“Thực , thực là...” Bình Yên ấp úng, chuyện thật sự khó mở lời.
Tô Dịch Kiều và Tần Vân chăm chú cô, ánh mắt đầy vẻ mong đợi.
Bình Yên đành đ.á.n.h liều : “Thực chúng con quen qua xem mắt, nhưng là do con nhầm buổi xem mắt, nhận nhầm .”
Tần Vân và Tô Dịch Kiều đều ngẩn , cô trân trân một hồi lâu mới phản ứng . Tô Dịch Kiều nghi hoặc hỏi: “Vậy nên việc hai quen là một sự cố nhầm lẫn ?” Cô cứ ngỡ họ quen trong một buổi tiệc nào đó, hoặc qua ai đó giới thiệu, chứ chẳng thể ngờ là một sự nhầm lẫn tai hại như !
Tần Vân thì vỗ mạnh đùi , kích động : “Trời ạ, nghĩ nhỉ? Đáng lẽ nên bảo mấy đứa con gái dùng chiêu để đối phó với A Thừa, nếu thì đến mức đợi lâu thế mới thấy nó kết hôn. Biết giờ bế cháu nội chừng.”
Bình Yên dở dở , dường như câu trả lời của cô họ thất vọng.
“Thế nữa?” Tô Dịch Kiều tò mò hỏi tiếp, “Hai cứ thế quen bắt đầu hẹn hò ?”
Bình Yên mím môi, nương theo lời cô mà gật đầu một cách gượng gạo. Cô đương nhiên sẽ rằng mãi đến khi nhận giấy kết hôn cô mới nhận nhầm ! Nếu chắc cô tìm cái lỗ nào mà chui xuống mất.
Nga
“Xì, cũ rích quá. Em cứ tưởng hai lãng mạn lắm cơ.” Tô Dịch Kiều bĩu môi thất vọng, chuyện khác với tưởng tượng của cô, chẳng lãng mạn chút nào.
Bình Yên chỉ mỉm . Cô nghĩ nếu cho cô rằng giữa cô và Tô Dịch Thừa căn bản chẳng chuyện yêu đương gì mà trực tiếp đăng ký kết hôn luôn, thậm chí còn chẳng quá trình theo đuổi, thì liệu cô thấy cái sự "cũ rích" đó thực cũng chút lãng mạn ? đến chuyện hẹn hò, giữa họ dường như vẫn thiếu thiếu cái gì đó. Cô nhớ rõ ai đó lúc còn thề thốt hai yêu đương, nhưng kết quả là cô chỉ nhận hoa của đúng một , ăn một bữa tối ánh nến, xem nửa bộ phim, đó thì chẳng còn gì nữa!
“Con nít con nôi thì cái gì. Bình lặng giản đơn mới là thật. Yêu đương kết hôn, hai ở bên là để sống đời với , con tưởng cứ ôm cái lãng mạn đó mà ăn cơm chắc?” Tần Vân lườm con gái một cái.
“Gì chứ, con 26 tuổi , trẻ con nữa. Sao cứ coi con như con nít !” Tô Dịch Kiều bất mãn kháng nghị, bĩu môi, đôi mắt trợn tròn, trông vẫn đầy vẻ trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-362-su-co-nham-lan-lang-man.html.]
Tần Vân chẳng thèm liếc cô , thẳng: “Ngày nào con gả thì trong mắt con vẫn là trẻ con. Bất kể bao nhiêu tuổi, con cũng đổi sự thật con là do đẻ .”
Tô Dịch Kiều trừng mắt Tần Vân một hồi, cuối cùng đành chịu thua, hậm hực đầu chỗ khác.
Tần Vân để ý đến cô nữa, trực tiếp gắp thức ăn cho Bình Yên, : “Bình Yên, ăn nhiều con.”
Bình Yên chỉ khổ gật đầu. Nhìn bát cơm đầy ắp thức ăn, cô đành nỗ lực bắt đầu "chiến đấu".
Sau bữa trưa, Tần Vân đột nhiên vợ của Phó đoàn trưởng Trương ở bộ đội gọi nhờ giúp chút việc.
Bình Yên cảm thấy buồn chán nên dạo quanh sân một chút để g.i.ế.c thời gian. Sau đó, vì thấy buồn ngủ, cô định về phòng cũ của Tô Dịch Thừa nghỉ một lát.
Phòng của Tô Dịch Kiều ngay sát phòng Tô Dịch Thừa, nên về phòng thì bắt buộc ngang qua cửa phòng cô .
Có lẽ do m.a.n.g t.h.a.i nên cơn buồn ngủ ập đến mạnh, buổi sáng dậy sớm nên lúc Bình Yên ngáp ngắn ngáp dài. Cửa phòng Tô Dịch Kiều dường như đóng c.h.ặ.t, khi ngang qua, Bình Yên thoáng thấy tiếng . Cô giật , cơn buồn ngủ tan biến quá nửa. Theo tiếng động qua khe cửa khép hờ, cô thấy Tô Dịch Kiều đang ôm đầu giường, tiếng kìm nén.
“Cốc cốc cốc...” Bình Yên lịch sự gõ cửa.
Trong phòng, Tô Dịch Kiều thấy tới liền giật ngẩng đầu, vội dùng mu bàn tay lau nước mắt mặt. Sau đó cô cố tỏ tự nhiên, cất giọng gọi: “Vào .” Dù che giấu khéo đến , giọng vẫn còn vương chút nức nở.