Bình Yên đảo mắt, nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu mới : “Vâng, em ăn xíu mại và sữa đậu nành.” Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô bổ sung thêm: “ đừng mua nhiều quá, em ăn hết .” Anh lúc nào cũng sợ cô đói, nào mua đồ ăn cũng mua nhiều khiến cô ăn đến phát ngấy, đến tận trưa vẫn thấy đói. Sau đó các mang canh đến, cứ bắt cô uống lúc còn nóng. Vì trân trọng tấm lòng của các , cô nỡ từ chối nên dù bụng vẫn còn no, cô vẫn cố gắng uống hết một bát lớn. Cứ đà , cô tin chắc dày sẽ giãn mất, giống như Lâm Lệ đây .
Tô Dịch Thừa mỉm xoa đầu cô, đồng ý cũng chẳng bảo , xoay rời khỏi phòng bệnh.
Khi Bình Yên vệ sinh cá nhân xong xuôi và thu dọn quần áo chuẩn xuất viện, một lát , Tô Dịch Thừa xách bữa sáng . Vẫn như khi, mua nhiều, vượt xa khẩu phần của hai .
Bình Yên đặt bữa sáng lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, bĩu môi đầy vẻ trẻ con: “Hừ, bảo mua ít thôi mà.”
Tô Dịch Thừa chỉ , mở túi nilon, bày xíu mại, bánh bao nước và bánh bao nhân đậu đĩa, lấy chiếc ly sứ cô dùng để rót sữa đậu nành. Anh nhẹ nhàng đáp: “Ơ, quên mất.”
“Anh là cá vàng đấy ?” Bình Yên lườm một cái. Anh mà quên mới lạ! Vừa mới dặn xong bảo nhớ, đúng là lừa trẻ con mà!
Tô Dịch Thừa kéo cô : “Nói cho em một bí mật .”
Bình Yên nhướng mày: “Bí mật gì?”
Tô Dịch Thừa cô, đột nhiên đặt tay lên bụng cô, nghiêm túc : “Đêm qua khi chạm bụng em, bảo bối với là hôm nay con ăn bánh bao nhân đậu và bánh bao nước.”
Bình Yên ngẩn , dở dở . Cô cứ tưởng định bí mật gì to tát, hóa là chuyện . Cô buồn bực , khách khí đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : “Tô Dịch Thừa, con mà thì cũng giỏi thật đấy, đúng là đồ trẻ con.”
Tô Dịch Thừa lớn, ôm lấy cô, gắp một chiếc xíu mại đưa lên miệng cô: “Ăn nhiều một chút, em gầy quá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-415-su-cham-soc-ti-mi.html.]
“ mua nhiều quá mà!” Bình Yên nhăn mặt. Làm gì ai mua nhiều thế , còn mua phần cho hai nữa chứ!
“Cố gắng ăn thêm chút nữa, hết thì để .” Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng dỗ dành.
Anh , Bình Yên cũng chẳng gì hơn, chỉ đành gật đầu, nhận lấy chiếc xíu mại từ tốn ăn.
Vừa ăn, Tô Dịch Thừa áy náy với cô: “Chiều nay lẽ đến đón em xuất viện . Lát nữa giữa trưa lên tỉnh, chiều nay và ngày mai đều cuộc họp, chắc đến chiều tối mai mới về.”
Nga
Nghe , Bình Yên tuy chút hụt hẫng vì tối nay ở bên ôm ngủ, nhưng cô cũng hiểu đó là yêu cầu công việc. Cô gật đầu đáp: “Vâng, ạ, đường cẩn thận nhé.” Đột nhiên nhớ điều gì, cô nhắc nhở: “Em là chắc chắn xã giao, nhưng cố gắng uống ít rượu thôi nhé, ?”
Tô Dịch Thừa mỉm gật đầu. Nhận sự quan tâm của cô, lòng như một dòng nước ấm chảy qua.
Tô Dịch Thừa đợi chị Trương đến mới rời . Gần như ngay khi , bà Tần Vân tới. Vì hôm nay Bình Yên xuất viện nên bà đến sớm để cùng cô nốt các thủ tục kiểm tra và đón cô về. Còn bà Lâm Tiêu Phân vốn cũng định đến, nhưng sáng nay đột nhiên thông báo xưởng khoản tiền chuyển , bao nhiêu việc lặt vặt khiến bà thể rời .
Trong phòng việc, bác sĩ kết quả siêu âm và biểu đồ đo nhịp tim t.h.a.i mới gửi tới, gật đầu khép hồ sơ , mỉm ôn hòa với bà Tần Vân và Bình Yên: “Hai yên tâm, t.h.a.i nhi phát triển bình thường. Tuy nhiên thể trạng của sản phụ yếu, hằng ngày cần chú ý bổ sung thêm dinh dưỡng.”
“Vậy còn cần lưu ý thêm điều gì nữa bác sĩ?” Bà Tần Vân bên cạnh quan tâm hỏi.
“Ngoài việc sinh hoạt và nghỉ ngơi điều độ, hằng ngày sản phụ cũng nên vận động nhẹ nhàng, tuyệt đối vận động mạnh. Sau khi ăn xong nên dạo nửa tiếng. Ngoài , mỗi ngày sáng và tối nên uống hai ly sữa để bổ sung canxi, và nhớ uống axit folic đều đặn. Các loại đồ ăn sống, lạnh, hải sản thì nên hạn chế tối đa.” Bác sĩ chủ trị dặn dò kỹ lưỡng.