Cưỡng Đoạt Cưỡng Ép Yêu 1 - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-09 12:45:03
Lượt xem: 14
(I)
“Thiếu soái Lục.” Quản gia cúi đầu, cung kính chào đàn ông bước .
Người đàn ông vóc dáng cực cao, hình cao lớn vững chãi, vai rộng lưng thẳng. Vạt áo sơ mi sơ vin gọn gàng, nổi bật vòng eo hẹp săn chắc. Bên ngoài khoác một chiếc áo quân phục dài, vạt áo lay động theo từng bước chân, toát khí thế sắc bén, lạnh lùng.
“Ừ.” Hắn đáp gọn một tiếng, giọng trầm thấp, mang theo từ tính.
Quản gia vẫn cúi gằm mặt, dám thẳng, dù sở hữu một gương mặt vô cùng tuấn tú.
Đây là nhà cũ của nhà họ Lục, theo lý thì ông gọi là “Thiếu gia”, nhưng kể từ năm năm , khi Lục Diệu trưởng thành và dần thâu tóm quyền lực của Đại soái Lục, cả nhà họ Lục còn ai dám gọi là “Thiếu gia” nữa, tất cả đều ngầm đổi cách gọi thành “Thiếu soái”.
Hắn sải bước dài về phía phòng , lúc sắp lên lầu đột nhiên hỏi một câu: “Hôn lễ diễn hôm nay ?”
Quản gia liên tục gật đầu: “Vâng, tổ chức tại t.ửu lầu Đức Thuận, bao trọn cả tòa nhà, tiệc rượu chính thức bắt đầu lúc bảy giờ.” Vì quá kính sợ Lục Diệu, quản gia bao nhiêu thông tin đều tuôn hết sạch.
Lục Diệu dừng bước, lạnh nhạt : “Biết .”
Sau đó lên tầng hai, mở cửa phòng, và đóng sầm cửa , động tác dứt khoát vô cùng.
Mãi đến khi cánh cửa đóng c.h.ặ.t, quản gia mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông cũng giải thích tại sợ Lục Diệu đến thế... Có lẽ là vì bốn năm , khi Lục phu nhân phát hiện chồng ngoại tình, b.a.o n.u.ô.i năm đàn bà bên ngoài, bà uất ức đến mức tự sát ngay mặt hai cha con. Sự việc đó kích động Lục Diệu, khiến rút s.ú.n.g phế một chân của cha ngay tại chỗ, đồng thời tuyên bố nếu còn , sẽ phế nốt hai chân còn của ông .
Vẻ mặt u ám của thiếu niên khi đó khiến quản gia ám ảnh đến tận bây giờ, nỗi sợ hãi in sâu bản năng.
Quản gia lắc đầu, dám nghĩ tiếp, vội vàng lo việc của . Hôm nay là ngày vui của Đại soái Lục, thể để xảy sai sót.
(II)
Sau khi phòng, Lục Diệu tùy tay cởi áo khoác quân phục treo lên giá, suy nghĩ một chút cởi luôn cả áo sơ mi, để lộ săn chắc, rắn rỏi.
Hắn mở phòng đồ, lướt qua một lượt chọn một bộ lễ phục phù hợp cho các dịp trang trọng, nhanh ch.óng .
...
Chỉnh trang xong xuôi, Lục Diệu mới dừng tay. Hắn trong gương ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt lạnh nhạt, chút vui mừng nào của kẻ sắp dự tiệc cưới.
Hắn mở cửa phòng, đám nữ hầu bên lập tức rùng , sợ hãi khom .
Lục Diệu để tâm, thẳng cửa chính, cúi bước ô tô, nhàn nhạt lệnh: “Đến t.ửu lầu Đức Thuận.”
Hắn xem thử loại đàn bà nào thể khiến cha vốn chỉ dùng nửa để suy nghĩ, d.ụ.c vọng che mờ lý trí của thu tâm, cam lòng cưới về vợ chính thức.
(III)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuong-doat-cuong-ep-yeu-1/chuong-1.html.]
Tửu lầu Đức Thuận xa, xe loáng cái tới nơi.
Lục Diệu chạm tay khẩu s.ú.n.g giắt bên hông, chậm rãi bước trong.
Người đàn ông đang hớn hở trò chuyện với khách khứa ở cửa thấy Lục Diệu thì sắc mặt khựng . Ông diện mạo giống Lục Diệu đến năm phần, nhưng trông già nua, dù chăm sóc kỹ lưỡng nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt vẫn tố cáo tuổi tác thật.
“Cha.” Trước mặt ngoài, Lục Diệu vẫn giữ cho Đại soái Lục chút thể diện.
Lục Thanh Tùng trông vẻ chẳng tiếp chuyện con trai, nhưng hễ ông đáp lời, đứa con nghịch t.ử cứ bên cạnh trừng mắt ông một cách lạnh lẽo.
Lục Thanh Tùng đành đáp: “Ừ, con đến .”
Quan khách xung quanh dù gặp Lục Diệu bao giờ, nhưng khí chất, gương mặt và bầu khí kỳ quặc giữa hai cha con cũng đoán là ai. Họ lập tức nhiệt tình chào hỏi: “Đây là Thiếu soái Lục ? Quả nhiên là bậc tài, diện mạo phi phàm!” Thái độ của họ vồn vã hơn hẳn lúc nãy, bởi ai cũng Lục Diệu mới là nắm quyền thực sự của nhà họ Lục hiện nay.
Lục Diệu hờ hững ừ một tiếng bước thẳng trong.
Lục Thanh Tùng theo bóng lưng cao lớn của , hừ nhẹ một tiếng qua kẽ mũi.
Nghịch t.ử!
...
Vào đến đại sảnh, Lục Diệu đảo mắt quanh một lượt. Hắn hứng thú xã giao với đám , bèn hiệu cho phó quan. Phó quan hiểu ý ngay lập tức, tiến lên giúp đối phó với những kẻ đang vây quanh.
Còn Lục Diệu thì thong dong thoát . Theo kinh nghiệm, thẳng lên tầng hai và dừng một căn phòng bốn binh sĩ đang canh gác.
Hai lính thấy thì lập tức cảnh giác: “Anh là ai?” Hai còn nhận , vội vàng kéo tay áo đồng đội, thì thầm nhắc nhở: “Đây là Thiếu soái Lục.”
Hai lúng túng, khô khốc chào: “Chào Thiếu soái.”
Lục Diệu liếc họ, chấp nhặt mà giơ tay đẩy cửa phòng . Bốn binh sĩ , một ai dám cản.
Hắn thuận lợi bước căn phòng đó.
Quả nhiên ngoài dự đoán, nơi cải tạo thành phòng trang điểm. Ba thợ trang điểm đang vây quanh một phụ nữ để chải chuốt cho cô.
Lục Diệu thấy một câu: “Phu nhân đừng nữa, nữa là hỏng hết lớp trang điểm bây giờ.”
Hắn sang đầy thú vị, vặn chạm ánh mắt của phụ nữ trong gương.
Đám thợ trang điểm cũng nhận sự hiện diện đột ngột của đàn ông, ai nấy đều kinh hãi đầu , co rụt cổ như chim cút.
Người phụ nữ cũng đầu .
Lúc cô , Lục Diệu mới nhận thực chất nên gọi cô là “cô bé” thì đúng hơn. Dù lớp phấn son lem nhem nhưng vẫn giấu nổi dung mạo tuyệt mỹ của cô.
Có lẽ vì xong nên đôi đồng t.ử đen láy còn đẫm nước, lấp lánh như sóng nước mùa thu, mỗi ánh đều toát vẻ phong tình say đắm. Sống mũi cao thẳng, cánh mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng. Lông mày, mắt, mũi, miệng, một nét nào tinh xảo.