Bình Yên lúc mới hồn, đưa tay sờ sờ mặt , xác định ấm mặt là thật, chút kinh ngạc hỏi: “Sao ở đây?”
Tô Dịch Thừa , ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút, : “Anh , nhớ em.” Để một đối mặt với bốn bức tường, cô ở bên cạnh mới , đó quả thực là một loại dày vò, khó chịu đến chịu nổi. Cho nên cho dù cha lệnh giải quyết xong chuyện thì trở về Đại viện, vẫn kìm mà . Anh nghĩ nhiều lắm thì chịu một trận đòn nữa, cũng gì ghê gớm, đàn ông con trai, c.ắ.n răng nhịn một chút là qua, dù cũng từng đ.á.n.h.
Bình Yên , thật sự gì đó nhưng nên gì. Cô chỉ thấy tóc gió thổi chút rối, khẽ thở dài, đưa tay sửa tóc cho , đó nhón chân hôn nhẹ lên môi , .
Nga
Tô Dịch Thừa cũng cô, ánh mắt sáng quắc chằm chằm cô, vẻ mặt nghiêm túc : “Em còn như , sẽ cảm thấy em đang mời hôn em đấy.”
Nghe , Bình Yên lập tức đỏ mặt, tức giận lườm một cái, nhỏ giọng hờn dỗi : “Đồ lưu manh.” Sau đó giận dỗi .
Tô Dịch Thừa lớn, đặt cằm lên vai cô, hai tay siết c.h.ặ.t vòng quanh bụng lớn của cô, bàn tay chậm rãi vuốt ve qua bụng cô, theo hướng nhẹ nhàng xoa nắn như đang trấn an hai tiểu bảo bối trong bụng cô.
“Ba cho đến đây ? Sao chạy về .” Dựa n.g.ự.c , Bình Yên khẽ hỏi.
“Vợ con đều ở đây, thể ở nơi khác đợi chứ, đương nhiên cũng đến đây. Cùng lắm thì chịu một trận roi của ông , dù đàn ông con trai da dày thịt béo, xong em còn sẽ bôi t.h.u.ố.c rượu cho , lắm.” Tô Dịch Thừa thèm để ý .
Nghe , Bình Yên đầu , tức giận trừng , : “Em mới bôi cái thứ khó ngửi đó cho .” Cô mới ba Tô dùng roi quất như , nghĩ thôi cũng thấy khủng khiếp. Đêm qua khi cô bôi t.h.u.ố.c cho , chính cô còn cảm thấy đặc biệt đau, cái loại khó chịu đó cô mới trải qua thêm một nào nữa.
Tô Dịch Thừa ôm cô cứ thế về phía , gật đầu, : “Được, đợi lát nữa sẽ cầu xin ba, bảo ông hôm nay đừng đ.á.n.h nữa, dù cũng là con trai ông mà.”
Bình Yên chọc , cô mới tin sẽ hạ cầu xin khác, cũng tin ba Tô sẽ là dễ dàng chấp nhận lời cầu xin của khác. Nói đến gia pháp, cô đột nhiên nghĩ đến chuyện định gọi điện cho để hỏi, cô dừng bước chân, đầu hỏi: “Em hỏi , nếu bảo bối của chúng phạm , giống ba , dùng gia pháp để xử lý các con?” Nếu là , đến lúc đó cô nhất định sẽ giấu gia pháp của . Tuy là “côn bổng hiếu t.ử”, nhưng cô dùng roi như để quất đ.á.n.h các bảo bối của cô, cô mới nỡ, đến lúc đó còn đau lòng c.h.ế.t .
“Sẽ .” Tô Dịch Thừa gần như cần suy nghĩ trực tiếp phủ nhận, : “Anh sẽ dùng gia pháp, cho dù các con phạm .” Ngữ khí khẳng định, chân thật đáng tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-509.html.]
Bình Yên chút bất ngờ, hỏi: “Vì ?”
Tô Dịch Thừa cô một cái, vẻ mặt nghiêm túc : “Con gái là bảo bối, là dùng để yêu thương, thể đ.á.n.h. Con gái vốn dĩ là cưng chiều mà lớn lên, thể đ.á.n.h.”
Bình Yên sững sờ, lúc mới phản ứng , nhớ vẫn luôn chắc chắn cho rằng cô m.a.n.g t.h.a.i là con gái. Cô bật lắc đầu, nhất định trái ý , : “Vậy nếu là con trai thì ?”
Nghe , Tô Dịch Thừa nhíu mày, dường như chút vui, cô vẻ mặt nghiêm túc : “Nhất định là con gái!”
Bình Yên thật sự bó tay với sự cố chấp của , : “Em nếu, nếu là con trai thì , đ.á.n.h ?”
Gần như cần suy nghĩ, trực tiếp mở miệng : “Đánh.” Sau đó bổ sung: “Nhất định là con gái, nếu!”
Bình Yên buồn trợn trắng mắt, nhăn mũi, dùng tay chọc n.g.ự.c , : “Đồ cố chấp cuồng.”
Tô Dịch Thừa lớn, ôm cô tiếp tục về phía , coi như cùng cô dạo bữa ăn.
Khi Tô Dịch Thừa dẫn Bình Yên dạo về, lúc gặp Diệp T.ử Ôn đang vô cùng lo lắng chạy đến. Tên nhóc đó lái xe, dường như thấy hai đường, chiếc xe “Vút ——” một tiếng như gió lướt qua, cuốn lên bụi đất mặt đường khiến miệng chút sặc. Bình Yên chút vô lực bụi bặm sặc vài tiếng.
Tô Dịch Thừa vỗ nhẹ lưng cô, chút nhíu mày, nhỏ giọng : “Thằng nhóc Diệp T.ử Ôn nghĩ ở đây chạy quá tốc độ sẽ phạt tiền ?”