Tô Dịch Thừa gật đầu, đáp cô bằng một nụ trấn an, khẽ : “Ừ.”
Bình Yên nghĩ ngợi gì thêm, lẳng lặng theo Tô Dịch Thừa bước trong.
Trong phòng khách, bầu khí chút bất thường. Ông nội Tô đang chiếc ghế thái sư, ba Tô một bên, còn Tần Vân cạnh đó. Thấy họ bước , sắc mặt bà vẻ .
“Ông nội, ba, , chúng con về.” Tô Dịch Thừa nắm tay Bình Yên, chào .
Bình Yên cũng phụ họa chào theo: “Ông nội, ba, .”
Ông nội Tô và ba Tô đều lên tiếng, ánh mắt chằm chằm Tô Dịch Thừa. Còn Tần Vân, bà lưng ba Tô và ông nội, ngừng nháy mắt với hai như ám chỉ điều gì đó, bàn tay cũng khẽ xua .
Bình Yên hiểu, chút ngơ ngác Tần Vân, sang Tô Dịch Thừa, rõ chồng đang hiệu điều gì.
Chưa kịp để Bình Yên nghĩ thông suốt, ba Tô lên tiếng: “Tần Vân, lấy đồ đây.” Giọng ông vẫn bình thản như khi, nhưng so với đây thì thiếu vài phần ôn hòa.
Tần Vân gượng, vẻ mặt đầy khó xử Tô Văn Thanh: “Hay là... thôi , sẽ Bình Yên sợ đấy.”
Sắc mặt Tô Văn Thanh trầm xuống, giọng trở nên nghiêm khắc: “Đi lấy đây!”
Tần Vân bất đắc dĩ, chỉ đành xoay phòng trong.
Bình Yên sững , chút dọa bởi giọng điệu nghiêm khắc của Tô Văn Thanh, theo bản năng siết c.h.ặ.t lấy tay Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa đầu cô, mỉm nhàn nhạt, vỗ nhẹ lên tay cô trấn an: “Không .” Anh buông tay cô , xoay Tô Văn Thanh và Tô Hán Niên, trực tiếp quỳ xuống bằng cả hai đầu gối.
Bình Yên hiểu chuyện gì đang xảy , ông nội và ba chồng, hoang mang hỏi: “Ông nội, ba, chuyện là ạ?”
Tô Văn Thanh liếc Bình Yên, : “Bình Yên, con một bên .”
“Ba ——” Bình Yên định gì đó nhưng Tô Dịch Thừa ngắt lời: “Bình Yên, lời .”
Bình Yên còn cách nào khác, chỉ đành gật đầu sang một bên.
Tần Vân cầm một chiếc roi mây từ trong phòng , Tô Dịch Thừa với vẻ mặt đầy xót xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-496-gia-phap-nha-ho-to.html.]
Bình Yên ngơ ngác chiếc roi trong tay Tần Vân, nhất thời kịp phản ứng.
Tần Vân nắm c.h.ặ.t chiếc roi chịu đưa , vẫn cố gắng cứu vãn tình hình, Tô Văn Thanh : “Lão Tô, xem Bình Yên còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy.”
Tô Văn Thanh liếc Bình Yên, lạnh lùng với Tần Vân: “Bà đưa Bình Yên trong .” Nói xong, ông vươn tay trực tiếp giật lấy chiếc roi từ tay bà.
Tần Vân bất đắc dĩ, tiến lên kéo tay Bình Yên: “Bình Yên, chúng trong , để mấy cha con họ chuyện.” Nói bà định kéo Bình Yên phòng trong.
Bình Yên yên tâm, đầu chồng hỏi: “Mẹ, chuyện là thế nào ạ?”
Tần Vân cũng ngoái Tô Dịch Thừa, trong lòng nỡ, bà cố mặt , chỉ : “Không... gì .”
Nga
Dù nghi hoặc nhưng Bình Yên cũng chỉ đành theo Tần Vân phòng trong.
Bỗng thấy một tiếng “chát” vang dội, ngay đó là tiếng rên rỉ của Tô Dịch Thừa, cùng với tiếng chất vấn lạnh lùng của ba Tô.
“Tô Dịch Thừa, từ nhỏ dạy như thế ! Lại để phát tán loại ảnh và video đó lên mạng, tất cả đều chạy đến hỏi máy tính , bảo trả lời thế nào!” Trong phòng khách, ba Tô cầm roi quát hỏi.
Tô Dịch Thừa lời nào, chỉ nghiến răng chịu đựng cơn đau rát bỏng lưng, hề thốt một tiếng kêu đau nào.
Tô Văn Thanh vung tay, chiếc roi mây quất thẳng xuống Tô Dịch Thừa, mỗi một nhát đều đầy uy lực. Dù cũng là quân nhân dày dạn kinh nghiệm, những nhát roi quất xuống lưng Tô Dịch Thừa khiến chiếc áo sơ mi trắng nhanh ch.óng thấm những vệt đỏ li ti.
Tô Dịch Thừa vẫn im lặng chịu đựng, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đôi bàn tay đặt đùi nắm c.h.ặ.t đến mức nổi đầy gân xanh, tựa như những mạch m.á.u căng phồng sắp vỡ tung.
Bình Yên kìm nữa, cô chạy ngược trở phòng khách. Vừa bước , cô thấy Tô Dịch Thừa quỳ đất, còn Tô Văn Thanh thì cứ thế quất từng roi xuống.
“Đừng đ.á.n.h nữa!” Cô hét lên, chẳng màng đến chiếc roi vô tình mà lao thẳng đến chắn mặt Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa kinh hãi, vội vàng ôm lấy bảo vệ Bình Yên, khiến lưng hứng chịu thêm một nhát roi đau điếng, kìm mà rên lên một tiếng.
Tô Văn Thanh cũng vội vàng dừng tay. Tô Hán Niên và Tần Vân cũng hốt hoảng bật dậy.