Chu Hàn gật đầu, chuyên chú quan sát tình hình giao thông phía , mỉm đáp: “Vâng, chuyện xã giao là tránh khỏi ạ. Hiện tại hầu hết các hợp đồng ăn đều quyết định bàn tiệc.”
Mẹ Lâm hiểu ý gật đầu, khỏi quan tâm dặn dò: “Vậy con chú ý một chút, uống rượu nhiều hại .”
Chu Hàn gật đầu, đột nhiên buông một tay , nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay của Lâm Lệ đang ở ghế phụ, : “Không ạ, Lâm Lệ ở bên cạnh, cô sẽ nấu giải rượu cho con.”
Lâm Lệ vốn đang thẫn thờ, đột nhiên nắm tay thì cả sững , ngơ ngác với vẻ mặt ngây ngốc đến đáng yêu.
Khác với Lâm Lệ, Lâm ở phía thì rạng rỡ, bà vui vẻ : “ đúng, cứ để Lâm Lệ chăm sóc con, ha ha.”
Lâm Lệ mất một lúc mới phản ứng . Ở góc độ mà Lâm thấy, cô trừng mắt Chu Hàn một cái rút tay về.
Chu Hàn liếc cô, khóe môi nhếch lên.
Về đến nhà, Chu Hàn đỡ ba Lâm xuống sofa, đó bếp lấy loại giải rượu thường dùng cho ba Lâm uống, mới đỡ ông phòng nghỉ ngơi.
Tửu lượng của ba Lâm nhưng tính cách khi say khá hiền. Ngoại trừ mấy câu lảm nhảm xe, ông hề quậy phá gì. Sau khi uống giải rượu, ông xuống giường là ngủ say sưa.
Nga
Mẹ Lâm lấy nước ấm, vắt khăn lau mặt cho ba Lâm để ông ngủ thoải mái hơn.
Khi Lâm bưng chậu nước định đổ thì thấy Lâm Lệ đang một cửa sổ sát đất ở phòng khách nối liền với ban công. Cô khoanh tay n.g.ự.c, gương mặt chút biểu cảm, khiến đoán tâm trạng.
Mẹ Lâm dọn dẹp xong chậu nước, bước từ phòng vệ sinh thì thấy Lâm Lệ vẫn nguyên tư thế đó, dường như hề nhúc nhích.
Bà khẽ thở dài, tiến gần vỗ nhẹ lên vai cô. Lâm Lệ lúc mới giật , gượng : “Mẹ.”
Mẹ Lâm song song với cô, những chậu cây cảnh ngoài ban công đang đung đưa theo gió đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-659-su-bao-dung-cua-chu-han.html.]
“Mẹ, mệt ? Sao về phòng nghỉ ngơi ạ?” Lâm Lệ nhẹ nhàng hỏi.
Mẹ Lâm trả lời ngay mà hỏi ngược : “Chu Hàn thư phòng việc ?”
Lâm Lệ gật đầu, thuận miệng đáp: “Anh còn một việc xử lý xong.”
Mẹ Lâm gật đầu, đó im lặng ngoài cửa sổ với vẻ mặt nghiêm túc.
Thấy gì, Lâm Lệ cũng chẳng gì thêm, cô cũng đầu màn đêm bên ngoài.
Không bao lâu trôi qua, Lâm tuy vẫn đầu nhưng chậm rãi lên tiếng. Lâm Lệ thấy bà hỏi: “Lâm Lệ, con vẫn quên Trình Tường ?” Giọng bà bình thản, hề chút d.a.o động cảm xúc nào.
Nghe , tim Lâm Lệ thắt , cô vội vàng phủ nhận: “Không, con .”
Dù miệng cứng đến nhưng hành động sẽ phản bội tất cả. Đôi bàn tay lúng túng của Lâm Lệ tố cáo cảm xúc thật của cô.
Mẹ Lâm đầu nụ nhạt nhòa môi con gái, bà nắm lấy tay cô, dịu dàng : “Đồ ngốc, tình cảm mười năm quên là quên ngay ? Việc gì ép tỏ như chuyện gì.”
“Con...” Lâm Lệ mặt , dám , chỉ bướng bỉnh nhỏ: “Con , con thực sự quên .”
Mẹ nào mà chẳng hiểu con, Lâm Lệ thực sự quên Lâm . Lúc nãy xe khi nhắc đến Trình Tường, sắc mặt cô đổi rõ rệt. Nếu thực sự quên thì phản ứng như . Hơn nữa, chắc chắn Chu Hàn cũng chú ý tới, nên mới cố tình nắm tay cô để cô trấn tĩnh . Bà cảm thấy mừng vì Chu Hàn sự thấu hiểu và bao dung như . Bà tin rằng với sự yêu thương của Chu Hàn, dù hiện tại Lâm Lệ vẫn còn vương vấn đoạn tình cảm mười năm , sớm muộn gì cũng ngày cô sẽ thực sự buông bỏ , để khi nhớ chỉ còn là một nụ nhẹ nhàng.
Thấy con gái vẫn khăng khăng phủ nhận, Lâm thêm nữa mà kéo tay cô thẳng về phía phòng ngủ của cô.
Lâm Lệ ban đầu còn đang chìm đắm trong cảm xúc riêng, đến khi kéo phòng, cô mới sực tỉnh, ngơ ngác : “Mẹ, kéo con phòng gì? Mẹ chuyện gì với con ?”