“Cái thể trách .” Bình Yên đầu, nghiêm túc , : “Là của khác, tại gánh chịu.”
Tô Dịch Thừa đưa tay vuốt mặt cô, : “Bởi vì em là vợ của , là chồng của em. Chồng nên bảo vệ vợ và con của , để họ chịu một chút tổn thương ấm ức nào, nhưng .”
“Nói bậy, .” Bình Yên phản bác : “Anh bảo em về phòng bệnh của , là do chính em chậm trễ, mới Lăng Nhiễm thấy.” Nói đến đây, cô đột nhiên nhớ dáng vẻ vội vã rời của khi nãy, liền hỏi: “ , vội vã rời , chuyện giải quyết xong ?”
Tô Dịch Thừa thở dài, thẳng thắn : “Anh chính là tìm Lăng Nhiễm, bởi vì Đội trưởng Ngũ phát hiện tờ giấy cô để trong phòng bệnh, rằng sẽ gây bất lợi cho em.”
“Đội trưởng Ngũ?” Bình Yên chút nghi hoặc, nhớ đến vết thương mặt Lăng Nhiễm, càng khó hiểu hơn: “Lăng Nhiễm cô ở bệnh viện?”
“Mấy ngày hôm rạng sáng ở công viên xảy một vụ án cưỡng h.i.ế.p, nạn nhân chính là Lăng Nhiễm.” Tô Dịch Thừa thật.
Nghe , Bình Yên khỏi trực tiếp mở to hai mắt: “Trời ơi! ——” Chẳng trách mặt cô khắp nơi đều là vết thương, chắc hẳn lúc đó chịu ít đau khổ.
Tô Dịch Thừa tiếp tục : “Ngoài , về nghi phạm tung video và ảnh lên mạng cũng bắt. Hắn thẳng thắn khai nhận tất cả đều là do Lăng Nhiễm sai khiến, tất cả đều là kế hoạch của Lăng Nhiễm .”
Nga
Bình Yên trầm mặc, một lúc lâu mới thì thầm: “Anh cô rốt cuộc hận đến mức nào, mới thể từ thủ đoạn nào để hãm hại .”
Tô Dịch Thừa lắc đầu, một nữa ôm cô lòng.
Bình Yên một nữa gối lên vai , chút cảm thán: “Anh phận định tất cả đều định mệnh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-537-so-phan-da-dinh.html.]
“Có lẽ .” Tô Dịch Thừa , ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút. Người khác phận định nhân quả báo ứng quan tâm, cho dù ngoài ý đó, chỉ cần chuyện video và ảnh chụp Lăng Nhiễm cũng thoát khỏi pháp luật trừng phạt. Đương nhiên nếu cô trúng phát s.ú.n.g đó mà , thì chờ đợi cô cũng là pháp luật vô tình.
Anh nhẹ giọng hỏi bên tai cô: “Mệt ? Mệt thì tựa lòng ngủ một giấc.”
Trải qua biến cố lớn như , Bình Yên gật đầu, quả thật chút mệt. Cô ngáp một cái thật duyên, gối lên n.g.ự.c , từ từ nhắm mắt .
Đợi đến khi Lâm Lệ báo chuyện ở bệnh viện, gọi điện thoại đến thì Bình Yên Tô Dịch Thừa đưa về nhà. Thật hai đều gì đáng ngại, chỉ là lo lắng Bình Yên kinh hãi ngày hôm qua, t.h.a.i nhi trong bụng sẽ ảnh hưởng, nên ở bệnh viện theo dõi một đêm. Sáng hôm xác nhận tình huống đều bình thường, t.h.a.i nhi phát triển cũng bình thường, khi yên tâm Tô Dịch Thừa liền đưa Bình Yên về nhà trong nội thành.
Mới về đến nhà bao lâu, điện thoại của Lâm Lệ liền gọi đến, giọng điệu gấp, liên tục hỏi cô đang ở , còn ở bệnh viện , cô sẽ qua ngay. Biết Bình Yên về nhà, cô hai lời, chỉ một câu: “Tao bây giờ sẽ đến nhà mày.” Sau đó trực tiếp cúp điện thoại.
Và điện thoại của Bình Yên cúp, điện thoại của Tô Dịch Thừa bên liền reo lên, là Tần Vân gọi đến. Sau khi hỏi rõ hai đều , gì đáng ngại, bà liền đổ ập xuống mắng Tô Dịch Thừa một trận trong điện thoại, một chút cũng rút bài học từ , mới gây chuyện như . Ngoài , bà còn rõ nếu chồng bà dùng gia pháp, bà cũng nhất định sẽ giúp ông nửa lời.
Tô Dịch Thừa cúp điện thoại đầu , lúc đối diện với ánh mắt lo lắng của Bình Yên đang bên cạnh.
Tô Dịch Thừa buồn xoa xoa tóc cô: “Sao thế?”
Bình Yên lắc đầu. Cảm xúc của Tần Vân chút kích động, giọng kéo dài chút cao, cho nên tất cả lời của họ trong điện thoại đều lọt tai cô đang bên cạnh. Cô chỉ nhẹ giọng thở dài, thì thầm: “Gia giáo nhà họ Tô vẫn luôn nghiêm khắc như …” Có một việc cố gắng tránh né, nhưng vẫn tránh , thể đổ hết lên chứ? Hơn nữa, đều chỉ là phàm nhân, ba đầu sáu tay gì đó, thể việc đều chu .
“Đối với con trai thì là như .” Tô Dịch Thừa gật đầu, ôm cô lòng, : “Từ nhỏ ba và ông nội dạy dỗ con trai cần đỉnh thiên lập địa, như mới thể gánh vác một gia đình, như mới thể bảo vệ nhà của tổn thương. Đây là trách nhiệm và nghĩa vụ bẩm sinh của một đàn ông, thoái thác, chỉ cố gắng hơn.”