chân khỏi căn phòng .”
“ .”
Văn Hâm rụt tay , im lặng gật đầu.
Ngoài cửa sổ nắng gắt ch.ói chang, cuộc sống , chắc là sẽ lên thôi.
(VIII)
Sau , khi Văn Hâm bục nhận giải thưởng, phóng viên hỏi cô ơn ai nhất, cô im lặng lâu.
“Thực hận , ơn . Nếu kéo khỏi vũng bùn, cho học, cung cấp cho những nguồn lực nhất, thì cả đời coi như hỏng . Cho nên... vẫn ơn .”
Khi cô những lời , Lục Diệu ở khán đài luôn dõi theo cô.
Ánh mắt hai chạm , khóe môi Lục Diệu thoáng nụ , dường như chẳng hề để tâm đến việc cô hận .
Hận cũng là một loại quan tâm. Hắn chấp nhận .
Ngày tháng còn dài lắm, tin sưởi ấm trái tim cô.