Cưới Trước Yêu Sau - Chương 361: Cơ hội cho những doanh nghiệp mới

Cập nhật lúc: 2026-01-20 01:46:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , đều trầm mặc, dường như đang suy xét ý nghĩa sâu xa trong những lời của Chủ nhiệm Trương.

Tô Dịch Thừa khẽ nhếch môi, mặt mang theo ý nhạt, : “Về những gì Chủ nhiệm Trương , ý kiến gì ?”

“Nếu theo lời Chủ nhiệm Trương, trao cơ hội cho những công ty mới gọi là tiềm năng đó, thì ai thể đảm bảo chất lượng và tiến độ? Dù dự án cũng thể chỉ suông cho , mà dựa thực lực.” Có đưa nghi vấn.

Liếc nọ một cái, Chủ nhiệm Trương : “Cái gọi là đảm bảo chất lượng đó căn bản chỉ là lời vô căn cứ. Nhìn rộng mà xem, hiện nay bao nhiêu dự án xuất từ những công ty gọi là thực lực, nhưng rốt cuộc bao nhiêu dự án thực sự đảm bảo chất lượng? Đến cuối cùng, cái nào mà chẳng xảy sự cố, kéo theo một loạt và việc liên quan, lúc đó ai chịu trách nhiệm? Theo , việc đảm bảo chất lượng vẫn là trách nhiệm mà chính phủ chúng nắm c.h.ặ.t. Vốn dĩ xây dựng và phát triển là để phục vụ dân, cảm thấy vì nghĩ cách đè thấp các khoản đầu tư , chi bằng hãy rót vốn đúng chỗ ngay từ đầu. Thay vì để xảy chuyện mới huy động nhân lực, tài lực và vật lực để khắc phục, thì hãy đầu tư thỏa đáng ngay từ đầu để trực tiếp đảm bảo chất lượng. Như chỉ trách nhiệm với dự án và dân, mà thấy còn thể thúc đẩy các doanh nghiệp mới phát triển hơn.”

Mọi gì, chỉ im lặng. Thực tế, đối với những chuyện thâm cung bí sử bên trong, ai nấy đều tự hiểu rõ. Rót bao nhiêu kinh phí, nhưng cuối cùng bao nhiêu tiền thực sự dùng đúng chỗ, ai cũng tỏng.

Tô Dịch Thừa nhạt giọng lên tiếng: “ thấy Chủ nhiệm Trương lý. Chúng nên cho những doanh nghiệp mới phát triển thêm nhiều cơ hội. Vốn dĩ dự án Thành phố Khoa học Kỹ thuật là một dự án đầu tư của chính phủ, mục đích là để kéo theo sự phát triển của ngành khoa học kỹ thuật tại Giang Thành. Đương nhiên, nó chỉ giới hạn trong ngành khoa học kỹ thuật mà còn thúc đẩy các ngành nghề khác. Vì , tán thành ý kiến của Chủ nhiệm Trương. Nếu ý kiến gì, nghĩ chúng nên trao cơ hội cho những công ty và nhỏ, những công ty mới phát triển nhưng năng lực tại Giang Thành.” Nói đoạn, về phía Đồng Văn Hải, hỏi: “Cục trưởng Đồng, ông thấy ?”

Đồng Văn Hải , một lúc lâu mới gật đầu: “Tô phó thị lý.”

Tô Dịch Thừa ở nhà, ba Tô và ông nội Tô cũng ở bộ đội về, nên bàn cơm trưa chỉ Bình Yên, Tần Vân và Tô Dịch Kiều.

“Bình Yên, tới đây, con gầy quá, ăn nhiều một chút.” Tần Vân gắp một miếng thịt lớn bỏ bát Bình Yên, vội vàng múc canh cho cô uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-361-co-hoi-cho-nhung-doanh-nghiep-moi.html.]

“Mẹ, con... con tự mà.” Bình Yên chút ngại ngùng. Theo lý mà , đáng lẽ cô gắp thức ăn, múc canh cho bà mới đúng, vì bà là trưởng bối. Giờ để bà hầu hạ , nghĩ thế nào cô cũng thấy áy náy.

“Không .” Tần Vân bưng bát canh cá lớn qua cho cô, dường như thấu tâm tư của cô nên thêm: “Bình Yên , đừng câu nệ, đừng ngại, cứ coi như ở nhà .”

“Con câu nệ mà.” Bình Yên mỉm ngượng ngùng. Thực ở Tô gia tự tại, Tần Vân là một bà chồng bộ tịch, bà đối xử với cô , hề gây áp lực cho cô. Thậm chí Tô Dịch Thừa còn nhiều ghen tị với cô rằng con dâu là quên luôn con trai.

Người thường quan hệ chồng nàng dâu là khó hòa hợp nhất, nhưng gặp một chồng như , cô thật sự thấy may mắn. Cô mê tín, nhưng thầm cảm ơn ông trời cho cô gặp một đàn ông và một gia đình tuyệt vời như thế. Cô thực sự cảm thấy đang che chở.

Nga

“Tẩu t.ử, chị kể cho tụi em chị và trai em quen thế nào , kể về quá trình yêu đương của hai mà.” Tô Dịch Kiều gắp một miếng đậu nành bỏ miệng, nhai tò mò hỏi.

“Ách.” Bình Yên ngẩn , nửa ngày nên lời. Cô dám mặt dày mà rằng việc kết hôn với Tô Dịch Thừa căn bản là một sự cố nhầm lẫn tai hại chứ!

đấy, kể con.” Tần Vân ở bên cạnh dường như cũng đặc biệt hứng thú với lịch sử tình trường của con trai. Thực chủ yếu là vì bà giới thiệu vô cô gái cho Tô Dịch Thừa, nhưng nào cũng chặn họng bằng một câu, thậm chí còn thèm gặp mặt. Với tính cách lầm lì của , bà từng nghĩ việc chờ kết hôn là chuyện tưởng, ngờ đột ngột dắt một cô vợ về nhà.

 

 

Loading...