Sau khi tắm xong, trở phòng ngủ, đẩy cửa bước , chỉ thấy Bình Yên nghiêng một bên, ngủ say sưa, thở đều đặn và sâu lắng. Tô Dịch Thừa kéo chăn lên giường từ phía bên , nhẹ nhàng nâng đầu cô lên, luồn cánh tay qua cổ cô, để cô gối lên tay , đó vòng qua eo cô, kéo cô lòng.
Bình Yên dường như thật sự mệt mỏi, ngủ say, cho dù Tô Dịch Thừa những động tác , cô cũng hề đ.á.n.h thức.
Trong bóng đêm, khóe miệng Tô Dịch Thừa khẽ nhếch lên, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, đó hít hà mùi hương tóc cô, nhắm mắt ngủ cùng cô.
Đêm đó Bình Yên ngủ ngon, mơ màng cũng tỉnh giấc. việc đang ngủ say mà khác đ.á.n.h thức là một chuyện đáng sợ.
Chuông cửa reo inh ỏi, thậm chí còn kèm theo tiếng đập cửa “thùng thùng...”. Bình Yên bật dậy ngay lập tức. Mắt còn mở, cô kéo chăn lên chuẩn xuống giường.
Phía đột nhiên một lực đạo kéo cô , một giọng vang lên bên tai cô: “Em cứ ngủ tiếp , mở cửa.”
Nghe , sự mơ màng vì mới tỉnh giấc của cô tan biến hết. Cô đột nhiên mở mắt , đàn ông như mắt, khỏi mở to hai mắt, kinh ngạc hỏi: “Tô Dịch Thừa, ở đây!”
Bình Yên trừng mắt , ý thức trở , ký ức đêm qua tươi mới như xảy . Mặt cô ửng đỏ, kéo chăn che kín n.g.ự.c. Cô rõ ràng nhớ tối qua ngủ phòng việc, bây giờ ở đây!
“Đây là phòng của , ở đây thì ở ?” Tô Dịch Thừa vô tội hỏi .
“Anh... rõ ràng phòng việc!” Bình Yên biện bạch, nếu chủ động phòng việc, cô mới sẽ yên tâm ngủ ở đây như .
Tô Dịch Thừa gật đầu, cũng phủ nhận, : “Ừ, là phòng việc.”
“Vậy, nửa đêm về.” Bình Yên oán hận , cứ tưởng là quân t.ử, những chuyện tiểu nhân!
“Anh phòng việc là vì chút công việc cần xử lý, chứ hề ngủ ở phòng việc.” Tô Dịch Thừa đúng sự thật, tự nhận hề dối nửa lời.
“Anh...” Bình Yên chán nản, trừng mắt mà thốt nửa lời nào nữa.
Tô Dịch Thừa lắc đầu, kéo chăn từ phía bên giường xuống, : “Em quần áo , mở cửa .” Nói mở cửa phòng trực tiếp ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-35-me-chong-bat-ngo-tham-tiep.html.]
Bình Yên bực bội trừng mắt cánh cửa phòng một lúc lâu, lúc mới vội vàng lấy quần áo hôm qua mặc .
Tô Dịch Thừa mở cửa , chỉ thấy Tần Vân tủm tỉm bước , đ.á.n.h giá con trai từ xuống một lượt, đó vươn cổ về phía phòng ngủ, như đang tìm kiếm gì đó.
“Mẹ, sáng sớm đến đây tìm gì ?” Tô Dịch Thừa khoanh tay n.g.ự.c, buồn . Anh bà sốt ruột, nhưng ngờ bà sốt ruột đến mức , sáng sớm đến chỗ . Bây giờ mới 7 giờ, từ khu đại viện quân đội đến đây lái xe ít nhất cũng mất một tiếng, bà dậy sớm đến mức nào chứ!
Tần Vân đầu , tiến đến bên cạnh con trai, nhỏ giọng hỏi: “A Thừa, là đến sớm quá ?”
Nga
“Mẹ xem? Hôm nay tập thể d.ụ.c với bố con , dậy sớm thế.” Tô Dịch Thừa hỏi.
“ , hôm nay còn dậy sớm hơn bố con nữa.” Tần Vân đắc ý , đầu cánh cửa phòng ngủ đóng c.h.ặ.t, hỏi: “Cô gái đó còn dậy ?”
Tô Dịch Thừa liếc một cái, chút bất đắc dĩ lắc đầu, về phía nhà bếp, trả lời câu hỏi của bà, trực tiếp hỏi: “Mẹ uống nước trái cây nước lọc?”
“Uống nước trái cây gì chứ, mua bữa sáng ở cổng tiểu khu , sữa đậu nành xay tươi và bánh bao mới lò. Con, gọi con bé ăn sáng , lát nữa nguội mất.” Nói , Tần Vân trực tiếp nhà bếp, cầm chén chuẩn .
“Mẹ, sẽ sợ đấy.” Chuyện cũng quá đột ngột, con bé chắc chắn chút chuẩn nào.
Tần Vân tức giận liếc xéo con trai một cái, : “Sao sợ, con là bà chồng ác nghiệt gì, sẽ , sẽ .”
Đang chuyện, cánh cửa phòng đột nhiên “cạch” một tiếng mở . Bình Yên quần áo xong từ bên trong bước , Tần Vân đang trong nhà bếp, mặt cô lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng gật đầu với bà.
Thấy cô , Tần Vân vui mừng khôn xiết, trực tiếp nhét bữa sáng trong tay tay Tô Dịch Thừa, vội vàng vòng khỏi bếp, mặt đầy nụ hiền từ Bình Yên, tiến lên, một tay nắm lấy tay Bình Yên, nghiêm túc đ.á.n.h giá từ xuống , trong miệng ngừng : “Thật là xinh , dáng vẻ , lớn lên cũng thật duyên dáng.”
Bình Yên vẫn còn chút hiểu rõ tình hình, chỉ đỏ mặt, vội về phía Tô Dịch Thừa.