Và ngay lúc Lâm Lệ đang ôm đầu lăn lộn mặt đất, phía truyền đến giọng như của Chu Hàn: “Em đang luyện thiết đầu công ?”
Lâm Lệ xoa đầu xoay , chỉ thấy Chu Hàn ở cửa phòng tắm, lúc tắm rửa xong và quần áo chỉnh tề, tóc cũng chải chuốt gọn gàng.
Lúc Lâm Lệ mới nhớ tối qua bắt dọn phòng, vì nào đó chiếm tiện nghi nên mới ngủ đất.
Xoa xoa gáy, Lâm Lệ vẻ mặt đau khổ bò dậy từ mặt đất. Vừa lên mới phát hiện đều đau nhức lợi hại, như thể tan thành từng mảnh, thế nào cũng cảm thấy khó chịu.
Nga
Chu Hàn khoanh tay n.g.ự.c, dựa cửa phòng tắm, Lâm Lệ như : “Hôm qua ngại em lên giường ngủ mà.” Cái giọng điệu đó, rõ ràng là đang hả hê xem kịch vui.
Lâm Lệ trừng mắt một cái, tức giận : “Vậy phong độ một chút, nhường giường cho !” Nói , cô xoa đầu về phía .
“Ồ, cũng là một quý ông phong độ.” Chu Hàn nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Lâm Lệ lười nhảm với , lướt qua thẳng phòng tắm, đóng sầm cửa .
Chu Hàn cánh cửa phòng tắm cô đóng đến rung trời, khóe miệng nhếch lên một nụ thể kìm nén.
Đợi Lâm Lệ rửa mặt đ.á.n.h răng xong, thu dọn chăn nệm trong phòng nhà ăn, cô phát hiện Chu Hàn và ba đều quanh bàn ăn sáng. Lúc , Chu Hàn đang khách sáo lời cảm ơn với ba cô.
“Ba, , còn để hai sáng sớm dậy bữa sáng cho chúng con, thế mà ngại quá.” Chu Hàn ba Lâm Lâm, vẻ mặt chân thành .
Mẹ Lâm buồn một cái, bưng bát múc một bát cháo lớn đưa cho , : “Đều là một nhà, gì mà ngại, khách sáo quá gì.”
Chu Hàn , hai tay nhận lấy bát: “Cảm ơn .”
Mẹ Lâm gật gật đầu, : “Ăn lúc còn nóng , buổi sáng uống nhiều cháo một chút, cho dày của những thường xuyên xã giao uống rượu như các con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-666.html.]
Chu Hàn gật đầu, bưng bát lên ăn.
Ba Lâm thấy con gái một bên, vội gọi Lâm Lệ: “Tiểu Lệ, mau đây ăn sáng.”
Lâm Lệ gật gật đầu, về phía họ, xuống chỗ trống bên cạnh Chu Hàn, đó nhận lấy bát cháo Lâm múc cho cô, nhạt : “Cảm ơn .”
Chu Hàn ăn nhanh, thoáng cái hết một bát cháo. Mẹ Lâm múc cho một bát nữa, cũng nhanh ch.óng ăn xong. Khi Lâm định múc thêm cho , Chu Hàn lắc tay uyển chuyển từ chối: “Mẹ, con ăn no ạ.” Vừa đầu với Lâm Lệ: “Lâm Lệ, hôm nay em cũng đừng đến công ty, ở nhà đưa ba dạo một vòng .”
Lâm Lệ gật gật đầu, ba khó khăn lắm mới đến một chuyến, đúng là ở bên họ cho . Lần gặp, lẽ đến Tết mới gặp .
Chu Hàn đầu, chút áy náy với ba Lâm Lâm: “Ba, , xin hai , vốn dĩ con nên cùng Lâm Lệ đưa hai dạo một vòng, nhưng gần đây công ty thật sự chút bận, thể nào dứt . Đợi qua thời gian , con nhất định sẽ đưa hai chơi.”
Mẹ Lâm lắc đầu, chỉ : “Công việc quan trọng, công việc quan trọng.”
Ba Lâm cũng tán đồng gật gật đầu, : “ , trẻ tuổi công việc là quan trọng nhất. Hơn nữa, thật hôm nay chúng định về .”
“A, ba , hôm nay hai về !” Lâm Lệ vẻ mặt kinh ngạc cha .
“Ba ở thêm mấy ngày , hai ở đây, Lâm Lệ sẽ nhớ hai lắm, đây cô vẫn luôn về thăm.” Chu Hàn cũng thử khuyên giữ.
Mẹ Lâm ba Lâm một cái, đầu Lâm Lệ và Chu Hàn, nhạt lắc đầu : “Không , vốn dĩ là đến để cho ba con khám bệnh, bây giờ kiểm tra xong thứ đều thì chúng cũng còn gì lo lắng. Các con công việc cũng bận, Chu Hàn lo công việc dành thời gian cho chúng , cứ thế nghỉ ngơi cho cơ thể sẽ chịu nổi. Chúng ở phiền các con nữa, đợi khi nào các con thời gian, về thăm chúng nhiều hơn là .”
“ mà —” Lâm Lệ còn gì đó, ba Lâm ngắt lời.
“Tiểu Lệ, ba và con đến Giang Thành, thu hoạch lớn nhất là đến bệnh viện bác sĩ bệnh của ba tái phát, mà là con tìm một chỗ dựa như Chu Hàn. Điều cho ba và con còn gì lo lắng nữa, bởi vì chúng , cho dù chúng ở bên cạnh con, cũng sẽ chăm sóc con .” Ba Lâm nhạt .