Nhìn cô như , Chu Hàn cũng nhíu c.h.ặ.t mày, một lúc mới lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì xảy ?”
Lâm Lệ , cũng chẳng say , chỉ lắc đầu : “Không gì, chẳng chuyện gì cả.” Nói , cô đưa tay định với lấy chai rượu vang bàn . Thấy tay cô sắp chạm tới chai rượu, Chu Hàn đột ngột đưa tay giữ lấy.
Lâm Lệ bất mãn ngẩng đầu , nồng nặc mùi rượu mà kháng nghị: “ còn uống rượu!”
Chu Hàn thẳng mắt cô, ánh mắt sắc bén đầy áp lực, chỉ : “Cô say !”
“ !” Lâm Lệ lắc đầu phủ nhận, tiếp tục : “ say. cũng say lắm, nhưng bây giờ vẫn còn tỉnh táo lắm, say.” Nói cô dậy, định lao tới cướp lấy chai rượu trong tay Chu Hàn.
Chu Hàn nghiêng tránh , thử hỏi: “Cố Bình Yên và Tô Dịch Thừa xảy chuyện ?”
“Không , tình cảm của họ lắm.” Lâm Lệ phủ nhận, tay vẫn cố vươn đòi rượu: “Đưa rượu cho .”
Chu Hàn né tránh, tiếp tục hỏi: “Liên quan đến Trình Tường?”
Nghe thấy cái tên đó, Lâm Lệ đột nhiên khựng , giống như một con robot ai đó ấn nút tạm dừng, sững tại chỗ.
Chu Hàn thấy liền hiểu tất cả. Anh đưa chai rượu trả tay cô, chỉ : “Xem cô đúng là say thật. Nếu thực sự say đến thế thì cứ uống , sáng mai dậy đau đầu thì giải rượu.”
Lâm Lệ ngẩn ngơ một lúc mới chậm rãi hồn. Cô chai rượu trong tay, Chu Hàn đang mặt, hồi lâu mới hỏi: “Tại ...”
Chu Hàn cô, tiếp lời: “Tại đúng ?”
Lâm Lệ gật đầu, lặng lẽ .
Chu Hàn , xuống chiếc sofa đối diện cô, thản nhiên : “Cô thì gì khó đoán . Nếu chuyện của Cố Bình Yên thì ngoài Trình Tường , còn ai thể khiến cô trở nên như thế nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-678-muon-ruou-tieu-sau.html.]
Nga
Lâm Lệ cứ lặng lẽ như hồi lâu, đột nhiên bật tự giễu. Cô cầm chai rượu bệt xuống sàn nhà, bờ vai run rẩy, mặt : “Hì hì...”
Chu Hàn cũng gì, chỉ lặng lẽ quan sát cô, hề tiến gần để kéo cô dậy.
Lâm Lệ cứ khổ như một lúc, đột nhiên cầm chai rượu vang lên, chẳng cần đến ly nữa, ngửa đầu rót thẳng miệng.
Chất lỏng màu đỏ sẫm chảy tràn khóe môi, thấm chiếc áo sơ mi trắng tinh của cô, loang một mảng lớn đỏ thẫm như những đóa hoa mai đang nở rộ.
“Khụ khụ...” Lâm Lệ uống quá nhanh nên sặc rượu, rượu xộc thẳng mũi khiến cô ho sặc sụa, mặt đỏ bừng lên vì khó chịu.
Chu Hàn vẫn đó cô, vẫn tỏ thờ ơ, ngăn cản cũng chẳng an ủi.
Lâm Lệ ho một hồi lâu cuối cùng cũng dừng . Cổ họng cô nóng rát vì trận ho dữ dội. Buông chai rượu , Lâm Lệ đột nhiên bật nức nở, chẳng là vì sặc đến khó chịu vì lý do nào khác.
Cô bực bội ném chai rượu sang một bên, co chân ôm gối, vùi đầu nức nở. Cô chẳng buồn quan tâm đến việc rượu vang đổ bẩn tấm t.h.ả.m cao cấp màu trắng sữa đặt riêng từ Pháp.
Lâm Lệ thương tâm, cũng tập trung. Cô vùi đầu gối, phát những tiếng nức nở nghẹn ngào. Tiếng trầm đục đó cho thấy cô đang kìm nén đến mức nào, và trong mắt khác, cảnh tượng đó xót xa bao.
Chu Hàn cuối cùng cũng cử động. Anh tiến gần, ôm c.h.ặ.t cô lòng. Anh gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy cô. Cảm nhận vòng tay của , Lâm Lệ còn ôm lấy vai nữa mà chuyển sang ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo săn chắc của Chu Hàn, oà thật lớn, trút hết uất ức bấy lâu nay giấu kín trong lòng.
Lâm Lệ cũng bao lâu, cho đến khi đôi mắt cay xè vì quá nhiều, cô mới chậm rãi ngừng nức nở, chuyển thành những tiếng thút thít nhỏ.
Thút thít thêm một lúc nữa, Lâm Lệ mới đưa tay đẩy nhẹ . Nhìn thấy vệt nước mắt nước mũi lem nhem n.g.ự.c áo vest của , Lâm Lệ cảm thấy áy náy và ngượng ngùng, nhỏ giọng : “Xin .”
Chu Hàn cúi đầu mảng áo n.g.ự.c thê t.h.ả.m của , cởi áo khoác vứt sang một bên, trầm giọng hỏi: “Còn nữa ? Bờ vai thể cho cô mượn miễn phí đấy.”