Lâm Lệ vẫn nhà Bình Yên một lúc lâu. Bình Yên kể với Lâm Lệ rằng Tô Dịch Thừa giải thích với cô, và cô tin những lời giải thích đó là thật. Nếu Bình Yên kiên định như , Lâm Lệ cũng còn gì để . Cô lo lắng, sốt sắng chẳng qua cũng chỉ vì bạn nhất của tổn thương, chứ chia rẽ họ.
Cuối cùng, Tô Dịch Thừa là tiễn cô cửa. Ở cửa, Lâm Lệ vẫn quên cảnh cáo một câu: Mặc kệ là Thị trưởng Bí thư, cô chỉ quan tâm đến bạn là Bình Yên thôi. Nếu dám Bình Yên tổn thương, quản là ai, cô nhất định sẽ bỏ qua cho .
Dù chỉ là vài câu dọa dẫm lên mặt, nhưng nó thể hiện tình cảm sâu đậm mà Lâm Lệ dành cho Bình Yên.
Đứng trong thang máy, Lâm Lệ giơ tay xem đồng hồ, cân nhắc xem lát nữa nên công ty việc tranh thủ lười biếng về nhà ngủ một giấc.
“Đinh ——” Tiếng chuông thang máy vang lên, Lâm Lệ xách túi bước . Cô chú ý phía , chỉ thấy một bóng lướt qua, đó bả vai đau nhói, cả lảo đảo suýt ngã . May mà cô nhanh tay lẹ mắt vịn tường mới vững .
Người va cô dường như cũng nhận đụng trúng khác. Anh trong thang máy, một tay ấn nút giữ cửa, xoay với Lâm Lệ: “Xin , việc...” Giọng đột ngột im bặt, bộ gian dường như rơi tĩnh lặng.
Lâm Lệ đàn ông đang trong thang máy, một lúc mới sực tỉnh, xoay định rời ngay lập tức.
Còn đàn ông trong thang máy khi hồn , vội vã chạy ngoài thì cửa thang máy khép và bắt đầu lên. Anh cuống cuồng ấn nút, đợi đến khi thang máy tầng một, Lâm Lệ chạy đến cửa. Ngay khi cửa thang máy mở, vội vàng lao , gọi với theo bóng lưng Lâm Lệ: “Lâm Lệ! ——”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-675-oan-gia-ngo-hep.html.]
Lâm Lệ khựng , cả cứng đờ. Cô chậm rãi xoay , đàn ông đang cách đó vài bước. Người ai khác, chính là Trình Tường!
Thấy Lâm Lệ dừng , Trình Tường bước nhanh tới chỗ cô.
Ngày hôm qua, về kể rằng bà gặp Lâm Lệ ở sân bay. Bà Lâm Lệ cùng bố cô , bảo hãy từ bỏ ý định , đừng nghĩ đến cô nữa. Bà còn Lâm Lệ bây giờ còn là Lâm Lệ của ngày xưa, ăn vô lễ, thậm chí còn tay đẩy bà. Và điều quan trọng nhất là Lâm Lệ kết hôn, cô kết hôn chỉ bốn tháng họ chia tay!
Anh tin. Anh tin Lâm Lệ vô lễ đến mức đẩy , càng tin cô kết hôn! dáng vẻ thề thốt của giống như đang dối. Mẹ hôm qua ở sân bay bà tận mắt thấy đàn ông mà Lâm Lệ gả cho, hai cử chỉ mật chẳng khác nào một đôi tình nhân.
Anh tin, thực sự tin và cũng dám tin. Anh khao khát gặp Lâm Lệ một để hỏi cho rõ ràng chuyện. địa chỉ của cô, thậm chí điện thoại cũng . Anh cách nào tìm cô, nên chỉ còn cách đến tìm Bình Yên, vì Bình Yên là bạn nhất của cô, chắc chắn Bình Yên sẽ cách liên lạc!
Lần ở nhà hàng, cô thấy , bảo đừng dây dưa với cô nữa. Cô mỗi khi xuất hiện, cô nhớ đến đứa con vô duyên với cuộc đời của họ. Cô cô thể quên cảnh đẩy cô trong đám cưới ngày hôm đó, thể quên cảm giác đứa trẻ từng chút một biến mất khỏi cơ thể . Anh tất cả là của , cô đau khổ, nên dù nhớ cô, dù mỗi ngày đều quên những kỷ niệm khi hai bên , vẫn kìm nén khao khát gặp cô. Anh tình nguyện cho cô thời gian, tình nguyện chờ cô bước khỏi nỗi đau đó. Anh tin rằng thời gian thể chữa lành vết thương giữa họ, thể khiến cô quên ký ức vui, họ sẽ bắt đầu từ đầu, yêu như những ngày ngọt ngào . Anh việc hàn gắn vết nứt mất bao lâu, nhưng chuẩn sẵn sàng, tính đến trường hợp nhất. Dù bao lâu cũng cam lòng chờ đợi, chờ cô yêu một nữa, và sẽ nắm thật c.h.ặ.t đoạn tình cảm mất tìm . Lần , sẽ tâm ý, trong lòng chỉ cô, nghĩ ngợi gì khác, chỉ yêu cô.