Chu Hàn cũng thấy cô, khựng một chút. Trên gương mặt vốn dĩ lạnh lùng và phần u ám của thoáng hiện lên vẻ áy náy và hối , nhưng biểu cảm đó chỉ tồn tại trong chớp mắt. Trước khi Lâm Lệ kịp nhận , khôi phục vẻ mặt như cũ, xoay bế đứa bé định về phía phòng ngủ.
Và ngay khi bế đứa bé xoay , Lâm Lệ mới chú ý đến nhóc đang gục đầu vai ngủ say. Bàn tay đang ôm lấy cổ Chu Hàn của bé thế mà quấn băng gạc, ngay cả trán cũng dán băng cá nhân. Trên gò má trắng nõn vài vết xước, tuy quá nghiêm trọng nhưng vẫn còn rướm những vệt m.á.u li ti.
Lâm Lệ hốt hoảng bật dậy lao về phía họ. Nhìn vết thương tay và mặt đứa trẻ, cô nhịn mà hỏi: “Chuyện... chuyện là ?” Giọng cô chút gấp gáp, âm lượng cũng vô thức cao lên.
Đứa nhỏ lưng Chu Hàn bất an run rẩy một cái, vòng tay ôm cổ c.h.ặ.t hơn, như thể đang sợ hãi điều gì đó.
Chu Hàn nhíu mày, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về đứa bé. Anh chỉ liếc Lâm Lệ một cái, gì thêm mà trực tiếp bế đứa nhỏ phòng.
Lâm Lệ định theo, nhưng khựng ngay cửa. Nhớ tới những lời Chu Hàn chiều nay, cô sợ lỡ bước xen chuyện nên xen .
Chu Hàn nhẹ nhàng đặt đứa bé xuống giường, đắp chăn cẩn thận. Khi định rút tay để ngoài thì bàn tay nhóc trong cơn mơ nắm c.h.ặ.t lấy. Đứa nhỏ vốn ngủ say nay chợt tỉnh giấc, đôi mắt đen láy lặng lẽ Chu Hàn, ánh mắt d.a.o động, dường như đang sợ hãi.
Chu Hàn bé, rút tay về.
Anh im lặng một hồi lâu, đưa tay sờ nhẹ lên vết thương mặt và trán , hỏi khẽ: “Còn đau ?” Giọng vốn trầm thấp, nên dù hạ tông giọng xuống thì cũng hẳn là ôn nhu.
Cậu nhóc chỉ lắc đầu, đôi mắt vẫn chằm chằm , như sợ sẽ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-631-vet-thuong-cua-dua-tre.html.]
Chu Hàn chút đau lòng xoa đầu . Dù trong lòng vẫn thể buông bỏ định kiến về thế của đứa trẻ , nhưng hôm nay thực sự thấy xót xa. Vừa ở bệnh viện, khi y tá rửa vết thương cho , đứa nhỏ còn ít tuổi như mà kiên cường đến mức rơi một giọt nước mắt nào, trái còn cô y tá bôi t.h.u.ố.c cho cảm động đến phát .
Tránh vết thương trán, xoa xoa tóc , cố gắng giọng trở nên mềm mỏng hơn: “Nhắm mắt .”
Cậu nhóc lời nhắm mắt , nhưng bàn tay đang nắm lấy Chu Hàn vẫn hề buông . Chu Hàn cũng để mặc nắm, cứ thế nửa xổm bên mép giường đợi đứa trẻ dần chìm giấc ngủ.
Đứa nhỏ cực kỳ thiếu cảm giác an , sợ sẽ bỏ rơi . Cứ cách vài phút mở mắt một , thấy vẫn ở bên cạnh mới yên tâm nhắm mắt , vài phút mở , cứ lặp lặp như thế. Phải mất nửa tiếng đồng hồ mới thực sự ngủ say.
Sau khi đứa nhỏ ngủ, Chu Hàn cũng vội rời . Anh bên giường một lúc lâu, xác nhận ngủ sâu mới nhẹ nhàng đặt tay trong chăn, tém góc chăn mới xoay ngoài. Vừa đến cửa, gặp Lâm Lệ - vẫn luôn đó từ nãy đến giờ.
Anh thấy vẻ lo lắng và sốt ruột mặt cô, cũng thấy cả dáng vẻ thôi. Đột nhiên nhớ tới những lời ở văn phòng chiều nay, cảm thấy chút áy náy, hiểu rằng chính những lời đó tổn thương cô.
Lâm Lệ cuối cùng vẫn hỏi gì, bởi cô đáp một câu “xen việc khác” khiến còn gì để .
Thật cần hỏi cũng thể đoán , những vết thương Tiểu Bân chắc chắn liên quan đến của bé. Chỉ là cô ngờ Lăng Nhiễm thể tay như , đứa trẻ còn nhỏ thế , là con ruột của , cô thể nhẫn tâm đến thế?
giờ đứa trẻ đưa về, cô cũng yên tâm phần nào. Nghĩ thầm đứa nhỏ ngủ , cô cũng trong nữa, sáng mai sẽ dậy sớm nấu món cháo thịt nạc mà bé thích .
Nga