Bà khẽ , nhàn nhạt : “Mẹ vẫn , cần lo cho , ngược là con đó, báo cũng về dự án thành phố khoa học kỹ thuật , con cũng chú ý sức khỏe nhiều .”
Tô Dịch Thừa gật đầu, đáp: “Con sẽ chú ý, cần lo cho con.”
Lâm Tiêu Phân lấy một lon nước ngọt từ tủ lạnh đưa cho Tô Dịch Thừa, nhưng phần của Bình Yên. Bình Yên chỉ cảm thấy khát, đưa tay định lấy lon nước của Tô Dịch Thừa, ngửa đầu chuẩn uống thì lon nước trong tay đột nhiên giật lấy.
Tô Dịch Thừa cau mày, chút tán thành cô, hỏi: “Em thể uống đồ lạnh !”
Bình Yên lúc mới phản ứng , vội vàng bày tỏ thái độ: “Em uống nước lọc.”
Lâm Tiêu Phân kỳ quái hai họ, luôn cảm thấy giữa họ gì đó là lạ, khỏi tò mò hỏi: “Sao ?”
Tô Dịch Thừa mỉm , với Lâm Tiêu Phân: “Mẹ, thật hôm nay chúng con đến là một tin báo cho và ba.”
“Tin gì?” Lâm Tiêu Phân hỏi.
Tô Dịch Thừa Bình Yên, đưa tay nắm lấy tay cô, đầu, bình tĩnh Lâm Tiêu Phân : “Mẹ, Bình Yên t.h.a.i .”
Nghe , Lâm Tiêu Phân sững , sang Bình Yên, cuối cùng ánh mắt chằm chằm bụng Bình Yên, vẫn chút thể tin nổi, ngẩng đầu nghi hoặc hỏi Bình Yên: “Yên Yên, con thật sự t.h.a.i ?”
Bình Yên chút ngượng ngùng, nhưng vẫn gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Vâng.” Gương mặt cô ửng hồng, khóe miệng mang theo nụ nhàn nhạt, là sự thỏa mãn, cũng là hạnh phúc.
Lâm Tiêu Phân vẫn sững sờ một lúc, lúc mới phản ứng , lớn: “Ha ha, quá .” Vừa về phía thư phòng: “Ông Cố ơi, ông sắp ông ngoại …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-352.html.]
Cả nhà ăn cơm tối xong, Lâm Tiêu Phân kéo Bình Yên trong phòng khách dặn dò một việc cần chú ý khi mang thai, nào là đồ sống đồ lạnh ăn, vật nặng xách, ngẩng đầu quá đỉnh đầu vân vân. Còn Tô Dịch Thừa thì cùng ba Cố ở trong thư phòng thưởng đ.á.n.h cờ trò chuyện.
Cố Hằng Văn cả tối khóe miệng đều nhếch lên, tâm trạng , thậm chí nhiều nhầm nước cờ, đợi Tô Dịch Thừa ăn mất quân mới nhận sai.
Nga
Cố Hằng Văn một nước cờ, đó đưa tay cầm lấy ấm nghệ thuật tráng qua mấy nước đặt bên cạnh, rót cho và cả Tô Dịch Thừa, nụ môi cả tối đều khép .
Tô Dịch Thừa một nước xe chiếu thẳng tướng của Cố Hằng Văn, mỉm nhàn nhạt : “Ba, chiếu tướng.”
Cố Hằng Văn sững sờ, đầu bàn cờ, chỉ là chiếu tướng, căn bản là chiếu bí, ông cùng đường bí lối. Ông lớn, đưa chén cho Tô Dịch Thừa, : “Xem hôm nay ba đừng hòng thắng con ván nào, đ.á.n.h mấy ván thua cả mấy ván.”
Tô Dịch Thừa hai tay nhận lấy, : “Là do ba mất tập trung, con may mắn thắng mấy ván thôi ạ.”
“Ba vui thật mà.” Cố Hằng Văn : “Nhà lâu chuyện vui, chỉ cần nghĩ đến lâu nữa ba sẽ ông ngoại, tâm trạng thật sự chút khó kiềm chế, chút kích động.”
Tô Dịch Thừa , khóe miệng nở nụ nhàn nhạt.
“Nghĩ thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt gần ba mươi năm. Nhớ ngày xưa Yên Yên mới sinh, chỉ hơn 2 ký rưỡi, bé tí tẹo.” Cố Hằng Văn đưa tay dấu, khóe miệng kìm nụ : “Lúc đó y tá bế Yên Yên cho ba, thật ba chút dám nhận, bé quá, sợ lỡ tay một cái là con bé thương. mà bế , con bé thương tâm như .” Nói , ông như nghĩ đến điều gì, ngoài, : “Lúc nhỏ Bình Yên lắm, động một tí là bĩu môi, nước mắt đặc biệt nhiều.”
“Ha ha, ạ.” Tô Dịch Thừa mỉm đáp lời.
“ .” Cố Hằng Văn màn đêm ngoài cửa sổ, chút cảm khái: “Ai, thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt một cái đứa bé còn ôm trong tay đến nao lòng ngày nào giờ lớn, kết hôn, lâu nữa cũng sẽ con của riêng , trải nghiệm cảm giác cha .” Những năm qua, con bé lớn lên, con bé học, con bé , thậm chí con bé yêu đương, con bé vì tình yêu thất bại mà đau khổ, con bé vì công việc mà mấy ngày mấy đêm ngủ, đó là con bé kết hôn. Tuy rằng thể tự tay đưa con bé lễ đường, trao tay con bé cho đàn ông sẽ cùng nó hết cuộc đời, nhưng vẫn may là con bé sống hạnh phúc, vui vẻ. Bây giờ con bé thai, lẽ sẽ là con bé từng bước trở thành một .