Vì buổi tối là đầu tiên đến Tô gia gặp mặt lớn, Bình Yên khỏi cảm thấy căng thẳng. Ăn xong bữa trưa, lúc vệ sinh thấy chiếc khăn lụa cổ, cô thoáng ngẩn , lúc mới nhớ tới đây vốn dĩ là quà định tặng cho Tô Dịch Kiều. Nghĩ , Bình Yên vội vàng tranh thủ thời gian nghỉ trưa để trung tâm thương mại một chuyến.
Giữa trưa Lâm Lệ gọi điện tới, hỏi điện thoại của một bạn học đại học cũ, là hôm nay lên QQ gặp lớp trưởng ngày xưa, bảo là nghiệp lâu như mà tổ chức họp lớp, năm nay một buổi.
Cái điện thoại của Lâm Lệ gọi tới thì thôi, gọi tới là Bình Yên nhớ ngay đến bộ váy ngủ gợi cảm tối qua, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô nàng cho xong.
"Lâm Lệ, cái đồ nhà hại tớ như thế hả? Tớ điểm nào với chứ? Cho ăn ngon uống , còn lái xe đưa về tận nhà, mà báo đáp tớ thế ?" Bình Yên nghiến răng nghiến lợi hỏi qua điện thoại.
Lâm Lệ ban đầu ngẩn , vô tội : "Tớ chỉ hỏi điện thoại của Trương Thiến Thiến thôi mà, hại chứ?"
Bình Yên nắm c.h.ặ.t điện thoại, quanh trung tâm thương mại, đè thấp giọng : "Cậu xem tối qua tặng cái thứ gì hả?"
Đầu dây bên , Lâm Lệ ngẩn một lát, chút hưng phấn : "Tối qua mặc ? Thế nào, Tô nhà hóa thành sói ?"
"Cậu... nhỏ tiếng chút ." Lâm Lệ quả thực là hét lên như sư t.ử hống, suýt chút nữa rách màng nhĩ của Bình Yên. Sợ khác thấy, Bình Yên vội vàng né một góc gần nhà vệ sinh: "Tớ thật sự thịt , đêm qua tớ hổ thế nào . Tớ căn bản mua cái loại đồ đó, váy ngủ của tớ rơi nước, tớ còn gọi lấy hộ . Cậu lúc đó tớ c.h.ế.t thế nào , chuyện đó thì tự hiểu ."
"Ha ha, An T.ử , cảm ơn tớ mới đúng. Tớ đóng góp một công lao vô cùng to lớn cho sự tiến triển vượt bậc trong quan hệ vợ chồng của hai đấy." Lâm Lệ ở đầu dây bên đắc ý .
"Đi c.h.ế.t , thèm nhảm với nữa. Tớ mua quà gặp mặt đây, gặp xem tớ thu thập thế nào." Bình Yên bực bội .
"Ngạch, hôm qua chẳng mua ?" Lâm Lệ nhớ rõ tối qua Bình Yên mua hai chiếc khăn lụa, là để tặng chồng và em chồng quà gặp mặt.
Bình Yên hậm hực : "Còn tại ."
"Ha ha, xem tối qua cuồng dã lắm đây." Lâm Lệ bên lớn.
"Cậu cứ đợi đấy cho tớ, xem tớ xử ." Bình Yên đỏ mặt mắng một câu điện thoại trực tiếp cúp máy. Xoay định rời , cô vô tình đụng một đang tới.
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-62-vet-tich-tinh-ai.html.]
"A, xin ." Bình Yên theo bản năng xin .
Ngẩng đầu lên, cô thấy đối phương là một mỹ nhân tóc dài thướt tha, làn da trắng nõn, mang vẻ cổ điển thanh thoát.
Mỹ nhân cổ điển đ.â.m trúng mỉm lắc đầu với Bình Yên, lướt qua cô thẳng nhà vệ sinh.
Bình Yên cũng để ý nhiều, rời khỏi khu vệ sinh, thẳng tới quầy chuyên doanh hôm qua ghé.
Khi Tô Dịch Thừa đến đón Bình Yên, cô vẫn còn đang thấp thỏm lo âu vì bữa cơm tối nay. Sự căng thẳng khiến Bình Yên quên mất cả nỗi hổ khi đối mặt với chuyện đêm qua.
Hai về chung cư để lấy mấy hộp thực phẩm chức năng và chiếc khăn lụa Bình Yên mua hôm qua. Trong phòng tắm, Bình Yên dặm lớp trang điểm đơn giản, gương ngắm nghía hồi lâu.
Tô Dịch Thừa đợi ở phòng khách một lúc lâu thấy cô , liền trực tiếp mở cửa bước , chỉ thấy cô đang chằm chằm gương, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
"Sao em?" Tô Dịch Thừa hỏi.
Bình Yên xoay , lẩm bẩm: "Anh xem em nên bộ quần áo khác ? Còn nữa, tóc tai trông rối lắm ?" Biết thế trưa nay cô tóc , nhưng trung tâm thương mại ngốn hết giờ nghỉ trưa, nên còn thời gian nữa.
Tô Dịch Thừa mỉm , bước tới nắm lấy tay cô, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô. Nụ hôn nồng nàn, trong lúc cô chú ý, đầu lưỡi xâm nhập, quấn quýt cùng cô khiêu vũ. Bình Yên nhất thời kịp phản ứng, đến khi định thần đẩy thì Tô Dịch Thừa buông cô một bước.
Bình Yên che miệng, đỏ mặt dám . Tô Dịch Thừa dáng vẻ thẹn thùng của cô cho bật , nắm tay cô, thêm gì nữa mà trực tiếp dắt cô cửa.
Trên xe, Bình Yên vẫn còn chút căng thẳng, vì nụ hôn mà dám Tô Dịch Thừa nhiều, chỉ đành nắm c.h.ặ.t t.a.y, đầu ngoài cửa sổ. xe chạy hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn thấy ý định dừng , Bình Yên nhịn sang hỏi: "Ba ở xa lắm ?"