Cứ như đợi một hai phút, chỉ thấy đầu dây bên Tô Dịch Thừa : “Anh bây giờ còn chút việc, em tan tầm đợi ở cửa, sẽ đến đón em, tạm nhé.” Nói xong trực tiếp cúp điện thoại, đợi Bình Yên mở miệng trả lời.
Bình Yên chiếc điện thoại sáng đèn, chút bất đắc dĩ lắc đầu, chồng trong cuộc hôn nhân dường như khác xa so với những gì cô tưởng tượng, hơn nữa chuyện dường như trong tầm kiểm soát của cô. Cô chút , cuộc hôn nhân thật sự đúng ?
Mặc dù cũng Tô Dịch Thừa đón đưa như , nhưng vì cuộc điện thoại đó, Bình Yên tan tầm vẫn đúng giờ đến cổng công ty. Không thấy chiếc xe sang trọng quen thuộc, Bình Yên ngẩng đầu , thầm nghĩ tối nay cô nên nghiêm túc chuyện với một chút .
Đang suy nghĩ miên man, một chiếc Mercedes-Benz màu đen dừng bên đường, một đàn ông tuấn tú xuất chúng bước xuống xe, cô, cất tiếng gọi: “Bình Yên.”
Bình Yên đột nhiên hồn, Mạc đang mắt, sững sờ, chút kịp phản ứng.
Mạc tiến về phía cô, gương mặt xuất hiện trong giấc mơ của suốt sáu năm, hơn hai ngàn ngày đêm. Tâm trạng hề bình tĩnh như vẻ mặt lúc , kích động chạy như điên, ôm c.h.ặ.t cô, nhưng dám, bởi vì thể.
Bình Yên hồn, mặt , giờ phút , cô mong Tô Dịch Thừa thể mau ch.óng xuất hiện, nhưng dường như như mong , Tô Dịch Thừa đến muộn.
“Bình Yên.” Mạc yên mặt cô, gọi tên cô. Cái tên , từng là nỗi vướng bận của suốt sáu năm qua. Lần nữa mặt cô, thậm chí hối hận về quyết định năm xưa, lẽ lúc đó, nên ở .
“Thật trùng hợp.” Bình Yên cố gắng tỏ tự nhiên, nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t tố cáo sự căng thẳng của cô lúc .
Mạc cô, bình tĩnh , “Không , đến tìm em.”
“Tìm em?” Bình Yên chỉ cảm thấy chút buồn , “Tìm em gì?” Giữa bọn họ, còn gì để ?
“Bình Yên, ——”
Mạc định mở miệng, Tiếu Hiểu từ phía tới ngắt lời, “Bình Yên!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-40.html.]
Bình Yên đầu , thấy Tiếu Hiểu dẫm đôi giày cao gót 7 phân, đầu tóc xoăn bồng bềnh về phía . Đôi mắt cô từ xuống Mạc đang một bên, đến bên cạnh Bình Yên, hỏi: “Bình Yên, vị soái ca là bạn của ?”
“Chỉ là bạn học.” Bình Yên đáp, mang theo bất kỳ tình cảm nào.
“Chào , là đồng nghiệp của Bình Yên, tên là Tiếu Hiểu.” Tiếu Hiểu trực tiếp đưa tay về phía Mạc.
Mạc cũng thèm liếc Tiếu Hiểu một cái, chỉ thẳng tắp chằm chằm Bình Yên, vẻ mặt vì lời của cô mà chút tổn thương.
Bình Yên tránh ánh mắt đối diện, giơ tay đồng hồ, xung quanh, trong tay nắm c.h.ặ.t điện thoại, cân nhắc xem nên gọi cho Tô Dịch Thừa . Nếu việc đến kịp, thì cô sẽ trực tiếp lái xe về.
Sự lạnh nhạt và phớt lờ của Mạc khiến Tiếu Hiểu đang đưa tay chút mất mặt. Cô dù cũng là một mỹ nữ, ngoài nhiều đàn ông quen và bám lấy cô , bao giờ chịu đãi ngộ như ! Điều cô tức chịu nổi.
Mặc dù trong lòng lửa giận bùng lên, nhưng vì cảnh gia đình, Tiếu Hiểu tiếp xúc xã hội quá sớm nên học cách mặt mà đoán ý, cách che giấu cảm xúc. Cho nên dù trong lòng nhiều bất mãn với Mạc đến mấy, sắc mặt cô vẫn luôn tươi , đó duyên nhắc nhở : “Một quý ông sẽ để một quý cô đưa tay lâu như mà bắt nhé.”
Mạc lúc mới hồn, mặt cũng ý , chỉ qua loa đưa tay chạm nhẹ cô , đôi mắt từ đầu đến cuối rời mắt khỏi Bình Yên.
Nga
Tiếu Hiểu ngượng ngùng sững sờ, đáy mắt dần ánh lên vẻ lạnh lẽo, đó mới chậm rãi thu tay về.
Bình Yên Mạc đang chằm chằm , cảm giác chằm chằm khiến cô thấy thoải mái. Nhìn đồng hồ, 17 giờ 42 phút, Tô Dịch Thừa vẫn đến, cô hít một thật sâu, xoay chuẩn bãi đỗ xe, đợi nữa.
Ngay khi Bình Yên xoay , một chiếc Volkswagen màu đen chậm rãi dừng phía chiếc Mercedes-Benz màu đen của Mạc, đó cửa xe ghế lái mở , một đàn ông lịch lãm bước xuống xe, Bình Yên đang xoay chuẩn rời , cất cao giọng gọi: “Bình Yên!”
Bình Yên xoay , chỉ thấy Tô Dịch Thừa tay đặt cửa xe, mỉm cô. Thấy cô đầu , đóng cửa xe chuẩn về phía .