Nếu ngày hôm nhận điện thoại từ quê nhà, lẽ Lâm Lệ thật sự sẽ cân nhắc chuyện . Qua điện thoại, cô sự lo lắng của cha dành cho , đồng thời cũng rằng vì đợt cha cô viện đó, gia đình vay mượn họ hàng làng xóm ít tiền. Hiện tại đang gặp chuyện gấp cần dùng đến tiền, trong tình cảnh túng quẫn, họ đành hỏi cha cô xem thể thu xếp trả một phần . Cha cô tuy cô phiền lòng, nhưng thật sự hết cách nên mới gọi điện hỏi xem cô thể nhờ ai giúp đỡ .
Cúp điện thoại, cô cầm bản hợp đồng đó lên xem một nữa. Lần cô kỹ. Đây thực sự chỉ là một mối quan hệ hợp tác, hôn nhân đối với hai họ đúng là một vụ ăn. Các điều khoản trong hợp đồng rõ ràng và hợp lý, tạo cảm giác thiên vị bên nào, hai đơn thuần là đối tác, hề sự phân biệt địa vị.
Khi cô cầm bản hợp đồng tìm đến Chu Hàn, tỏ quá bất ngờ. Đối với yêu cầu của cô về việc mượn một tiền khi kết hôn, cũng trực tiếp đồng ý ngay. Đổi , đưa yêu cầu cô phụ trách việc đón con trai tan học, bù sẽ cho cô tan sớm hơn.
Lâm Lệ thấy yêu cầu của gì quá đáng, vì hai ký hợp đồng sự chứng kiến của luật sư. Sáng hôm khi ký xong hợp đồng, họ trực tiếp đăng ký kết hôn tại Cục Dân Chính.
Chiếc xe chậm rãi dừng vì đèn đỏ phía . Thoát khỏi dòng hồi ức, Lâm Lệ khỏi cảm thấy bản cũng thật điên rồ. Lúc Bình Yên kể về chuyện kết hôn chớp nhoáng, cô còn thấy khó chấp nhận, thậm chí cho rằng chuyện như tuyệt đối bao giờ xảy với . Thế mà giờ đây nó thực sự xảy , lẽ đó cũng là một loại bất đắc dĩ của cuộc đời.
Ngước mắt qua gương chiếu hậu, cô định xem bé đang gì. Tiểu gia hỏa còn chơi mô hình Transformers nữa mà đang đầu ngoài cửa sổ, đôi mắt chăm chú quan sát, mặt lộ rõ vẻ khao khát – một biểu cảm hiếm hoi phù hợp với lứa tuổi của thằng bé.
Lâm Lệ tò mò theo hướng mắt của bé. Phía đối diện đường là một cửa hàng KFC, lúc một đón con tan học đang dắt tay đứa trẻ bước . Đứa bé đó trông vẻ nhỏ hơn Tiểu Bân một chút, nhưng gương mặt tràn đầy niềm vui sướng, nhảy chân sáo.
Lâm Lệ cảnh đó, khóe môi khẽ nhếch lên, cô đầu hỏi: “Tiểu Bân, dì đưa con ăn KFC nhé?”
Nghe , bé đầu cô, trong mắt lóe lên một tia sáng đầy mong chờ.
Lâm Lệ đỗ xe lề đường, bé Già Bân trực tiếp mở cửa xe định chạy thẳng về phía cửa hàng KFC.
Lo lắng đường đông , Lâm Lệ vội vàng khóa xe chạy nhanh tới nắm lấy tay thằng bé: “Nào, để dì dắt con qua đường.”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-585-su-lua-chon-bat-dac-di.html.]
Cậu bé nhíu mày, vẻ chán ghét sự đụng chạm của Lâm Lệ, thằng bé định hất tay cô .
Lâm Lệ dường như thấu hiểu tâm tư của bé, cô siết c.h.ặ.t t.a.y thằng bé, cúi xuống nó với vẻ đe dọa: “Nếu con để dì dắt tay, dì sẽ đưa con ăn KFC nữa !”
Nghe , Chu Già Bân mở to mắt cô trân trối, như thể đang lên án Lâm Lệ thể lật lọng như !
Thấy phản ứng của thằng bé, Lâm Lệ chiêu của hiệu quả. Cô buông tay nó , thẳng dậy, khóe môi mang theo ý , bình tĩnh nó.
Chu Già Bân cô, thỉnh thoảng đầu cửa hàng KFC bên đường, như thể đang thực hiện một cuộc đấu tranh tư tưởng cuối cùng.
Lâm Lệ cố nén , đưa tay mặt thằng bé: “Muốn ăn hamburger và khoai tây chiên thì đưa tay cho dì, còn thì chúng về nhà ngay bây giờ.”
Cậu bé cô một hồi lâu, cuối cùng cũng cực kỳ miễn cưỡng nâng tay lên đặt lòng bàn tay cô, đó dường như vẫn còn giận dỗi mà mặt chỗ khác, thèm cô lấy một cái.
Lâm Lệ nhịn , nắm c.h.ặ.t t.a.y thằng bé. Đợi đèn tín hiệu chuyển xanh, cô dắt nó băng qua đường tiến về phía KFC.
Lúc trong cửa hàng khá đông khách, đa phần là trẻ em từ lứa tuổi mầm non đến trung học.
Xếp hàng ngay phía Lâm Lệ là hai con. Bé gái trông tầm tuổi Già Bân, nhưng gương mặt hề vẻ ủ rũ như bé. Lúc cô bé trông vui vẻ, nắm tay , ngửa đầu dùng giọng ngọt ngào nũng nịu: “Mẹ ơi, con ăn burger tôm tươi, bên trong nhiều tôm ngon lắm, Đồng Đồng thích nhất món đó.”