Bình Yên gật đầu, phần cơm của cô phần cơm của , càng thêm ăn. Tuy nhiên cô cũng thắc mắc, một thực tập sinh như cô ăn nổi bữa trưa đắt đỏ như . Cô bóng gió hỏi: "Nhà hàng xa lắm, mua về ăn còn bằng ăn trực tiếp ở đó về, đỡ tốn thời gian."
"Bố em sợ em ăn quen đồ ăn ở công ty nên bảo tài xế nhà em mang đến." Lăng Lâm , gắp một miếng sườn heo chua ngọt đầy đủ sắc hương vị định bỏ bát Bình Yên, : "Chị Cố cũng nếm thử , hương vị nhà tồi ."
Bình Yên vội xua tay từ chối: "Không cần , chị no ."
Nghe , Lăng Lâm ngượng ngùng bỏ bát, dường như tìm đề tài chuyện, hỏi: "Chị Cố nếu đổi khẩu vị thì ngày mai em thể bảo tài xế nhà em mang giúp chị một phần. Nói thật lòng, em thật sự ăn quen đồ ăn ở nhà ăn."
Bình Yên gượng gạo. Cô thì đấy, nhưng cô vô phúc tiêu thụ a. Một bữa trưa bằng hơn nửa ngày lương của cô, liều sống liều c.h.ế.t cả tháng, hơn nửa tiền lương nướng chuyện ăn uống, thế thì cô còn cái gì, trực tiếp về nhà để Lâm Tiêu Phân nuôi cho khỏe.
Bình Yên đồng hồ, định mở miệng xin phép rời thì điện thoại đặt bàn vang lên. Lại là Lâm Lệ, đoán chừng dặn dò cô đừng quên buổi xem mắt ngày mai.
Gật đầu chào Lăng Lâm, cô cầm điện thoại dậy rời , ấn nút , : "Alo, đại tiểu thư của tớ, thế?"
"An Tử, tớ mới..." Đầu dây bên , Lâm Lệ đổi hẳn vẻ tùy tiện điên khùng thường ngày, giọng thế mà trở nên ấp úng bất ngờ.
"Hả?" Bình Yên đáp lời dò hỏi. Cô cảm thấy hôm nay Lâm Lệ chút là lạ, bèn hỏi: "Cậu mới ?"
"Tớ mới..." Lâm Lệ ấp úng, dường như đang cân nhắc từ ngữ, cuối cùng như hạ quyết tâm, nhanh: "Tớ thấy Mạc!"
Tốc độ nhanh đến mức Bình Yên suýt chút nữa cô đang gì. dù nhanh đến , Bình Yên vẫn , và cũng hiểu . Cô cô thấy Mạc!
Bình Yên im lặng, sự im lặng lời nào diễn tả . Bàn tay cầm điện thoại bất giác siết c.h.ặ.t, chính cô cũng hề phát hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-9-su-tro-ve-cua-nguoi-do.html.]
"An Tử?" Đầu dây bên Lâm Lệ thấy Bình Yên trả lời, khỏi lo lắng gọi. Cô hối hận , lẽ cô căn bản nên cho bạn .
"Ừ, tớ đây." Bình Yên trả lời, giọng điệu bình tĩnh ngoài dự đoán. Chỉ là Lâm Lệ ở đầu dây bên , giờ phút bàn tay đang nắm c.h.ặ.t điện thoại của cô dùng sức đến mức nào.
"An Tử... chứ?" Lâm Lệ chung quy vẫn yên tâm. Hiện tại cô hối hận c.h.ế.t, trong lòng hận thể tự mắng hàng trăm hàng ngàn . Biết rõ đàn ông tổn thương bạn sâu sắc đến mức nào, mà cái miệng nhanh nhảu đoảng, chuyện gì cũng giấu .
"Ha ha, tớ thể chuyện gì chứ." Bình Yên gượng, nụ giả tạo đến mức chính cô cũng , còn cậy mạnh : "Thế nào, chuyện với ? Bao nhiêu năm như , đổi gì ?"
"Tớ mới thèm chuyện với loại thấy lợi quên nghĩa, tham mộ hư vinh như thế, quả thực là sỉ nhục chính bản tớ." Lâm Lệ căm phẫn .
Bình Yên khổ, gì. Thật Lâm Lệ cho cô cũng . Trái đất tròn, lúc nghiệp xong liền Mỹ, cho nên 6 năm qua hai từng gặp một . hiện tại cùng ở một thành phố, nếu trở về, thể gặp Lâm Lệ thì đoán chừng cũng thể đụng mặt cô. Thà rằng để chuẩn tâm lý, còn hơn đến lúc đó gặp mặt .
"An Tử, tối nay chúng cùng quán bar . Tớ bồi uống rượu, say về!" Lâm Lệ hùng hồn , thật cũng chỉ vì yên tâm về cô, sợ cô suy nghĩ lung tung.
Bình Yên , khổ, là vui mừng. Có một bạn quan tâm như , cảm giác thật sự . Cảm xúc khi cầm điện thoại thoáng thả lỏng hơn một chút, cô : "Tớ thật sự . Còn say về nữa chứ, cũng nghĩ đến tình trạng hiện tại của . Cậu yêu quý bản thì tớ mặc kệ, nhưng đừng khổ con gái nuôi của tớ, bằng tớ trở mặt với đấy. Nói nữa, ngày mai tớ còn gặp con rể vàng của , tớ đang nghiêm túc thành công đây."
"Haizz, thật sự mới , đừng chỉ mạnh miệng." Đầu dây bên , Lâm Lệ lầm bầm.
Bình Yên đến cuối hành lang, bầu trời xanh trắng đan xen ngoài cửa sổ, thở dài : "Lâm Lệ, lúc tớ buông bỏ là do tớ ngốc. tớ ngốc 6 năm cũng đủ , tớ sẽ để bản tiếp tục ngốc nghếch như nữa. Cho dù vì bản , tớ cũng nên vì bố mà học cách thông minh hơn một chút."
Nga