Chu Hàn xoay đóng cửa , đầu thấy Lâm Lệ ngây ngẩn giường, nụ môi tắt hẳn. Bàn tay đặt chăn của cô siết c.h.ặ.t , dường như đang cố kìm nén điều gì.
Anh nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng: “Chẳng lẽ cứ nhắc đến con cái là cô vẻ mặt ?”
Lâm Lệ ngẩng đầu , ánh mắt sắc như d.a.o, thể đ.â.m thủng khác chỉ bằng một cái liếc.
Chu Hàn hề sợ hãi ánh mắt của cô, thẳng cô, : “Muốn thì cứ một cho hết , xong thì quên hết những gì cần quên, đừng lúc nhớ than trời trách đất một phen. Con thể cứ mãi sống trong quá khứ, cuộc sống là tiến về phía , chúng cũng về phía .”
Lâm Lệ bình tĩnh , hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tay cũng nắm thành quyền.
Chu Hàn tiến lên, cầm ly nước mà cô đặt tủ đầu giường đưa cho cô, : “Uống nước sẽ dễ chịu hơn.”
Không đưa tay nhận lấy, Lâm Lệ cứ thế bình tĩnh , mắt hề chớp.
Chu Hàn cũng thẳng mắt cô, hề né tránh, tư thế bưng ly nước vẫn giữ nguyên như lúc nãy.
Nga
Một lúc lâu , Lâm Lệ cuối cùng cũng từ từ đưa tay , nhận lấy ly nước trong tay đầu , nữa.
Chu Hàn bỏ qua những giọt nước mắt đang chực trào trong hốc mắt cô, nhưng cũng thêm gì nữa. Anh , thật đạo lý thì ai cũng hiểu, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Chu Hàn ở trong phòng thêm một lát ngoài. Lâm Lệ uống xong nước liền xuống giường nhắm mắt , kéo chăn trùm kín cả đầu. Trong bóng tối, cô cảm nhận một dòng nước ấm chảy dài từ khóe mắt.
Lúc cô từ trong phòng , Chu vẫn đang nấu cháo trong bếp, tỉ mỉ, cũng dụng tâm, dùng chiếc muỗng lớn ngừng khuấy trong nồi đất để đảm bảo cháo sánh mịn. Còn ba Chu thì đang chơi với Tiểu Bân trong phòng khách, ôm thằng bé lòng, dường như đang dạy nó nhận mặt chữ, nhưng thấy bóng dáng Chu Hàn .
Mẹ Chu từ trong bếp , thấy cô liền về phía cô: “Sao dậy , đói bụng , cháo sắp .”
Lâm Lệ đáp , chút áy náy : “Xem con thật vô dụng, gây thêm phiền phức cho .”
“Ai da, tình huống đặc biệt mà.” Nụ mặt Chu hề giảm, trong lòng chắc mẩm một ý nghĩ khiến bà bận rộn mà vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-601.html.]
Lâm Lệ bà đang hiểu lầm, nhưng giải thích thế nào, cũng nỡ bà mất hứng, chỉ đành khẽ đầu .
Mẹ Chu tưởng cô đang tìm Chu Hàn, bèn : “Tìm A Hàn , nó đang ở ngoài sân đấy, .”
Lâm Lệ sững , ngay đó liền gật đầu theo lời bà: “Con tìm .” , trong mắt họ, cô và Chu Hàn bây giờ chính là vợ chồng, tìm cũng là chuyện hết sức bình thường.
Đại viện cơ quan chút giống với tứ hợp viện thu nhỏ ở phương Bắc, các gian nhà quây quần quanh một khu vườn. Bên trái sân là một giàn nho, bên đặt những chiếc ghế đá. Mùa hè giàn nho hóng mát thì gì tuyệt bằng, nhưng đó đêm thu đông thì vẻ lạnh.
Lúc , Chu Hàn đang chiếc ghế đá đó. So với sự sáng sủa trong nhà, nơi vẻ tối tăm, rõ. Sở dĩ xác định Chu Hàn ở đó là vì đốm lửa hồng lập lòe giữa những ngón tay .
Cô về phía , dường như thấy tiếng bước chân, Chu Hàn cũng về phía cô. Trong bóng tối, cả hai đều rõ mặt , chỉ thấy dáng mờ ảo.
Chu Hàn lịch sự dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, Lâm Lệ chỉ nhạt : “ để ý .” trong thời gian chung sống , đây là đầu tiên cô thấy hút t.h.u.ố.c.
“Anh sợ thấy cằn nhằn.” Chu Hàn nhàn nhạt lên tiếng, giọng điệu mang theo ý nhàn nhạt, “Dù thì em bây giờ đang trong ‘tình huống đặc biệt’.”
Lâm Lệ nhịn khẽ trợn mắt, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cũng là tại ai.” Vốn dĩ cô thể giải thích rõ ràng, là cố tình vấn đề trở nên mập mờ.
Chu Hàn khẽ nhạt, cũng đáp lời cô.
Hai cứ thế cạnh . Thời tiết năm nay dường như lạnh nhanh, gió đêm thổi tới khiến Lâm Lệ bất giác đưa tay xoa xoa cánh tay.
Chu Hàn liếc cô một cái, cuối cùng vẫn dậy cởi chiếc áo khoác vest , khoác lên vai cô.
Dưới ánh sáng mờ ảo hắt từ trong nhà, Lâm Lệ bình tĩnh . Anh gần, cô thậm chí thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt do mới hút t.h.u.ố.c. Anh và Trình Tường là hai kiểu khác , Trình Tường thuộc tuýp khí chất thư sinh nồng đậm, còn tuy ngoại hình tuấn mỹ nhưng nét nam tính rắn rỏi của riêng .