Là điện thoại của Lâm Lệ, bắt máy, đợi Tô Dịch Thừa mở lời, đầu dây bên Lâm Lệ : “An Tử, studio ảnh cưới tao liên hệ giúp mày chiều mai một suất trống, mày hỏi Tô đại lãnh đạo nhà mày xem thời gian , nếu thì tao đặt lịch cho hai ngày mai luôn. Mày cũng đấy, mày đang m.a.n.g t.h.a.i đôi, càng để lâu bụng càng to, sức khỏe của mày cũng theo kịp , nếu ngày mai thì chụp luôn cho xong .”
Nghe , Tô Dịch Thừa nhẩm lịch trình công tác ngày mai trong đầu, cũng việc gì đặc biệt quan trọng, sắp xếp một chút để rút nửa ngày chắc vấn đề gì lớn.
Một lúc lâu thấy Bình Yên trả lời, Lâm Lệ khỏi thăm dò: “An Tử, mày đang đấy?”
Tô Dịch Thừa hồn, : “Vậy sắp xếp chiều mai , thời gian, thể chụp .” Thật mấy hôm , vô tình thấy một tấm ảnh trong ngăn kéo tủ đầu giường, là tấm ảnh họ lên báo, nhưng đó Bình Yên cắt riêng .
“Ơ, Tô lãnh đạo?” Lâm Lệ ở đầu dây bên sững sờ, rõ ràng chút bất ngờ khi điện thoại Bình Yên mà là Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa khẽ, giải thích: “Bình Yên ngủ .”
“Ồ.” Lâm Lệ ở đầu dây bên tỏ vẻ hiểu, đó : “Vậy nếu Tô đại lãnh đạo ngày mai thời gian thì sẽ báo với bên studio sắp xếp ngày mai.”
“Được, phiền cô .” Tô Dịch Thừa khách sáo .
“Xì, An T.ử là bạn nhất của , chút chuyện thì phiền phức cái gì mà phiền phức.” Lâm Lệ cũng để ý, thẳng: “Vậy , liên hệ với studio , ngày mai hai cứ trực tiếp qua đó là .”
“Được, cảm ơn.” Tô Dịch Thừa cảm ơn cúp máy, đó lấy điện thoại của gọi cho bí thư Trịnh, chuẩn sắp xếp công việc ngày mai cho .
Hôm , lúc Bình Yên tỉnh dậy, rửa mặt đ.á.n.h răng xong khỏi phòng thì bất ngờ thấy nào đó đang mặc đồ ở nhà, tóc còn ươn ướt bếp ga bữa sáng, còn dì Trương thì đang lau bàn trong phòng khách. Nhìn thấy Bình Yên, dì : “Phu nhân dậy ạ.”
Bình Yên ngơ ngác gật đầu với dì, , chỉ thấy đàn ông nãy còn lưng về phía cô giờ đầu , tay cầm xẻng nấu ăn, đang cô.
Bình Yên tới, xuống quầy bar, hỏi: “Anh ?” Sao giờ còn ở nhà?
Tô Dịch Thừa gật đầu, : “Ừm, hôm nay việc gì, định đến cơ quan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-481.html.]
“Thế ?” Bình Yên nhíu mày, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Sao hôm qua em còn buổi sáng một cuộc họp nhỉ.”
Nga
Tô Dịch Thừa khẽ, cũng giải thích nhiều, chỉ : “Ngồi yên , bữa sáng xong ngay đây.”
Bình Yên cũng nghĩ nhiều, càng , như thể ở bên cô nhiều hơn. Cô gật đầu xuống chiếc ghế cao, : “Dịch Thừa, hôm nay , chúng đến nhà , em nhớ họ.”
Tô Dịch Thừa bày bữa sáng cho hai , gật đầu : “Buổi tối chúng .” Vừa rót cho cô một ly sữa.
Bình Yên lời thấy kỳ lạ, hỏi: “Vậy ban ngày chúng gì?”
Tô Dịch Thừa khẽ, chỉ úp mở: “Bí mật, lát nữa sẽ .”
Bình Yên buồn lẩm bẩm: “Thần bí quá .” cũng hỏi nhiều, cô cũng mong chờ sự bất ngờ mà dành cho .
là bất ngờ, kinh ngạc vui mừng!
Sau khi ăn trưa xong, lúc Tô Dịch Thừa lái xe đưa cô đến cửa studio ảnh cưới, Bình Yên chút tin nổi : “Sao đưa em đến đây, Lâm Lệ nhanh nhất cũng cuối tháng mười ?”
Tô Dịch Thừa chu đáo rướn qua tháo dây an cho cô, đó giải thích chuyện Lâm Lệ gọi điện tới tối qua lúc cô ngủ.
Nghe , Bình Yên khỏi kêu lên: “A, cho em , em còn chuẩn gì cả.” Vừa , cô lấy chiếc gương trang điểm nhỏ trong túi , soi kỹ tình hình của , : “Thế nào, thế nào? Em như ? Trông thiếu sức sống lắm ?”
Phụ nữ nào mà chẳng yêu cái , đặc biệt là lúc chụp ảnh, yêu cầu đối với bản quả thực là khắt khe, bởi vì ai cũng lên hình, ai cũng những tấm ảnh xinh .
Tô Dịch Thừa nắm lấy bàn tay đổ mồ hôi vì căng thẳng của cô, : “Rất , thứ đều , bà xã của là nhất đời!” Anh vỗ nhẹ lên tay cô an ủi, “Không , ở đây.”