Tô Dịch Thừa nhíu mày, đầu cô một cái, gì. Về chuyện Bình Yên từ chức, nguyên nhân vì rời , khi về nhà cô một chữ cũng hề nhắc tới. Anh chỉ bên Hoàng Đức Hưng chắc chắn gây áp lực cho cô, thông qua cô để vớt vát chút lợi ích từ dự án thành phố khoa học kỹ thuật, nhưng ngờ ông rốt cuộc dùng cách gì để ép Bình Yên từ chức.
“Trần Trừng với em rằng kết quả đấu thầu dự án ‘Trang viên hoạt động’ , xác định là một công ty kiến trúc ở Giang Thành trúng thầu quyền khai thác và xây dựng dự án , ngoài cô còn đặc biệt lên mạng tra cứu bản thiết kế trúng thầu .” Nói , Bình Yên dừng một chút, trầm mặc một lát, lúc mới chậm rãi : “Bản thiết kế thế mà đến 80% điểm tương đồng với bản thiết kế của chúng em đây, thậm chí chi tiết đến cả những thông và tỷ lệ.”
Tô Dịch Thừa gì, cũng đầu, mắt vẫn bình tĩnh về phía , nghiêm túc quan sát đường .
“Công ty trúng thầu là công ty của Mạc Phi, mà bản vẽ trúng thầu 80% tương tự với bản thiết kế của chúng em đây, chính là do Mạc Phi thực hiện.” Bình Yên bình tĩnh, mặt một chút cảm xúc nào, chỉ bình tĩnh về phía , xuyên qua cửa kính xe, con đường phía .
lúc gặp đèn đỏ, xe chậm rãi dừng vạch kẻ đường, Tô Dịch Thừa đầu cô, trộm đồ là Mạc Phi, điều thật sự khiến chút bất ngờ. Nhìn gương mặt quá đỗi bình tĩnh của cô, Tô Dịch Thừa đưa tay nắm lấy tay cô.
Cô thu ánh mắt, cúi đầu bàn tay đang bàn tay to của nắm lấy, ngẩng đầu , bình tĩnh mỉm , lắc đầu : “Em , em chỉ cảm thấy, chỉ cảm thấy quá bất ngờ, chỉ ngờ ở nước ngoài 6 năm, đến nông nỗi ăn cắp tác phẩm của khác.” Nghĩ cũng thấy thật đáng buồn.
Tô Dịch Thừa siết c.h.ặ.t t.a.y đang nắm tay cô, : “Đừng nghĩ nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-357.html.]
“Thật chỉ là quá bất ngờ thôi.” Bình Yên lắc đầu, : “Không nghĩ nữa, thật sự cũng gì đáng để nghĩ.” Dù bản vẽ ai trộm cũng là trộm, chỉ là ăn cắp đổi nhận thức của cô mà thôi. Cô chỉ chút cảm khái.
Tô Dịch Thừa tán thưởng với cô, ngẩng đầu đèn giao thông, lúc đèn đỏ chuyển sang xanh, liền khởi động xe tiếp tục .
Lúc hai đến đại viện, Tần Vân đang cùng dì giúp việc chuẩn bữa trưa trong bếp. Thấy Bình Yên và về, bà vội từ trong bếp , kéo tay Bình Yên cẩn thận ngắm nghía một hồi, cuối cùng nhíu mày : “Bình Yên, con gầy ?” Sao con bé mập lên chút nào ! Lần nào cũng gầy gò như , thằng con trai rốt cuộc cho con bé ăn cơm !
“Mẹ, con ạ.” Bình Yên giải thích, dường như mỗi gặp Tần Vân, bà luôn quan tâm cô quá gầy, ăn cơm . Thật cô lén cân , khi kết hôn thế mà mập lên tận 1 ký rưỡi, xét cho cùng vẫn là do tay nghề của Tô Dịch Thừa quá , đúng là cấp bậc đầu bếp, khiến cô nào cũng dừng đũa . Nếu cứ tiếp tục thế , cô cảm thấy khả năng sẽ Tô Dịch Thừa nuôi thành một cô béo, một cô béo ham ăn!
“Thật ?” Tần Vân nghi ngờ cô, vẫn thấy thế nào cũng cảm thấy Bình Yên quá gầy. Bà thật sự hiểu nổi các cô gái bây giờ, luôn thích lấy gầy , ngừng giảm béo, ăn kiêng, cho gầy như da bọc xương. Dịch Kiều cũng , luôn động một tí là ăn, rõ ràng là món nó thích ăn, nhưng cứ chịu đựng ở đó nuốt nước miếng chằm chằm, cũng chịu ăn một miếng, chỉ la hét đòi giảm béo, đòi giữ dáng. Theo lời bà, chỉ cần khỏe mạnh là , cứ mỗi bữa tính toán ăn uống như , sớm muộn gì cũng hỏng cơ thể, đến lúc đó sức khỏe cũng , còn gì đến gầy gầy, .
Lại chằm chằm Bình Yên một lúc lâu, Tần Vân lúc mới đầu con trai , tức giận : “Tô Dịch Thừa, nếu gọi điện kêu con về thì con vĩnh viễn cũng đường về !” Cái thằng con c.h.ế.t tiệt , thật sự một chút cũng lòng cha , cha nào mà con cái ở bên cạnh nhiều hơn. Ngươi nếu cách xa vạn dặm gì đó, một năm gặp vài còn , nhưng nó thì , rõ ràng chỉ cách một giờ xe chạy, mà chẳng thấy nó về thăm nom.
Nga